Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Họ từng gửi tin nhắn cho tôi qua WeChat, giọng điệu e dè, hỏi tôi rằng tập đoàn Thẩm thị có còn tuyển người hay không.
Tôi không trả lời bất cứ ai.
Không phải vì th/ù h/ận, mà vì họ không đáng.
Dưới sự đàm phán của tôi, tổng giám đốc Triệu và các vị khách hàng đã ký hợp đồng dài hạn ba năm với Thẩm thị.
Ngày ký kết, Thẩm Lâm đã mời mọi người dùng bữa tại nhà hàng cao cấp nhất thành phố, chi phí hết 200 triệu.
Lúc thanh toán, cô ấy thậm chí không buồn nhìn hóa đơn, chỉ mỉm cười nói với tôi:
“Bữa cơm này, rất đáng giá.”
Bố tôi sau khi phẫu thuật hồi phục rất tốt, giờ đây mỗi ngày đều có thể xuống lầu đi dạo, gương mặt cũng đã hồng hào trở lại.
Mọi thứ, đều đang tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp hơn.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng đang rực rỡ, tôi nâng tách cà phê trên bàn lên, lật mở bản hợp đồng của ngày hôm nay.
Dự án mới, khách hàng mới, một khởi đầu mới.
Tương lai, chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn.
Hoàn.
Chương 9
Chương 9
Chương 14
Chương 8
Chương 17
Chương 7
Chương 16
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook