Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tin tức chồng hy sinh vì công việc truyền về, tôi lập tức ký vào giấy x/ác nhận t/ử vo/ng.
Chỉ vì kiếp trước, tôi phát hiện th* th/ể bên chân phải mọc thêm một nốt ruồi, liền gây náo lo/ạn ở nhà máy thép.
“Đây không phải Thẩm Tranh, chân Thẩm Tranh không có nốt ruồi…"
Em trai sinh đôi của Thẩm Tranh, Thẩm Độ, đỏ hoe mắt chắn trước mặt tôi:
“Chị dâu, chị đi/ên đủ chưa?"
“Vì muốn cư/ớp vị trí công việc của anh trai cho em ruột chị, anh tôi đã ch*t, chị còn không để anh ấy được yên ổn sao?"
Ánh mắt họ nhìn tôi, từ thương cảm chuyển sang cảnh giác.
Nhà máy thậm chí còn hủy khoản tiền trợ cấp.
Tôi như người đi/ên gây náo lo/ạn, cuối cùng bị lôi đi, ch*t thảm trên đường phố.
Trước khi ch*t, tôi nghe thấy cuộc trò chuyện của em chồng và em dâu:
“Anh cả, thật sự ủy khuất cho anh rồi, để anh thay Thẩm Độ chăm sóc chúng em."
“Vi Vi, giờ quan trọng nhất là đứa bé trong bụng em…"
Mở mắt ra lần nữa, đồng chí báo tang đưa tờ giấy x/ác nhận t/ử vo/ng.
Em dâu ngồi bên cạnh lau nước mắt, giọng run run: “Chị dâu, chị nhất định phải gượng lên nhé…"
Tôi bình tĩnh nhận lấy bút, từng nét từng nét ký tên.
Kẻ muốn ch*t, cứ để hắn ch*t hẳn đi.
Làm một góa phụ giàu có, còn hơn làm một người đàn bà đi/ên.
……
Đặt bút xuống, bên cạnh có người bật khóc.
Em dâu Lâm Vi ngồi ở mép giường, đỏ mắt nhìn tôi:
“Chị dâu, anh cả ra đi đột ngột, chị nhất định phải gượng lên nhé, hai đứa trẻ còn phải dựa vào chị nuôi nấng…"
Tôi khẽ nhướn mí mắt.
Thẩm Độ đứng ở cửa, đôi mắt đỏ ngầu, mím ch/ặt môi không nói.
Gương mặt ấy giống hệt Thẩm Tranh.
Tôi nhìn bàn tay hắn buông thõng bên mép quần, các khớp ngón tay siết ch/ặt đến trắng bệch.
Kiếp trước, chính đôi tay này, lúc tôi xông vào nhà máy gây náo lo/ạn, đã nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi.
“Chị dâu, chị đi/ên đủ chưa?"
“Tôi và anh cả là sinh đôi, chân phải anh cả có một nốt ruồi, nốt ruồi của tôi mọc ở chân trái."
“Chúng tôi lớn lên cùng nhau, hắn có phải anh tôi không, lẽ nào tôi không biết?"
Có người bên cạnh ngăn hắn lại.
Hắn gạt tay người ta ra, quay sang nói với mọi người:
“Chị ta chỉ muốn gây chuyện để cư/ớp vị trí của anh cả cho em ruột mình! Anh tôi đã ch*t, chị ta còn không để anh ấy được yên!"
Toàn bộ nhà máy đều đứng về phía hắn.
Nhà máy thậm chí còn thông báo với tôi, vì tôi vô lý gây rối làm xáo trộn trật tự sản xuất, nên hủy khoản tiền trợ cấp và vị trí công việc.
Tôi van xin thảm thiết,
nói bản thân còn hai đứa trẻ phải nuôi.
Nhưng lại bị người ta ném ra khỏi văn phòng nhà máy.
Lúc ý thức mơ hồ, tôi nghe thấy cuộc trò chuyện của Thẩm Độ và Lâm Vi.
Hóa ra, chồng tôi không ch*t.
Ch*t là em ruột hắn.
Vì muốn chăm sóc vợ em, hắn bỏ vợ con!
Mạo danh Thẩm Độ, dọn vào nhà Thẩm Độ, ngủ với đàn bà của Thẩm Độ.
Tôi siết ch/ặt ngón tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Quay sang nhìn vị lãnh đạo từ văn phòng nhà máy tới.
“Lãnh đạo, x/ác nhận không sai, đây chính là chồng tôi Thẩm Tranh."
Chủ tịch công đoàn Vương gật đầu, nhìn tôi an ủi:
“Đồng chí Thẩm Tranh hy sinh vì công việc, theo quy định của nhà nước, sẽ phát một lần ba mươi sáu tháng lương, tổng cộng một nghìn bảy trăm hai mươi tám tệ."
“Ngoài ra, vị trí công nhân chính thức của Thẩm Tranh, có thể do người thân trực hệ thế chân."
Nghe xong, nước mắt tôi rơi lã chã, lộp độp.
“Có cho nhiều tiền hơn nữa, cũng không đổi lại được mạng chồng tôi…"
“Hai đứa trẻ còn nhỏ thế này, một mình tôi là đàn bà, dẫn chúng sống sao được…"
Chủ tịch Vương nhìn mẹ con côi cút chúng tôi, trầm ngâm một lát:
“Đồng chí Thẩm Tranh là đồng chí tốt, vì khắc phục sạt lở mà xông lên đầu tiên,
bảo vệ mấy chục mạng người, anh ấy hy sinh quang vinh, nhà máy cũng sẽ không bỏ mặc gia đình anh ấy."
“Thế này, mỗi tháng trợ cấp cho hai đứa trẻ mười lăm tệ tiền sinh hoạt, phát đến năm mười tám tuổi."
“Công việc của Thẩm Tranh chị không phù hợp làm, sẽ sắp xếp chị sang bộ phận hậu cần, chị thấy được không?"
Điều kiện này khiến tôi không khỏi động lòng.
Qua khóe mắt, tôi thấy gương mặt Thẩm Độ và Lâm Vi cũng cứng đờ hoàn toàn.
Tôi gật đầu lia lịa, nghẹn ngào nói:
“Tôi, tôi đều nghe theo lãnh đạo."
Tôi vừa khóc lóc vừa tiễn các lãnh đạo nhà máy ra về.
Tôi vừa quay đầu, Thẩm Độ vốn vẫn im lặng đã bước về phía tôi hai bước.
“Hạ Tình…"
Lời hắn còn chưa nói ra, tôi bỗng lên tiếng ngắt lời:
“Ra ngoài! Tôi không muốn nhìn thấy gương mặt giống hệt chồng tôi, tôi sợ mình không kìm được mà kích động!"
Tôi lại nức nở.
Người phía sau im lặng, cuối cùng vang lên tiếng đóng cửa.
Trong phòng chỉ còn tôi và hai đứa trẻ.
Hương Bảo và Xú Bảo ngẩng mặt hỏi tôi: “Mẹ, sao mẹ không khóc nữa?"
Tôi cười véo nhẹ má chúng:
“Khán giả xem diễn đã về hết rồi, mẹ đương nhiên không khóc nữa."
“Ông bố keo kiệt của chúng con ch*t rồi, sau này mẹ sẽ dẫn chúng con vào thành phố ăn ngon uống sướng!
”Ba ngày, tôi đã lo xong toàn bộ tang sự cho Thẩm Tranh.
Có thể tinh giản đều tinh giản, có thể không tốn tiền thì một xu cũng không chi.
Người khác hỏi, tôi vừa khóc vừa nói: “Thẩm Tranh ra đi thanh thản, để lại mẹ con côi cút chúng tôi, số tiền này phải để dành cho hai đứa trẻ tiêu xài."
Cái cớ này vừa đưa ra, ai nấy đều không thể bắt bẻ.
Tang sự vừa kết thúc, tôi lập tức thu dọn hành lý, dẫn Hương Bảo và Xú Bảo vào thành phố.
Xe khách đường dài chạy bốn tiếng đồng hồ.
Xú Bảo chảy nước miếng ướt cả cổ tôi, Hương Bảo say xe, đầu tựa vào đùi tôi nôn khan.
Tôi lấy tay áo lau miệng cho con bé.
Con bé nhắm mắt nói: “Mẹ, con khó chịu quá."
Chương 20
Chương 10
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook