Ký hợp đồng lớn cho công ty xong bị giáng chức cắt lương, tôi cười

Và cũng nhìn rõ bộ mặt thật của ông ta.

Tôi cất điện thoại, quay trở lại vị trí làm việc.

Các đồng nghiệp đang tụ tập năm ba người trò chuyện.

Thấy tôi đi tới, tất cả đều nhìn tôi với vẻ hả hê.

Ngô Phong là người đầu tiên bước lên, nhìn tôi từ trên cao xuống với vẻ thách thức:

“Ồ, công thần Trần Phàm của chúng ta sao sắc mặt khó coi thế này?”

“Lúc ký được đơn hàng,

Chẳng phải vui lắm sao?”

Tôi không thèm để ý đến hắn, kéo ghế ngồi xuống.

Ngô Phong vẫn không buông tha, cố tình nói lớn:

“Chà chà, có những người đúng là không biết mình nặng nhẹ thế nào.”

“Thật sự tưởng ký được một đơn hàng là coi công ty như của mình chắc? Bữa cơm 50 triệu mà cũng mặt dày ăn cho được.”

Các đồng nghiệp khác cũng hùa theo:

“Chứ sao nữa, đổi lại là tôi mà tiêu của công ty nhiều tiền thế này, tôi đã chẳng còn mặt mũi nào mà đi làm nữa rồi.”

“Giờ thì hay chưa? Giáng chức c/ắt lương, hủy hoa hồng, bác bỏ thanh toán, đáng đời!”

“Cũng không nhìn lại xem mình là thân phận gì, đúng là một gã hề.”

Đám đông cười rộ lên.

Tiếng cười ấy như kim châm vào tai tôi.

Tôi ngồi tại chỗ, bình thản nhìn những con người này.

Tiểu Trương, người cười to nhất, là người mới mà tôi đã cầm tay chỉ việc suốt nửa năm qua.

Lúc tôi ký được đơn hàng, cậu ta còn đầy vẻ ngưỡng m/ộ nói với tôi:

“Anh Trần, nói thật lòng, trong phòng kinh doanh chúng ta không ai nghiêm túc và giỏi giang bằng anh, anh là người mà em từ tận đáy lòng ngưỡng m/ộ nhất.”

Tiểu Lưu, kẻ đang hùa theo, từng luôn xưng huynh gọi đệ với tôi, mỗi khi cậu ta có việc gì,

Đều là tôi thức đêm xử lý công việc, trực ca thay cho cậu ta.

Mỗi lần như vậy, cậu ta đều cảm kích nói: “Anh Trần, anh tốt quá, quen được người anh em như anh đúng là điều may mắn nhất đời em.”

Còn lão Lý, năm ngoái con gái lão bị b/ệnh, lão đi v/ay khắp nơi không ai cho v/ay, chỉ có tôi không nói hai lời đã rút tiền đưa lão.

Lúc đó lão cảm động đến đỏ cả mắt, cứ liên tục cảm ơn tôi:

“Trần Phàm, tôi – Lý Kiến Minh – cả đời này sẽ ghi nhớ đại ân đại đức của cậu.”

Những kẻ từng nhận ân huệ của tôi, từng nói sẽ báo đáp tôi, giờ đây từng người một khoanh tay trước ngựk, nhìn tôi như nhìn một trò cười.

Tôi không nói gì cả.

Con người hướng về chỗ cao, nước chảy về chỗ thấp.

Ngô Phong là cháu ruột của Ngô Quốc Thành, là thái tử gia của công ty.

Một nhân viên kinh doanh bình thường bị giáng chức c/ắt lương, hủy hoa hồng như tôi, đắc tội với sếp, trong mắt những kẻ này đã chẳng còn giá trị gì nữa.

Giẫm đạp tôi vài cái lại còn có thể lấy lòng Ngô Phong.

Với họ, đây là một nước đi chỉ có lãi chứ không bao giờ lỗ.

Ngô Phong rõ ràng rất hài lòng với phản ứng của các đồng nghiệp, hắn bước tới gần tôi, kh/inh khỉnh nói:

“Trần Phàm, nói thật,

Anh thực sự nên cảm ơn chú tôi.”

“Loại nhân viên chuyên vắt kiệt công ty, hở ra là hút m/áu công ty như anh, đổi lại công ty khác họ đã đuổi việc anh từ lâu rồi.”

“Chú tôi chịu giữ anh lại công ty là do ông ấy nhân từ thôi.”

“Ngoài Vạn Thịnh Công Nghệ ra, chẳng có công ty nào nhận loại sâu mọt tham lam vặt vãnh, phung phí tiền công ty như anh đâu.”

Nhìn khuôn mặt đắc thắng của Ngô Phong, tôi thấy thật nực cười.

Hắn thành tích bình bình, năng lực tầm thường, đơn hàng duy nhất ký được còn tốn của công ty 100 triệu tiền cơm.

Mà lý do hắn đứng đây ra lệnh cho tôi không phải vì hắn giỏi hơn tôi.

Chỉ vì hắn họ Ngô.

Khu làm việc im lặng vài giây, tất cả mọi người đều đợi xem phản ứng của tôi.

Tôi không nổi gi/ận.

Cũng không tranh cãi với họ.

Mà đứng dậy, in một bản tài liệu rồi đi về phía văn phòng Ngô Quốc Thành.

Cửa văn phòng khép hờ.

Tôi gõ cửa hai cái.

“Vào đi.”

Giọng Ngô Quốc Thành vọng ra từ bên trong.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Hứa Kiều Kiều cũng ở đó, đang ngồi trên ghế đối diện Ngô Quốc Thành, tay cầm xấp tài liệu, trông như đang báo cáo công việc.

Thấy tôi, Hứa Kiều Kiều lập tức lườm tôi một cái, thiếu kiên nhẫn:

“Sao anh lại đến nữa?”

“Sao nào, còn muốn đến c/ầu x/in sếp Ngô thanh toán cho anh 50 triệu tiền cơm đó à?”

“Tôi đã nói rồi, công ty có quy chế của công ty, anh có c/ầu x/in lên tận trời cũng vô ích.”

Tôi không thèm để ý đến cô ta, nhìn thẳng Ngô Quốc Thành.

“Sếp Ngô, tôi đến làm thủ tục nghỉ việc.”

Trong văn phòng im lặng hai giây.

Đôi mắt Hứa Kiều Kiều lập tức sáng rực lên:

“Nghỉ việc?”

“Trần Phàm, anh chủ động nghỉ việc thì công ty sẽ không bồi thường đâu nhé.”

Khi nói câu này, trên mặt Hứa Kiều Kiều lộ rõ vẻ đắc ý và nôn nóng không hề che giấu.

Như thể khoảnh khắc này, cô ta đã đợi rất lâu rồi.

Tôi nhìn Hứa Kiều Kiều, bình thản nói: “Tôi biết.”

Nói xong, tôi đặt lá đơn xin nghỉ việc đã chuẩn bị sẵn lên bàn Ngô Quốc Thành.

Ngô Quốc Thành tựa lưng vào ghế, ngón tay gõ nhịp trên đơn xin nghỉ việc của tôi, hồi lâu sau mới chậm rãi lên tiếng:

“Tiểu Trần à, cậu nghĩ kỹ rồi chứ?”

Tôi gật đầu: “Nghĩ kỹ rồi.”

Ngô Quốc Thành lại nhìn xuống từ trên cao:

“Tôi biết, cậu làm ở Vạn Thịnh tám năm rồi,

Không có công lao thì cũng có khổ lao.”

“Tuy lỗi lầm lần này của cậu rất nghiêm trọng, nhưng công ty cũng không phải không thể cho cậu một cơ hội sửa sai.”

“Hay là, cậu cân nhắc lại xem?”

Danh sách chương

5 chương
05/07/2026 15:27
0
05/07/2026 15:27
0
09/07/2026 06:46
0
09/07/2026 06:46
0
09/07/2026 06:46
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu