Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tổ mẫu nghe tin, không hề thở dài thương xót, chỉ than một câu: "Ta đã sớm khuyên can rồi."
Thu đi xuân đến.
Ta và Lãng Phong Thanh lại lên đường.
Lãng Phong Thanh nói mười năm qua ta bị giam hãm trong bốn mùa của núi rừng, nay vạn dặm giang sơn này chàng sẽ cùng ta bước qua.
Chúng ta không định ngày về, cũng chẳng nơi ở cố định, dường như thiên địa rộng lớn, nơi nào cũng có thể là nhà.
Sau khi tổ mẫu qu/a đ/ời, nữ học trên núi Vân Sầm được giao cho sư tỷ trông coi.
Chúng ta mỗi năm đều quay về ở lại ít ngày, lại cùng bà ngắm một mùa lá phong rơi trước m/ộ phần.
Nhiều năm sau, vào một ngày xuân, ta và Lãng Phong Thanh đang vẽ tranh bên sông Phú Xuân thì bất chợt mưa xuống.
Chàng vội vàng thu dọn họa cụ, nắm tay ta cùng về nhà.
Chúng ta sóng vai đi trên con đường nhỏ lát đ/á xanh.
Hoa mơ phất qua mặt, mưa bụi vương vạt áo, nhưng chúng ta chẳng hề vội vã.
Chàng nói tay ta vẫn nhỏ bé như thuở nào, ta nói tay chàng vẫn ấm áp như ngày trước.
Năm sáu tuổi ấy, ta đứng trước quầy vẽ đường xem đến mê mẩn.
Chính là chàng đã dắt tay ta xuyên qua biển đèn, băng qua nửa kinh thành đưa ta về nhà.
Nay, mọi sự đã an bài.
Cũng là chàng dắt tay ta đi khắp gấm vóc giang sơn, nói cho ta biết, nơi nào có ta, nơi đó chính là nhà.
Hoa mơ mưa bụi, én liệng tung bay.
Đời này, thế là đủ.
(Hết)
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook