Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
09/07/2026 06:23
“Vậy là ông nhẫn tâm vứt bỏ đứa con gái ruột mới sáu tuổi của mình sao?”
Giọng phán quan trở nên lạnh lẽ.
“Tôi… tôi lúc đó cũng chẳng còn cách nào khác…”
Tôi lười chẳng muốn nghe ông ta biện minh.
Đối với người này, ký ức của tôi đã rất mơ hồ.
Chỉ nhớ rằng thỉnh thoảng ông ta lén cho tôi một viên kẹo, rồi bảo tôi mau ăn ngay trước khi mẹ tôi phát hiện.
Ông ta nhu nhược, ích kỷ, chẳng hoàn thành trách nhiệm của một người cha.
“Lâm Hiểu, xin hãy chấm điểm.”
Tôi không một chút do dự, nhấn nút một sao thấp nhất.
“Tít-- Một sao.”
Âm thanh cơ khí lạnh lẽ vang lên.
Lâm Kiến Quốc bỗng ngẩng đầu, gương mặt đầy kinh hãi: “Một sao? Hiểu Hiểu!
Sao con có thể cho ta một sao? Dù sao ta cũng là cha con mà! Ta… ta năm đó cũng từng thương con mà!”
Tôi lạnh lùng nhìn ông ta: “Thương tôi? Là lén cho tôi một viên kẹo, hay là lúc mẹ đá/nh tôi thì ông trốn vào phòng? Ông đã chọn con đường dễ dàng nhất, đó là vứt bỏ tôi. Hai mươi hai năm qua, ông ở đâu? Lúc tôi bị ch/ửi, bị đá/nh, bị đói, ông ở đâu?”
Ông ta cám chẳng nói được gì nữa.
Phán quan phất tay: “Lâm Kiến Quốc, vứt bỏ vợ con, không có trách nhiệm, con gái ruột đá/nh giá một sao. Phán, kiếp sau nhập s/úc si/nh đạo, làm bò ba mươi năm, cày ruộng cho người, để chuộc lỗi!”
Q/uỷ sai lập tức lôi ông ta đi, tiếng gào thét tuyệt vọng của ông ta nhanh chóng biến mất vào sâu trong đại điện.
Tôi không một chút gợn sóng trong lòng.
Người tiếp theo.
3.
“Dẫn Lâm Tình lên.”
Phán quan vừa dứt lời, một linh h/ồn trẻ trung xinh đẹp được dẫn lên.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô ta, trái tim đã ch*t lặng của tôi vẫn bị nhói đ/au một chút.
Cô ta mặc chiếc váy liền thân bản giới hạn mà tôi từng thấy trên trang cá nhân của cô ta lúc còn sống, đó là món quà sinh nhật mà Trương Lan đã dùng ba tháng tiền trợ cấp cuối cùng của tôi, cộng với tiền lương của bà, gom góp m/ua cho cô ta.
Mà tôi, vào lúc đó,
đang co rúmt trong căn phòng trọ, đối phó với cơn đói bằng cách uống nước.
Cô ta chính là Lâm Tình, đứa con gái mà mẹ tôi nhận nuôi, người được tận hưởng tất cả những gì đáng lẽ tôi phải có.
Ngay khi nhìn thấy tôi, cô ta liền lộ ra vẻ ngạc nhiên pha lẫn một chút kiêu ngạo: “Lâm Hiểu? Sao mày cũng ở đây? Mày… mày ch*t rồi à?”
Sau đó, cô ta như nhớ ra điều gì đó, trên mặt hiện lên vẻ gh/ét bỏ: “Ồ, mẹ bảo mày ở trong phòng trọ… thật là mất mặt nhà chúng ta.”
“Im miệng!”
Phán quan thét lớn, toàn bộ đại điện rung chuyển.
Lâm Tình sợ hãi run lên, ngậm miệng lại trong ức ức.
“Lâm Tình, ngươi có biết tội chưa?”
“Tôi có tội gì chứ?”
Lâm Tình không phục, ngẩng cao đầu, “từ nhỏ đến lớn tôi luôn là học sinh giỏi, đi làm cũng hiếu thảo với mẹ, tôi chưa bao giờ làm việc x/ấu!”
Phán quan cười gẩy, trên màn hình điện tử khổng lồ phía sau ông, bắt đầu phát như phim về những hình ảnh ba người chúng tôi sống chung.
4.
Năm tôi mười tuổi.
Tôi sốt cao đến bốn mươi độ, toàn thân nóng hổi, nằm trên giường không còn chút sức lực để nói chuyện.
Tôi cố gắng gọi điện cho mẹ Trương Lan, đầu dây bên kia là tiếng nhạc chướng tai và tiếng hét vấn khởi của Lâm Tình.
“Mẹ… con sốt rồi… khó chịu quá…”
Giọng Trương Lan rất thiếu kiên nhẫn: “Sốt? Sốt thì uống nhiều nước ấm vào! Mẹ đang dẫn em gái con đi chơi công viên giải trí đây! Nó khó khăn lắm mới thi được top mười của lớp, mẹ hứa thưởng cho nó! Con đừng có chuyện gì cũng phiền mẹ, lớn từng này tuổi rồi, mà không biết tự chăm sóc bản thân!”
Điện thoại bị c/ắt.
Tôi nằm trên chiếc giường lạnh lẽ, nghe tiếng những đứa trẻ khác vẫn đang vui chơi ngoài cửa sổ, cảm thấy như mình bị cả thế giới vứt bỏ.
Cuối cùng, chính là bà Vương ở đối diện nghe thấy tiếng khóc yếu ớt của tôi, gõ cửa và phát hiện ra bất thường, mới cống tôi đến phòng khám cộng đồng.
Hình ảnh kết thúc.
Phán quan nhìn về phía Lâm Tình: “Ngươi lúc đó rõ ràng biết chị gái sốt cao, sao không khuyên mẹ ngươi về nhà?”
Lâm Tình bóng môi: “Tôi lúc đó đang chơi vui lắm, quên mất. Với lại, nó lớn thế kia rồi, ốm một trận mà cũng cần người ở bên sao? Thật là đồ tiểu thư ủy mị.”
Tay tôi khẽ r/un r/ẩy.
Hóa ra trong mắt cô ta, tôi chỉ là đồ ủy mị.
5.
Năm tôi mười lăm tuổi.
Tôi đạt danh hiệu thứ nhất toàn khối trong kỳ thi tuyển sinh, được hiệu trưởng trực tiếp khen ngợi tại buổi họp phụ huynh.
Tôi đã nói với Trương Lan trước một tuần,
mong bà có thể đến tham dự buổi họp phụ huynh của tôi, dù chỉ một lần thôi.
Bà đã đồng ý trên miệng.
Thế nhưng hôm đó, từ lúc tôi lên bục nhận giải, cho đến khi buổi họp kết thúc, tôi vẫn chỉ thấy chỗ ngồi trống trơ bên cạnh.
Về nhà, nhà chẳng có ai.
Trên bàn có để lại một mảnh giấy, là chữ viết của Lâm Tình: “Mẹ dẫn con đi cung thiếu nhi rồi, đăng ký cho con lớp piano tốt nhất, bữa tối con tự lo nhé.”
Tôi nắm ch/ặt tấm bằng khen thứ nhất toàn khối, đứng trong phòng khách vắng tanh rất lâu, rất lâu, cho đến khi trời tối.
Về sau, tấm bằng khen đó bị tôi ném vào thùng carton dưới gầm giường, không bao giờ lấy ra nữa.
Tôi không hiểu, tại sao sự xuất sắc mà tôi đã cố gắng hết mình, trong mắt bà, vĩnh viễn không bằng một chút sở thích của Lâm Tình.
Hình ảnh lại dừng lại.
Phán quan hỏi Lâm Tình: “Ngươi rõ ràng biết hôm đó là ngày quan trọng của chị gái, sao còn kéo mẹ ngươi đi đăng ký lớp piano?”
Chương 14
Chương 8
Chương 17
Chương 7
Chương 16
Chương 8
Chương 11
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook