Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Phần bình luận đang đi/ên cuồ/ng đẩy thuyền cặp đôi của họ.
Đến lượt tôi và Chu Thần Lễ xuất phát.
Trước khi đi, tôi đã đặc biệt dặn dò Chu Thần Lễ nên ăn mặc trang trọng một chút.
Nhưng không ngờ anh ta lại mặc một chiếc áo sơ mi hoa hòe.
Tôi có chút cạn lời.
“Nơi chúng ta đến rất trang trọng, tốt nhất là ông Chu nên thay một bộ đồ khác đi.”
Trên mặt Chu Thần Lễ thoáng vẻ bất lực, anh ta nhún vai.
“Xin lỗi, tôi không mang theo nhiều quần áo. Tôi cứ nghĩ đi chơi với con gái thì ăn mặc thoải mái một chút là được, không ngờ...”
Ánh mắt anh ta lướt nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới.
Thấy tôi mặc bộ vest chỉnh tề, trong mắt anh ta đầy vẻ mỉa mai.
“Tôi biết tâm ý của cô, nhưng nhiều chuyện chúng ta đã nói rõ ràng rồi.”
Tôi biết anh ta hiểu lầm ý mình, trực tiếp đảo mắt kh/inh bỉ rồi bước đi trước.
Khung chat lại bắt đầu ch/ửi bới tôi.
【Cô ta dùng cái ánh mắt gì thế? Bản thân mặc như đồ cổ mà còn trách anh trai, anh trai có vấn đề gì đâu chứ?】
【Đúng đấy, không ai thấy cô ta mặc đồ buồn cười lắm sao? Như đi họp vậy, làm màu cái gì?】
【Mọi người không đọc hot search à? Cô ta bám đuôi anh trai như thế, chắc chắn không cam tâm, chỉ muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của anh trai thôi.】
Lần này đoàn làm phim chỉ cử một quay phim đi theo chúng tôi.
Chu Thần Lễ để thể hiện phong độ quý ông nên định lái xe.
Tôi cũng không ngăn cản, trực tiếp mở bản đồ trên điện thoại lên.
Sau đó tập trung nghiên c/ứu tài liệu trong tay.
Suốt dọc đường không ai nói câu nào, bầu không khí vô cùng ngượng ngùng.
Cho đến khi lái được một tiếng, Chu Thần Lễ không chịu nổi nữa liền hỏi.
“Đây là đi đâu mà xa thế?”
Tôi không ngẩng đầu, khẽ đáp: “Một nơi rất trang trọng.”
Cư dân mạng nghe thấy câu trả lời của tôi liền đồng loạt châm chọc.
【Chẳng lẽ là muốn cầu hôn? Nhìn lộ trình này giống như đi đến trang viên nào đó vậy.】
【Không phải chứ, cô nàng này đi/ên rồi sao? Lại định làm trò trước mặt công chúng, anh trai không phải đã từ chối cô ta rồi à?】
【Từ chối mà có tác dụng thì đã chẳng có cái video kia. Loại người như cô ta đúng là miếng cao dán, không cách nào hất ra được.】
Chu Thần Lễ dường như cũng có suy nghĩ tương tự, giọng điệu lạnh hơn lúc nãy vài phần.
“Cô Lâm, trong chương trình thì nên tiết chế một chút. Dù sao chúng ta đều là người của công chúng, làm quá lên thì khó mà thu dọn hậu quả lắm.”
Tôi thầm đảo mắt trong lòng.
Anh ta bị cái b/ệnh gì vậy không biết!
Tôi trực tiếp giơ một ngón tay lên: “1.”
Ý bảo là đã biết rồi.
Chu Thần Lễ tức đến mức ngón tay bóp ch/ặt lấy vô lăng.
Chỉ là trong khoảnh khắc đó, anh ta như vừa thông suốt điều gì, thần sắc thả lỏng hơn một chút rồi nở một nụ cười lạnh.
Xe đi thêm nửa tiếng nữa thì cuối cùng cũng đến đích.
Quay phim quay cận cảnh công trình phía trước, khung chat có một khoảng lặng ngắn ngủi.
Chu Thần Lễ xuống xe, không vội vàng nhìn địa điểm hẹn hò.
Mà là cúi đầu chỉnh lại quần áo, ra vẻ ta đây nói: “Bây giờ cô dừng lại vẫn còn kịp. Chương trình sắp xếp như thế là để chúng ta có cơ hội tiếp xúc, nhưng tiếp xúc không có nghĩa là vượt quá giới hạn.”
“Cô Lâm, tôi nghĩ nhiều chuyện chúng ta đã nói rõ rồi. Tiếp theo chúng ta cứ làm bạn bè bình thường đi. Địa điểm này chưa chắc đã phù hợp, chúng ta có thể đổi một đ... địa điểm...”
Anh ta không thể tin nổi nhìn những chữ lớn viết trên tòa nhà, đứng ngây người tại chỗ.
Máy quay lại một lần nữa kéo gần lại, cái tên trên bảng hiệu hiện ra rõ mồn một: “Nhà tưởng niệm Cách mạng Đỏ”.
Đây là địa điểm hẹn hò hôm nay tôi chọn.
Chu Thần Lễ như bị điểm huyệt, đứng ch/ôn chân tại chỗ hồi lâu không nhúc nhích.
Tôi cau mày nhìn anh ta: “Sao thế, không vào à? Hay là không thích?”
Chu Thần Lễ há miệng, cuối cùng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Không, rất tốt.”
Thấy anh ta cười, tôi cũng cười theo.
Tôi đã bảo mà, dù là tra nam thì cũng sẽ thích những nơi trang nghiêm như thế này thôi.
Chỉ là bộ sơ mi hoa phong cách nghỉ dưỡng này của Chu Thần Lễ lại hoàn toàn không ăn nhập gì với nơi này.
Quay phim vốn định quay anh ta nhiều hơn.
Nhưng mỗi lần lướt qua nhẹ nhàng, ống kính lại rơi vào người tôi.
Tôi đã nghiên c/ứu kỹ lịch sử nơi này từ trước, bây giờ tham quan hoàn toàn không áp lực.
Thỉnh thoảng còn phổ cập kiến thức lịch sử cho cư dân mạng trước ống kính.
Suốt quá trình, Chu Thần Lễ như một kẻ tàng hình, lẽo đẽo theo sau cùng.
Cho đến khi tham quan xong, chúng tôi bước ra ngoài.
Quay phim ghi lại khoảnh khắc ánh nắng chiếu lên người tôi.
Phong thái trên khung chat đã thay đổi.
【Không phải chứ, chỉ mình tôi thấy chị gái này đ/áng s/ợ sao? Đây là sức hút cá nhân kiểu gì vậy? Tôi thấy trên người chị ấy viết 7 chữ lớn: Người kế thừa văn hóa Đỏ!】
【Thế này thì không thể không làm fan rồi. So sánh ra thì mấy cặp đôi đang mải yêu đương bên kia đúng là kém sang thật.】
【Mẹ ơi, chị gái này đang tỏa sáng. Ánh sáng gì đây? Ánh sáng phát huy tinh thần yêu nước đấy.】
【Yêu quá, yêu quá. Xem show hẹn hò mà như đang học tiết chính trị, mẹ ơi con lại làm được rồi.】
Quay phim cũng lặng lẽ lau nước mắt, kích động nói: “Cô Lâm, cô thuyết minh hay quá, tôi tự nhiên bị truyền cảm hứng luôn.”
Tôi mỉm cười khích lệ: “Khi bạn cảm thấy mình đang ở dưới đáy vực, hãy nhìn vào tổ quốc của chúng ta. Có hậu phương vững chắc như thế, còn có gì phải sợ nữa chứ?”
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook