Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tài Thần hài lòng gật đầu rồi rời đi.
Tôi quay lại giường, tiếp tục nằm ườn.
Lần này thì yên tĩnh thật rồi.
Tôi bắt đầu cuộc sống cá muối trong mơ—mỗi ngày ngủ đến khi tự tỉnh, ăn uống thì gọi đồ ship, chơi game xem phim, chán thì lôi tiền ra đếm.
Cho đến một tuần sau, ban quản lý tòa nhà tìm đến tận cửa.
“Tiên sinh,” quản lý tòa nhà biểu cảm đầy ẩn ý, “Phí quản lý tháng này của ngài… vẫn chưa đóng ạ.”
Tôi ngẩn người: “Bao nhiêu tiền?”
“Ba mươi tám nghìn.”
Tôi gật đầu: “Được, tôi chuyển khoản WeChat cho anh.”
Lôi điện thoại ra, mở WeChat, số dư: 0.
Tôi: “…”
Không đúng, tôi nhớ rõ trong bao tải vẫn còn không ít vàng thỏi mà…
Tôi lao vào phòng kho, mở bao tải ra, bên trong trống rỗng.
Tôi đờ người.
Giọng Tài Thần vang lên từ ban công, lười biếng: “Ô kìa, hết tiền rồi à?”
Tôi quay đầu, thấy ngài đang vắt chéo chân ngồi trên đám mây, tay cầm quả đào tiên gặm dở.
“Tài Thần đại ca!” Tôi lao tới, “Tiền của con đâu?!”
Tài Thần nhướn mày: “Tiền của ngươi? Đó rõ ràng là tiền của ta.”
“Nhưng ngài nói tặng con rồi mà!”
“Ta nói tặng ngươi,” Tài Thần gật đầu, “nhưng đâu có nói là tặng vĩnh viễn. Những vàng thỏi, bạc nén đó đều có dấu ấn thần lực của ta, thời gian đến là tự động thu hồi.”
Tôi như bị sét đá/nh ngang tai: “Vậy là… giờ con lại thành kẻ trắng tay rồi?”
Tài Thần cười tủm tỉm gật đầu: “Đúng.”
Tôi ngã ngồi xuống đất, chán nản không còn thiết sống.
Tài Thần nhảy xuống khỏi đám mây, đi đến trước mặt tôi, ngồi xổm xuống nhìn: “Sao nào? Còn muốn làm cá muối nữa không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn ngài: “Rốt cuộc ngài muốn làm gì?”
“Đơn giản thôi,” Tài Thần giơ hai ngón tay lên, “Thứ nhất, sau này không được ước nguyện đòi tiền nữa. Thứ hai, ngoan ngoãn nghe lời, ta bảo làm gì thì làm đó. Làm được, ta đảm bảo ngươi cơm áo không lo. Không làm được…”
Ngài chỉ vào cái bao tải rỗng: “Đây chính là kết cục.”
Tôi nhìn ngài hồi lâu, đột nhiên mỉm cười.
“Tài Thần đại ca,” tôi đứng dậy, phủi bụi trên người, “Ngài có phải quên một chuyện rồi không?”
Tài Thần nhíu mày: “Chuyện gì?”
Tôi giơ cổ tay lên, tuy không nhìn thấy, nhưng tôi biết sợi dây vẫn ở đó.
“Sợi dây này, không gỡ được.” Tôi nói từng chữ một, “Ngài không vứt bỏ con được, con cũng không bỏ ngài được. Ngài không cho con tiền, con sẽ bám theo ngài, ngài đi đâu con đi đó, ngài gặp ai con gặp người đó. Ngọc Đế này, Vương Mẫu này, các vị thần tiên này… con sẽ đi kể hết với họ rằng chúng ta bị buộc chung với nhau.”
Sắc mặt Tài Thần đen lại ngay lập tức: “Ngươi dám đe dọa ta?”
Tôi nhún vai: “Không dám, con chỉ đang trình bày sự thật thôi.”
Tài Thần nhìn tôi, tôi nhìn ngài, tia lửa điện b/ắn tung tóe trong không khí.
Cuối cùng Tài Thần là người bại trận trước.
“Được,” ngài nghiến răng, “Ngươi giỏi lắm.”
Ngài lấy ra một chiếc túi gấm ném cho tôi: “Trong này là vàng bạc lưu thông ở nhân gian, đủ cho ngươi tiêu cả đời. Nhưng có một điều kiện—”
Tôi nhận lấy túi gấm: “Ngài nói đi.”
“Không được phép ước nguyện đòi tiền nữa!” Tài Thần lườm tôi, “Cũng không được nói chuyện của chúng ta với bất kỳ ai!”
Tôi cười tủm tỉm gật đầu: “Chốt.”
Tài Thần lúc này mới tức tối rời đi.
Tôi mở túi gấm ra, bên trong là một xấp thẻ ngân hàng, cùng một đống giấy tờ nhà đất, cổ phần.
Tôi đếm thử, khá lắm, đủ cho tôi tiêu mười kiếp.
Thỏa mãn thật.
Tôi cất túi gấm đi, tiếp tục nằm ườn.
Lần này tôi đã khôn ra, không ngày nào cũng nghĩ đến tiền nữa, mà bắt đầu phát triển sở thích cá nhân.
Ví dụ như… chơi chứng khoán.
Ngày đầu tiên, tôi m/ua đại một mã cổ phiếu, trần.
Ngày thứ hai, m/ua tiếp một mã, lại trần.
Ngày thứ ba, tôi trở thành thần chứng khoán.
Tài Thần lại đến, lần này là đ/á cửa xông vào.
“Ngươi lại đang làm cái gì đấy?!” Ngài tức đến mức vương miện vàng cũng lệch cả sang một bên, “Thị trường chứng khoán sắp bị ngươi làm sập rồi đấy!!”
Tôi chớp mắt vô tội: “Con chỉ chơi đùa chút thôi mà…”
“Chơi cái con khỉ!” Tài Thần cư/ớp lấy máy tính của tôi, “Từ hôm nay, không được chơi chứng khoán! Không được đụng vào bất cứ thứ gì liên quan đến tiền!”
Tôi tủi thân: “Vậy con làm được gì?”
Tài Thần suy nghĩ một chút: “Trồng hoa, trồng cỏ, dắt chó đi dạo, làm gì cũng được, miễn là đừng đụng vào tiền!”
Được thôi.
Tôi bắt đầu trồng hoa.
Ngày đầu tiên, m/ua mấy chậu sen đ/á, ch*t.
Ngày thứ hai, m/ua chậu xươ/ng rồng, cũng ch*t.
Ngày thứ ba, tôi m/ua chậu trầu bà được cho là dễ sống nhất, kết quả… lại ch*t.
Tài Thần đến thăm tôi, nhìn thấy hàng cây ch*t khô trên ban công, im lặng.
“Ngươi…” Ngài muốn nói lại thôi, “Có phải ngươi có thể chất đặc biệt gì không?”
Tôi ngồi xổm trên đất vẽ vòng tròn: “Có lẽ vậy, mười kiếp thiện nhân, công đức quá nặng, cây cối không chịu nổi chăng?”
Tài Thần đảo mắt: “Nhảm nhí.”
Ngài vung tay, những cái cây ch*t khô trên ban công lập tức hồi sinh, thậm chí còn nở hoa.
Đôi mắt tôi sáng rực: “Tài Thần đại ca, ngài còn biết cả chiêu này à?”
Tài Thần đắc ý: “Chuyện nhỏ.”
Từ đó về sau, Tài Thần cứ cách vài ngày lại đến giúp tôi chăm sóc cây cối.
Có lúc là niệm chú cho hoa nở đẹp hơn, có lúc là mang hạt giống từ tiên giới đến cho tôi trồng.
Mối qu/an h/ệ của chúng tôi… không hiểu sao lại dịu đi.
Ít nhất thì ngài ấy không còn lườm tôi mỗi ngày nữa.
Tôi cũng dần hiểu rõ tính khí của Tài Thần—khẩu xà tâm phật, miệng thì m/ắng rất dữ, nhưng thực ra lòng rất mềm.
Chương 8
Chương 8
Chương 23
Chương 7
Chương 12
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook