Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
09/07/2026 01:17
“Nàng ch*t rồi, hắn mới sạch sẽ.”
Ta nhớ rõ mồn một.
Vân cô bước lên.
“Phu nhân, nô tỳ hầu hạ Khương cô nương thay y phục.”
Khương Phù theo bản năng lùi lại phía sau.
“Không cần.”
Tiêu Cảnh Hành chắn trước mặt Vân cô.
“Đủ rồi!”
Hắn nhìn về phía ta.
“A Phù đang b/ệnh, không chịu nổi giày vò.”
Ta thản nhiên nói: “B/ệnh mà vẫn đeo được trâm phượng của ta.”
“B/ệnh mà vẫn giấu được áo lụa trắng của ta.”
“B/ệnh mà vẫn dùng bát tự của ta để lập mưu.”
“Hầu gia, hai chữ “b/ệnh yếu” của người, thật là đắt giá.”
Tiêu Cảnh Hành bị ta chặn họng, không nói được lời nào.
Lục lão phu nhân quát lớn: “Người đâu, thu dọn đống đồ này lại.”
“Chuyện hôm nay, dừng ở đây thôi.”
Hai mụ già bước lên.
Vân cô chắn trước chiếc hòm.
Ta cầm mảnh vỡ chén trà trên bàn.
Ấn mạnh vào lòng bàn tay mình.
Tất cả mọi người kinh hãi.
Tiêu Cảnh Hành biến sắc.
“Nàng làm gì vậy?”
Ta nhìn chằm chằm Lục lão phu nhân.
“Lão phu nhân muốn lấp li/ếm cho qua, cũng được.”
“Hôm nay ta sẽ rạ/ch tay, mang đống đồ này đến phủ Kinh Triệu.”
“Cứ nói Hầu phủ bức tử chính thê.”
“Xem ngày mai Ngự sử đài có hạch tội Vĩnh An Hầu phủ hay không.”
Trên mặt Lục lão phu nhân cuối cùng đã hiện rõ vẻ sợ hãi.
Hầu phủ giờ chỉ còn cái danh tước.
Hoàn toàn dựa vào việc Tiêu Cảnh Hành mưu cầu chức vụ trong triều.
Nếu chuyện mượn mệnh hại vợ bị phanh phui, đời này hắn đừng hòng mơ tưởng đến trung tâm quyền lực.
Tiêu Cảnh Hành cũng hiểu rõ điều đó.
Hắn nhắm mắt lại.
“A Phù.”
“Trả trâm phượng cho nàng ấy.”
Khương Phù sững sờ.
“Cảnh Hành ca ca?”
Tiêu Cảnh Hành nghiến răng.
“Trả cho nàng ấy.”
Nước mắt Khương Phù trào ra.
Nàng ta r/un r/ẩy tháo trâm phượng xuống.
Búi tóc xõa tung.
Gương mặt vốn quen giả vờ yếu đuối của nàng ta, lúc này trông thảm hại vô cùng trước mặt mọi người.
Trâm phượng được tháo xuống.
Vân cô đón lấy.
Tại chỗ dùng khăn lau đi lau lại ba lần.
Ta nhìn Khương Phù.
“Y phục.”
Mặt Khương Phù đỏ bừng trong chốc lát.
“Tỷ tỷ, tỷ nhất định phải nhục mạ muội như vậy sao?”
Ta vặn lại: “Lúc mặc hồi môn của ta, sao không thấy thấy nhục?”
Nàng ta cắn ch/ặt môi.
Sắc mặt Tiêu Cảnh Hành khó coi.
“Đường Ninh, hãy để lại cho nàng ấy chút thể diện.”
Ta nhìn hắn.
“Lúc nàng ta mặc đồ của ta để đổi mệnh, có chừa lại mạng cho ta không?”
Lời vừa dứt.
Trong sảnh cuối cùng cũng có người hít một hơi lạnh.
Ngón tay Lục lão phu nhân run lên.
Bà ta muốn mở lời.
Nhưng ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Quản gia Hầu phủ chạy vào.
Sắc mặt xám xịt.
“Lão phu nhân, Hầu gia.”
“Đạo trưởng Huyền Thanh quan đã đến.”
“Ông ấy nói giờ lành hôm nay không thể lỡ.”
“Phải th/iêu sạch đồ cũ của Tạ phu nhân, để giải hạn cho Khương cô nương.”
Cả sảnh đường im phăng phắc.
Khương Phù đổ sụp xuống đất.
Sắc mặt Tiêu Cảnh Hành trắng bệch hoàn toàn.
Ta quay người nhìn ra cửa.
“Mời ông ta vào.”
“Ta muốn nghe xem.”
“Ông ta muốn th/iêu món đồ cũ nào của ta.”
Khi Huyền Thanh đạo trưởng bước vào, ông ta vẫn chưa biết trong sảnh đã xảy ra chuyện.
Ông ta khoác áo bào xám.
Tay cầm phất trần.
Phía sau là tiểu đồng bưng chậu đồng, bùa vàng, chu sa.
Trong chậu đồng còn đặt một con người gỗ nhỏ.
Trên ngựk người gỗ khắc hai chữ.
“Tạ thị.”
Ta nhìn chằm chằm hai chữ đó.
Đầu ngón tay lạnh ngắt.
Kiếp trước ta chỉ nghe nói Khương Phù thân thể yếu ớt, cần mượn phúc khí Hầu phủ để nuôi dưỡng.
Ta chưa từng biết.
Họ đã sớm chuẩn bị sẵn người gỗ khắc họ của ta.
Huyền Thanh đạo trưởng ngẩng đầu, thấy cả sảnh đường đều nhìn mình.
Bước chân ông ta khựng lại.
Tiêu Cảnh Hành quát lớn: “Ai cho ngươi vào?”
Huyền Thanh đạo trưởng sững sờ.
“Chẳng phải Hầu gia sai người giục bần đạo đến nhanh sao?”
“Nói Khương cô nương hôm nay vào phủ, mệnh cách rất quan trọng.”
“Nếu không th/iêu đồ cũ của Tạ phu nhân vào giờ Ngọ, sợ rằng sẽ có huyết quang.”
Khương Phù khóc đến r/un r/ẩy.
“Không phải là muội.”
“Muội không biết.”
Nàng ta cứ lặp đi lặp lại chỉ mỗi câu này.
Ta bước đến trước mặt Huyền Thanh đạo trưởng.
Cầm lấy con người gỗ trong chậu đồng.
Trên lưng người gỗ, cắm ba cây kim bạc.
Một cây ở ngựk.
Một cây ở cổ họng.
Một cây ở bụng dưới.
Trước khi ta ch*t ở kiếp trước, chính là đ/au thắt ngựk, không thể thốt lời, bụng dưới lạnh như băng.
Hóa ra không phải là b/ệnh.
Là người hại.
Ta ngước mắt nhìn Huyền Thanh.
“Đạo trưởng.”
“Người gỗ này dùng để làm gì?”
Huyền Thanh đạo trưởng nhìn Tiêu Cảnh Hành một cái.
Rồi lại nhìn Khương Phù một cái.
Ông ta nhận ra điều bất thường, lập tức đổi giọng.
“Chẳng qua là vật trấn trạch thôi.”
Ta ném con người gỗ xuống dưới chân ông ta.
“Trấn trạch nhà ai?”
“Cắm tên của ta.”
“Th/iêu áo của ta.”
“Phối với bát tự của nàng ta.”
“Ngươi bảo là trấn trạch?”
Sắc mặt Huyền Thanh đạo trưởng thay đổi.
“Phu nhân không hiểu mệnh lý, chớ có nói bậy.”
Ta cười.
“Ta không hiểu mệnh lý.”
“Nhưng ta hiểu luật Đại Ung.”
“Dùng yểm thắng hại người, nhẹ thì lưu đày, nặng thì ch/ém đầu.”
Huyền Thanh đạo trưởng nắm ch/ặt phất trần.
Tiêu Cảnh Hành lập tức nói: “Đường Ninh, chuyện này dừng ở đây đi.”
Ta quay đầu nhìn hắn.
“Vội gì?”
“Đạo trưởng còn chưa nói hết mà.”
Ta bảo Vân cô: “Đóng cửa.”
Vân cô lập tức dẫn người đóng cửa sảnh.
Then cửa rơi xuống.
Cạch một tiếng.
Người trong sảnh đều biến sắc.
Ta ngồi lại vị trí chủ tọa.
“Huyền Thanh đạo trưởng.”
“Hôm nay nếu ngươi nói rõ, ai mời ngươi đến, ai đưa bát tự cho ngươi, ai cho phép ngươi th/iêu đồ cũ của ta.”
“Ta chỉ kiện kẻ chủ mưu.”
“Nếu ngươi không nói.”
“Ta sẽ tống ngươi vào quan cùng với bọn họ.”
Mồ hôi trên trán Huyền Thanh chảy ròng ròng.
Lục lão phu nhân lạnh lùng nói: “Tạ Đường Ninh, ngươi muốn thẩm vấn ai?”
Ta nhìn bà ta.
“Thẩm vấn kẻ hại ta.”
“Nếu lão phu nhân trong lòng không có q/uỷ, hà tất phải sợ ta hỏi?”
Lục lão phu nhân bị chặn họng.
Tiêu Cảnh Hànhz hạz giọng.
Chương 15
Chương 3
Chương 11
Chương 12
Chương 17
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook