Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngửi thấy mùi hương an tâm, trái tim vốn sợ hãi đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk mới dần dần bình tĩnh trở lại.
“Đại ca, c/ầu x/in huynh đêm nay ở lại bầu bạn cùng ta được không?”
Thẩm Uyên nhìn đôi mắt ướt át của ta, vỗ nhẹ lên lưng ta như để an ủi.
“Đừng sợ.”
Trong thoáng chốc, dường như ta đã quay về thời điểm Thẩm Uyên còn thương yêu ta nhất.
Ta vốn nhát gan, mỗi khi gió thổi mưa sa đều khiến lòng ta h/oảng s/ợ.
Có một lần, ta bị tiếng sấm dọa đến sốt cao mê sảng, suýt chút nữa là mất mạng.
Thẩm Uyên tự trách bản thân không chăm sóc tốt cho ta, quỳ bên giường thề thốt, từ nay về sau sẽ không bao giờ để ta phải đơn đ/ộc đối diện với nỗi sợ hãi nữa.
Mỗi khi trời mưa giông, chàng đều trải chiếu dưới sàn phòng ta,
dỗ dành cho ta an tâm chìm vào giấc ngủ.
Đêm tối đặc quánh, ta mơ hồ nghe thấy tiếng kèn thổi.
Ta bịt ch/ặt tai, cố gắng chui sâu vào lòng Thẩm Uyên, thân thể r/un r/ẩy không sao kiểm soát được.
“Kiệu hoa của Sơn Thần đến rồi, đại ca, đừng bỏ lại ta một mình.”
Nghe rõ lời ta, vẻ dịu dàng trên gương mặt Thẩm Uyên lập tức đông cứng.
Chàng dùng sức đẩy ta ra, trong đáy mắt thoáng hiện tia chán gh/ét.
“Lời nhắc nhở của Hòe Tự quả không sai, nàng quả nhiên vẫn muốn dùng lời nguyền của Sơn Thần để ép ta cưới nàng.”
“Ta đã nói rồi, A Dư bây giờ rất cần ta, ta không có thời gian để tâm tình yêu đương với nàng.”
Những lời này tựa như lưỡi d/ao sắc bén, rạ/ch nát trái tim ta khiến m/áu chảy đầm đìa.
Ta nhếch môi cười nhạt, nhìn Thẩm Uyên qua ánh trăng nhợt nhạt.
Có lẽ vì biểu cảm của ta quá đáng thương, môi chàng khẽ động như muốn an ủi ta.
Thế nhưng ngoài cửa lại truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Thẩm Hòe Tự hớt hải xông vào.
“Đại ca, chứng đ/au đầu của A Dư lại trầm trọng hơn rồi.”
“Huynh đã lấy được tâm đầu huyết của Miên Miên chưa?”
Lúc này ta mới nhìn thấy con d/ao găm phát ra ánh lạnh lẽo trong tay Thẩm Uyên, lòng ta như rơi xuống hầm băng.
Chàng tìm đến ta, không phải vì lo lắng cho sự an nguy của ta, mà là để lấy tâm đầu huyết có thể làm th/uốc chữa bách b/ệnh của ta.
Nước mắt làm nhòe đi tầm mắt, ta nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả tiếng khóc.
“Thẩm Uyên, ngay cả khi lấy tâm đầu huyết khiến ta ch*t đi, huynh cũng muốn dùng mạng của ta để chữa chứng đ/au đầu cho Khương Dư sao?”
Chương 3
Thẩm Hòe Tự tức gi/ận túm ch/ặt lấy cổ tay ta, lực đạo mạnh đến mức như muốn bóp nát xươ/ng cốt của ta.
“Nàng dọa ai đấy? Lần trước nàng lấy hai bát tâm đầu huyết c/ứu ta, bây giờ chẳng phải vẫn sống khỏe mạnh sao?”
Nửa năm trước, Thẩm Hòe Tự vào núi hái mật không may bị ong chúa đ/ốt trúng.
Thầy th/uốc trong thôn giàu kinh nghiệm nói rằng không c/ứu được nữa, bảo chúng ta sớm chuẩn bị hậu sự cho Thẩm Hòe Tự.
Ta khóc đến đẫm lệ, c/ầu x/in thầy th/uốc hãy nghĩ cách.
Trong tiếng van xin đ/ứt ruột gan của ta, ông khó xử nói cho ta biết.
Ta vốn dĩ khi còn nhỏ từng mắc b/ệnh nặng, cha đã cho ta uống nhân sâm ngàn năm.
Dùng tâm đầu huyết của ta để sắc th/uốc, biết đâu còn có thể có một tia hy vọng sống.
Nhưng thân thể ta vốn yếu ớt, nếu khoét tâm đầu huyết, e là sẽ tổn hại đến tính mạng.
Ta chẳng màng đến điều gì khác, trực tiếp cầm lấy d/ao găm đ/âm vào tim mình, thậm chí còn khoét ra một miếng th!t tim.
Thầy th/uốc bảo ta ng/u ngốc, khi rời đi còn dặn dò ta những lưu ý khi sắc th/uốc.
Thẩm Uyên và Thẩm Lâm Châu tay chân vụng về, tâm trí lại thô kệch.
Ta không dám giao chuyện sắc th/uốc cho họ,
đành gượng sức canh lửa suốt một ngày một đêm.
Thẩm Hòe Tự uống th/uốc suốt một tuần, sắc mặt dần hồng hào trở lại và tỉnh dậy.
Còn ta thì khí huyết suy kiệt, ngã gục trước giường b/ệnh của chàng.
Thầy th/uốc già dùng vô số thang th/uốc để níu giữ mạng sống cho ta, cảnh cáo ta sau này không được khoét tâm đầu huyết nữa.
Nếu còn khoét lần nữa, đến đại la thần tiên cũng khó c/ứu.
Lồng ngựk âm ỉ đ/au, cổ họng dâng lên vị tanh ngọt.
Thế nhưng trong mắt Thẩm Hòe Tự, ta chẳng thấy chút xót xa nào, chỉ thấy sự thiếu kiên nhẫn tràn trề.
Ta từng ngón từng ngón gỡ tay chàng ra, nước mắt chảy dài trên má.
“Thẩm Hòe Tự, ta thực sự hối h/ận vì đã từng c/ứu huynh.”
Chàng hoảng lo/ạn dời ánh nhìn, không dám đối diện với vẻ đ/au thương của ta.
Ta cười nhạt, đưa tay lau khô nước mắt.
“Huynh chia cho ta một chút mật ong vụn, ta đã vui mừng như một kẻ ngốc rồi.”
Cho đến tận sau này, ta mới biết Thẩm Hòe Tự vốn dĩ chẳng phải vì ta mà vào núi hái mật.
Chỉ vì Khương Dư buột miệng nói muốn ăn mật ong, chàng liền bất chấp cả tính mạng, leo lên vách đ/á chọc tổ ong.
Thẩm Hòe Tự thẹn quá hóa gi/ận, lạnh lùng c/ắt ngang lời ta.
“Ta có c/ầu x/in nàng c/ứu ta đâu!”
“Là nàng tự hạ mình, muốn bám lấy ta để gả cho ta, nên mới c/ứu ta thôi.”
Ta cười thê lương,
chẳng còn sức để biện bạch.
Thẩm Uyên mím môi im lặng, hồi lâu sau, chàng khẽ nói một tiếng xin lỗi.
“A Dư là cô nhi, đã phải chịu đựng quá nhiều khổ cực.”
“Ta thực sự không đành lòng nhìn nàng ấy phải chịu khổ thêm nữa.”
Ta nắm ch/ặt tay, thừa lúc Thẩm Hòe Tự không chú ý, dùng hết sức đẩy mạnh chàng ra.
Thế nhưng vừa chạy được vài bước, cơn đ/au dữ dội lan tỏa từ thắt lưng.
Ta ngã nhào xuống đất, lòng bàn tay bị cát sỏi thô ráp làm trầy xước.
Thẩm Hòe Tự lúc này mới sực tỉnh vứt bỏ cây gậy trên tay, hoảng lo/ạn chạy đến đỡ ta.
“Ta không cố ý ra tay với nàng, ai bảo nàng cứ muốn chạy?”
Ta né tránh tay chàng, ánh mắt dừng lại trên cây gậy bên cạnh.
Đó là cây gậy mà Thẩm Hòe Tự định dùng để làm xích đu cho ta, nhưng Khương Dư gh/en t/uông không cho phép, nên chàng đã dùng nó làm củi đ/ốt.
Một đống gỗ, chỉ còn sót lại duy nhất cây này, lại trở thành công cụ đắc lực để chàng làm tổn thương ta.
Thẩm Uyên nắm ch/ặt d/ao găm, rảo bước đi về phía ta.
Ta dùng cả tay lẫn chân bò ra ngoài, nhưng lại bị người ta ấn ch/ặt xuống.
Thẩm Hòe Tự giam ch/ặt tay ta trên đỉnh đầu, x/é toạc lớp áo trước ngựk ta.
“Đại ca, mau ra tay đi.”
“Nếu không lấy m/áu chữa b/ệnh cho A Dư, nàng ấy sẽ càng đ/au đớn hơn.”
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook