Mẹ chuyển 5 triệu sinh hoạt phí qua AI: 'Ngó xem ai sướng bằng con? Đừng có tiêu hoang đấy!'

Ngày đầu nhập học, mẹ tôi dùng AI chuyển cho tôi một vạn tiền học phí và năm nghìn tiền sinh hoạt phí. "Một tháng năm nghìn tiền sinh hoạt, con đi hỏi khắp thế giới xem có đứa trẻ nhà ai được hưởng đãi ngộ này!"

Tôi chụp màn hình số dư 12 đồng 5 hào 2 trong thẻ ngân hàng gửi cho mẹ.

"Mẹ ơi, AI không thể chuyển khoản được, con không nhận được tiền."

Mẹ gửi lại ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện với AI.

"Sao lại không thể chuyển khoản? AI rõ ràng nói đã chuyển khoản thành công rồi!"

Trong ảnh chụp, mẹ đã ra lệnh cho AI: [Chuyển cho con gái tôi mười lăm nghìn tệ.]

AI trả lời: [Đã thực hiện xong, mười lăm nghìn tệ đã được chuyển vào tài khoản đối phương.]

Tôi vội vàng giải thích với mẹ: "Mẹ ơi, AI chỉ trả lời câu hỏi dựa trên mệnh lệnh của mẹ thôi, nó không có chức năng chuyển khoản!"

Mẹ lại gửi cho tôi một biên lai chuyển khoản do AI tạo ra.

"Con nói nhăng nói cuội cái gì đấy? Biên lai chuyển khoản mẹ có đây này!"

"Con bình thường hay tiêu xài hoang phí thì thôi, giờ còn bắt đầu nói dối nữa à!"

……

Tôi lo lắng giải thích: "Mẹ ơi, bức ảnh này cũng là do nó tạo ra dựa trên lệnh của mẹ thôi!"

"Mẹ xem số dư của con là biết ngay mà? Nếu chuyển khoản thành công, số dư của con chắc chắn phải giảm đi chứ?"

Mẹ lại gửi thêm một ảnh chụp màn hình nữa.

Bà hỏi AI: [Đã chuyển tiền sinh hoạt cho con, tại sao con lại nói dối là chưa nhận được?]

AI trả lời: [Trường hợp này cần đặc biệt lưu ý, rất có thể con của bạn đã tiêu tiền vào việc khác, giả vờ không nhận được để vòi vĩnh thêm. Người trung niên không thạo thao tác thiết bị điện tử, dễ bị con cái lừa gạt.]

Bà đắc ý gọi điện thoại tới: "Mấy cái trò vặt vãnh của con đều bị AI vạch trần rồi!"

"Con tưởng mẹ không biết chắc? Chuyển khoản ngân hàng có độ trễ, số dư không biết khi nào mới biến động, không phải con muốn lợi dụng khoảng thời gian này để lừa tiền mẹ sao?"

Tôi lo đến phát khóc.

"Mẹ ơi, bây giờ số dư thẻ ngân hàng biến động theo thời gian thực mà, mẹ không tin thì ra ngân hàng kiểm tra thử xem..."

Mẹ mất kiên nhẫn ngắt lời tôi.

"Đừng nói nhảm với mẹ nữa, AI mà biết nói dối sao?"

"Còn lải nhải với mẹ nữa thì đừng học hành gì nữa, mẹ thấy con cũng chẳng học được cái gì tử tế đâu!"

Mẹ cúp máy cái rụp.

Tôi đờ đẫn nhìn thông báo nộp học phí trên điện thoại, lòng trống rỗng.

Bạn cùng phòng thấy tôi cuối cùng cũng đặt điện thoại xuống liền bước tới.

"Tô Cẩn, bọn mình vừa bàn với nhau, mỗi người trong ký túc xá đóng 50 tệ để làm quỹ chi tiêu chung của phòng."

"Tiền nước máy lọc, tiền điện điều hòa các thứ, sau này trưởng phòng sẽ dùng số tiền này để đóng, dùng hết lại thu tiếp."

Tôi nhìn số dư 12 đồng 5 hào của mình, ngượng ngùng lên tiếng:

"Có thể để vài ngày nữa đóng được không?"

Lý Lệ nhíu mày.

"Cậu có ý kiến gì cứ nói thẳng, tiền này bọn mình vừa tính toán rồi, gần như là chi phí cho nửa học kỳ, đến lúc đó mỗi khoản chi đều sẽ có chi tiết cụ thể."

Tôi vội vàng lắc đầu.

"Tớ không có ý đó, tớ tạm thời chưa có tiền, có thể đợi vài ngày được không?"

Tôi càng nói giọng càng nhỏ, sự tự ti trong lòng khiến tôi ước gì đây chỉ là một giấc mơ.

Ba người bạn cùng phòng nhìn nhau.

"Vừa rồi bọn mình đều nghe thấy mẹ cậu nói chuyển cho cậu 5000 tiền sinh hoạt phí mà, sao cậu lại nói dối trơn tru thế?"

Tôi há miệng, không giải thích.

Sợ rằng mình sẽ càng thêm x/ấu hổ.

Tôi rời khỏi ký túc xá, đi đến phố ẩm thực bên ngoài trường.

May mắn thay, rất nhiều cửa hàng đang tuyển sinh viên làm thêm.

Tôi tìm được một quán trả lương theo tuần, 12 đồng 5 hào chắc đủ để tôi cầm cự trong một tuần.

Sau đó, tôi đi làm đơn xin v/ay vốn sinh viên.

Vừa đi làm ki/ếm tiền sinh hoạt, vừa chờ khoản v/ay được duyệt để đóng học phí.

Khoản v/ay chưa kịp duyệt, thầy chủ nhiệm đã gọi tôi lên văn phòng.

"Tô Cẩn, sao học phí của em vẫn chưa đóng? Nhập học được một tuần rồi đấy."

Tôi cúi đầu, bối rối xoa hai bàn tay vào nhau.

"Khoản v/ay sinh viên của em vẫn chưa được duyệt, duyệt xong em sẽ nộp ngay ạ."

Thầy chủ nhiệm nhìn tôi một lượt: "Nhà em không đóng học phí cho em à?"

"Dạ."

"Gia đình có khó khăn gì không?"

Tôi há miệng, không biết phải nói thế nào.

Nhà tôi có khó khăn không? Lương mẹ tôi 8000 tệ.

Bố tôi mất năm ngoái, công ty bồi thường 50 vạn.

Nhà tôi không giàu, nhưng cũng không đến mức không đóng nổi học phí.

Thầy chủ nhiệm mở bảng thông tin của tôi ra, bấm số gọi cho mẹ tôi.

"Chào chị, về vấn đề học phí của em Tô Cẩn, tôi muốn..."

Mẹ tôi hét lên trong điện thoại.

"Tô Cẩn vẫn chưa đóng học phí sao?"

Thầy chủ nhiệm ngẩn người: "Em ấy nói chị chưa đưa tiền học phí cho em ấy."

Mẹ tôi gào lên: "Nó nói dối! Ngày đầu nhập học tôi đã chuyển cho nó 15.000, 10.000 tiền học phí, 5.000 là tiền sinh hoạt phí tháng đầu!"

"Chắc chắn nó lại tiêu xài hoang phí vào đâu rồi, đứa trẻ này từ nhỏ đã thích tiêu tiền lung tung."

"Thầy ơi, con bé học đại học rồi, gia đình chúng tôi không với tới được nữa, thầy phải giúp tôi dạy dỗ nó cho tử tế đấy!"

Chương 2

Cúp điện thoại, sắc mặt thầy chủ nhiệm thay đổi.

Giọng điệu cũng lộ rõ vẻ chán gh/ét.

"Mẹ em đã đưa tiền học phí rồi, sao em không nộp? Tiền tiêu vào đâu rồi?"

"Mười nghìn tệ gia đình ki/ếm được dễ dàng lắm sao? Đã là người trưởng thành rồi, phải hiểu chuyện một chút đi!"

Tôi nhìn khuôn mặt đầy vẻ chán gh/ét của thầy, cũng chẳng màng đến sự x/ấu hổ nữa, vội vàng giải thích:

"Thầy ơi, mẹ em chuyển khoản qua AI, con hoàn toàn không nhận được ạ."

Thầy chủ nhiệm sững người một lúc, lắc đầu cười.

Danh sách chương

3 chương
03/07/2026 15:09
0
03/07/2026 15:09
0
08/07/2026 01:26
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu