Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Dù có cố chen vào, tôi cũng chỉ có thể như một con chó hoang, co quắp lại đầy nhếch nhác.
“Không ngồi vừa nữa đâu.”
“Vậy con tự bắt xe đến khách sạn đi, dù sao cũng chẳng cách bao xa.”
Tôi gật đầu, lùi lại một bước.
“Mọi người đi đi, con...”
Lời còn chưa dứt, bố đã nhấn ga, chiếc xe lao vút đi.
Khói xe phả thẳng vào mặt tôi, làm mũi tôi cay xè.
Men theo con đường cũ, tôi lững thững đi bộ về nhà.
Bước vào bếp, tôi tự nấu cho mình một bát mì.
Tôi cho thật nhiều ớt cay.
Cay đến mức nước mắt tôi trào ra.
Nhưng tôi ăn rất ngon lành.
Ăn xong, tôi rửa bát sạch sẽ, lau khô bếp.
Điện thoại trong túi rung lên, là tin nhắn thoại của mẹ.
Tiếng ồn nền rất lớn, toàn là tiếng cười nói khen ngợi Thẩm Chiêu Nguyện.
“Tinh Tinh, sao con vẫn chưa đến?”
“Mau bắt xe đến đây, đừng để chúng ta phải chờ!”
Sau một thoáng do dự giữa việc chặn số và trả lời,
tôi chỉ nhắn lại đúng hai chữ: “Không đi.”
Trở về phòng, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Quần áo chỉ mang theo loại đang mặc, đồ mùa đông có thể đến Nam Thành rồi m/ua sau.
Những thứ khác, cùng với chiếc máy đọc sách màu xám kia, tất cả đều được tôi để lại trên bàn học.
Thế nhưng khi mở con heo đất ra, bên trong chỉ còn vỏn vẹn ba mươi hai đồng tiền lẻ.
Những tờ tiền mệnh giá lớn đều không cánh mà bay.
Tôi tìm khắp căn phòng, chẳng thấy gì cả.
Tiền rốt cuộc đã chạy đi đâu?
Ngay lúc tôi suy sụp định báo cảnh sát, cửa phòng bị mở ra.
Thẩm Chiêu Nguyện lắc lắc chiếc vòng vàng trên tay trước mặt tôi.
“Đẹp không? Mẹ m/ua cho em đấy, đắt lắm, tận ba mươi tám ngàn lận~”
Số tiền mất trong con heo đất đúng bằng ba mươi tám ngàn.
Tôi nhìn mẹ với vẻ không thể tin nổi.
“Mẹ lén lấy tiền của con sao?”
Mẹ lập tức nổi gi/ận đùng đùng, m/ắng lại:
“Cái gì gọi là tiền của con? Con ăn của ta, uống của ta, lấy của con chút tiền mà đã thấy ấm ức rồi à? Đúng là nuôi con tốn cơm tốn gạo!”
Chuyện đó không giống nhau.
Nếu gia đình thực sự gặp khó khăn kinh tế, tôi chắc chắn sẵn lòng lấy tiền ra để dùng gấp.
Nhưng mẹ chỉ vì muốn m/ua cho Thẩm Chiêu Nguyện một món đồ không cần thiết.
Tôi lớn tiếng:
“Không hỏi mà lấy là ăn tr/ộm! Mẹ đang làm việc phạm pháp đấy!”
Anh trai đùng đùng đứng dậy từ ghế, chỉ vào mũi tôi mà m/ắng nhiếc:
“Thẩm Phồn Tinh, mày ăn nói cho sạch sẽ vào!”
“Cái gì mà ăn tr/ộm? Đó là mẹ ruột của chúng ta!”
Lục Quan Lan cũng cau mày, giọng điệu đầy vẻ giáo điều quen thuộc:
“Tinh Tinh, cậu quá cực đoan rồi, người một nhà còn nói chuyện tr/ộm cắp gì nữa?”
“Dì lấy tiền của cậu, chắc chắn là vì thấy một cô bé như cậu giữ nhiều tiền mặt không an toàn.”
“Hơn nữa, Chiêu Chiêu đỗ Thanh Hoa, cậu làm chị, m/ua quà tặng chúc mừng em gái là điều nên làm!”
Nhưng đó là tiền lì xì tôi chắt chiu, chưa bao giờ dám tiêu xài hoang phí, tích góp suốt mười tám năm qua.
Tôi không nỡ m/ua váy công chúa, không nỡ m/ua đồ ăn vặt, thậm chí đến một ly trà sữa cũng chẳng dám gọi.
“Trả lại cho tôi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào mẹ, đáy mắt đỏ ngầu.
“Trả tiền lại cho tôi.”
Mẹ chột dạ ngoảnh mặt đi, nhưng rất nhanh lại lấy lại vẻ lý lẽ cứng cỏi:
“Đã tiêu hết từ lâu rồi! Tiệm vàng m/ua rồi không trả lại!”
“Hơn nữa, mày thi được mấy điểm mà đòi tư cách giữ số tiền này!”
Thẩm Chiêu Nguyện đỏ hoe mắt, kéo tay áo mẹ:
“Mẹ, mẹ đừng cãi nhau với chị nữa, đều là lỗi của con...”
“Hay là mang chiếc vòng vàng đi cầm cố đi, số tiền còn lại con sẽ lấy từ tiền lì xì của con bù vào.”
Miệng thì nói muốn trả, nhưng tay con bé lại ôm ch/ặt lấy chiếc vòng vàng, giọng điệu đầy vẻ không nỡ.
Mẹ lập tức xót xa che chở con bé ra sau lưng:
“Thẩm Phồn Tinh, mày đúng là cứng cánh rồi!”
“Cút về phòng mà kiểm điểm, không có sự cho phép của ta thì không được bước ra!”
Anh trai bước lên, túm lấy cánh tay tôi như xách một con gà con, lôi tôi về phía phòng ngủ.
“Không! Con chẳng làm gì sai cả!”
Tôi liều mạng vùng vẫy.
Nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi sức lực của một người đàn ông trưởng thành.
Cánh cửa phòng bị đóng sầm lại.
Tôi tựa lưng vào cửa, từ từ trượt xuống sàn.
Qua cánh cửa, những lời an ủi vọng vào.
Họ đều nói mẹ không sai, Thẩm Chiêu Nguyện là người vô tội.
Người làm sai là tôi, tất cả đều tại tôi quá ích kỷ.
Nhưng tiền lì xì của Thẩm Chiêu Nguyện gấp mười, gấp trăm lần của tôi.
Tại sao cứ phải giấu diếm, ép buộc tôi phải hy sinh vì con bé?
Tôi cuộn tròn người lại, nức nở trong vô vọng.
Suốt một tuần sau đó, để trừng ph/ạt sự “ngỗ ngược” của tôi, tất cả mọi người đều phớt lờ sự tồn tại của tôi.
Ăn cơm không gọi, ra ngoài không rủ.
Họ tưởng rằng làm vậy có thể hànhz hạz tôi, khiến tôi phải chủ động xin lỗi.
Nhưng mười tám năm nay, tôi luôn bị phớt lờ như thế.
Tôi đã quen từ lâu rồi.
Tranh thủ thời gian trước khi nhập học, tôi tìm một công việc làm thêm gần đó.
Chẳng ai quan tâm tôi mỗi ngày mấy giờ đi, mấy giờ về.
Càng không ai phát hiện ra tôi đang dần dọn sạch những dấu vết của mình trong căn nhà này.
Sách giáo khoa, giấy nháp thời cấp ba, tất cả đều b/án cho vựa phế liệu;
Những món quà, những cuốn sổ ghi chép Lục Quan Lan từng tặng, tôi đều gửi đến vùng núi xa xôi...
Sau khi nhận được giấy báo nhập học, tôi nhìn căn nhà này lần cuối.
Từ năm tám tuổi, tôi đã bị ép phải nhường phòng, dọn vào căn phòng kho nhỏ bé.
Chỉ vì Thẩm Chiêu Nguyện cần một phòng đàn riêng.
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook