Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Nếu không có Tố Uẩn bảo vệ, ta chưa chắc đã vượt qua được thiên kiếp. Đạo lữ của bản tọa, đến lượt ngươi bình phẩm sao?”
Tầm mắt tôi bắt đầu nhòe đi.
Huyền Dực xoay người định đi, nhưng ngay khoảnh khắc nhấc bước, như cảm nhận được điều gì, chàng đột ngột quay đầu lại.
Ánh mắt Huyền Dực xuyên qua rừng trúc, nhưng chẳng phát hiện ra điều gì cả.
Chàng nhíu mày, cuối cùng dẫn Tinh Dư rời đi.
Cho đến khi bóng dáng họ hoàn toàn biến mất, không khí bên cạnh tôi mới khẽ vặn vẹo, một bóng hình cao lớn chậm rãi hiện ra.
Minh Vương Dạ Lan khoác trường bào màu đen huyền, tóc bạc như tuyết, đôi đồng tử đỏ rực nhìn tôi với vẻ cười như không cười.
“Chơi đủ chưa? Đến lúc phải về rồi chứ? Cô dâu nhỏ của ta.”
Giọng hắn trầm thấp lười biếng, đầu ngón tay khẽ nâng cằm tôi lên, lau đi vết m/áu bên khóe môi.
Tôi hất tay hắn ra, cười lạnh:
“Tiên thể của ta vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan, vội cái gì?”
Dạ Lan cười khẽ, đầu ngón tay quấn lấy một sợi tóc của tôi:
“Hơn ngàn năm rồi, nàng vẫn chưa chơi chán sao? Năm đó lúc trốn hôn nói sẽ tìm được chân ái, kết quả lại tìm được cái thứ đồ chơi này?”
Tôi im lặng không đáp.
Hoàng Tuyền tửu quán vốn đ/ộc lập bên ngoài tam giới, do tộc nhân của tôi truyền thừa.
Cách đây hàng vạn năm, chủ nhân tửu quán và Minh phủ đã đạt được khế ước thông gia qua các thế hệ.
Khi tửu quán truyền đến tay tôi, tôi cũng phải thực hiện lời hứa gả cho tân Minh Vương Dạ Lan.
Nhưng để trốn tránh hôn ước với Minh Vương, tôi đã tự ý bỏ trốn đến tiên giới.
Dạ Lan đã sớm nhìn thấu kế hoạch của tôi, nhưng không ngăn cản, chỉ ký với tôi một vụ cá cược.
Hắn tựa vào cửa lớn Minh phủ, lười biếng nói:
“Đi đi, đợi đến khi nàng bị tổn thương đầy mình, tự nhiên sẽ quay về thôi.”
Khi đó tôi kiêu ngạo ngẩng đầu:
“Chàng ấy nhất định sẽ là ý trung nhân của ta.”
Giờ nhìn lại, thật là châm biếm.
Dạ Lan đột nhiên tiến lại gần, hơi thở lạnh lẽo phả vào bên tai tôi:
“Chẳng lẽ nàng còn trông mong trong mấy ngày này hắn đột nhiên lương tâm trỗi dậy, đến Hoàng Tuyền tửu quán lấy mạng mình đổi mạng cho nàng?”
“Ba ngày sau, nếu hắn không chịu lấy mạng mình để c/ứu nàng, nàng phải ngoan ngoãn theo ta về Minh phủ.”
Tôi ngước mắt nhìn hắn:
“Nếu chàng ấy chịu thì sao?”
Dạ Lan cười nhạo một tiếng, trong đôi đồng tử đỏ rực lóe lên tia sáng nguy hiểm:
“Vậy bản tọa sẽ đích thân móc tim hắn ra, xem xem có phải thật lòng tình nguyện hay không.”
Thực ra chẳng cần Dạ Lan nói, trong lòng tôi đã có đáp án rồi.
Trở về động phủ, nỗi đ/au linh căn vỡ vụn càng lúc càng dữ dội.
Tôi cuộn mình trên giường, mồ hôi lạnh thấm ướt y phục.
Huyền Dực đẩy cửa bước vào, thấy tôi đ/au đớn không chịu nổi, lại giả vờ hỏi:
“Tố Uẩn, nàng bị làm sao vậy?”
Chàng truyền linh khí vào cơ thể tôi, một lát sau mới giả vờ kinh ngạc nói:
“Linh căn của nàng đang dần vỡ vụn…”
Tôi khẽ nói:
“Linh căn vỡ vụn, tiên cốt tách rời, dù là Đại La Kim Tiên cũng không thể c/ứu vãn.”
“Huyền Dực, ta sắp ch*t rồi.”
Huyền Dực trầm giọng nói:
“Chắc chắn là hậu quả từ lần nàng c/ứu ta năm đó.”
Chàng vội vàng lấy từ trong tay áo ra một viên đan dược.
“Tố Uẩn, mau uống viên th/uốc này, nó có thể bảo vệ tâm mạch của nàng.”
Giọng chàng mang theo vài phần lo lắng, nhưng tôi lại chỉ thấy nực cười.
Tôi ngước mắt nhìn chàng, đột nhiên mỉm cười: “Huyền Dực, chàng đối với ta thật tốt.”
Chàng sững sờ, dường như không ngờ tôi lại nói vậy, rồi dịu dàng xoa tóc tôi:
“Nàng nói ngốc nghếch gì thế? Nàng là vợ ta, ta đương nhiên phải đối tốt với nàng.”
Tôi nhận lấy viên đan dược,
Nhưng không uống, chỉ nắm ch/ặt trong lòng bàn tay, khẽ vuốt ve.
“Huyền Dực.” Tôi khẽ gọi chàng.
“Ừm?”
“Nếu ta ch*t, chàng có đ/au lòng không?”
Chàng nhíu mày, giọng điệu mang theo vài phần trách móc:
“Nàng nói nhảm gì vậy? Cho dù có lên tận trời xanh hay xuống tận hoàng tuyền, ta cũng sẽ tìm lại h/ồn phách của nàng.”
Tôi cười cười, không nói thêm gì nữa.
Lúc giả vờ uống th/uốc, tôi lặng lẽ giấu viên đan vào trong tay áo.
Những ngày này, Huyền Dực đối với tôi đặc biệt dịu dàng.
Chỉ là vẫn sớm đi tối về.
Đêm về, trên người chàng vương mùi th/uốc.
Tôi biết, chàng là đi chăm sóc Tinh Dư.
Tôi cũng không làm ầm ĩ.
Chỉ là có một ngày Huyền Dực về đặc biệt muộn, trên người vương lại dư vị của mùi hương nồng đượm.
Chàng phá lệ nắm lấy tay tôi, trong mắt là vẻ dịu dàng đã lâu tôi không thấy.
“Tố Uẩn, đợi nàng khỏe lại, chúng ta đi du ngoạn phàm trần được không?”
Tôi yếu ớt tựa vào lòng chàng, giả vờ như không biết gì, đáp:
“Được chứ.”
Trước kia tôi từng c/ầu x/in chàng cùng xuống phàm trần du ngoạn, chàng luôn thoái thác.
Giờ đây vì sự áy náy sau khi vụng tr/ộm, chàng lại đồng ý.
Sáng sớm ngày thứ ba, cơ thể tôi bắt đầu trở nên trong suốt.
Huyền Dực k/inh h/oàng phát hiện,
Dù truyền bao nhiêu linh lực cũng vô ích.
“Sao lại thế này?! Ta rõ ràng đã cho nàng uống hộ tâm đan!”
Tôi nhìn dáng vẻ hoảng lo/ạn của chàng, đột nhiên mỉm cười:
“Th/uốc chàng đưa, ta một ngụm cũng không uống.”
“Tại sao?” Giọng chàng r/un r/ẩy: “Nàng rõ ràng biết nó có thể c/ứu nàng!”
Tôi khó khăn giơ tay, chạm vào mặt chàng:
“Bởi vì--”
“Kể từ khoảnh khắc chàng quyết định lấy mạng ta để đổi lấy tiên đồ thuận lợi cho nàng ta…”
“Ta đã không định sống nữa rồi.”
“Bởi vì-- ta muốn biết…”
“Nếu ta thực sự sắp ch*t, chàng có hối h/ận hay không.”
Đôi mắt Huyền Dực đỏ hoe trong chớp mắt:
“Hóa ra nàng đã sớm biết, tại sao không nói cho ta?”
“Ta chưa bao giờ nghĩ nàng sẽ ch*t, tại sao không uống linh dược… Tố Uẩn! Nàng đi/ên rồi sao?!”
Chương 8
Chương 8
Chương 23
Chương 7
Chương 12
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook