Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh khựng lại, giọng trầm xuống: “Xin lỗi, lần sau anh sẽ chú ý.”
Thẩm Thanh Vãn sững sờ.
Ngay sau đó cô mới phản ứng lại -- anh tưởng vết hôn đó là do anh để lại.
Thật nực cười.
Đã bao lâu rồi họ không làm chuyện đó, một tháng? Hay hai tháng? Vậy mà anh vẫn có thể “nhận vơ” dấu vết do người khác để lại.
Cô hé miệng định nói... rồi lại ngậm ch/ặt.
Nếu anh đã muốn nghĩ như vậy, thì cứ để anh nghĩ đi.
Cô đang đợi, đợi đến khi anh tự mình phát hiện ra rằng, cô cũng đang quấn quýt dưới thân một người đàn ông khác.
Ngày hôm sau, công ty của Thẩm Thanh Vãn tổ chức buổi họp báo sản phẩm mới.
Quá nửa giới thượng lưu đều có mặt.
Thẩm Thanh Vãn khoác tay Lục Tư Hành bước trên thảm đỏ, các phóng viên đi/ên cuồ/ng bấm máy.
“Tổng giám đốc Lục, Tổng giám đốc Thẩm, nhìn bên này!”
Thẩm Thanh Vãn nhếch môi, thuần thục mỉm cười trước ống kính.
Nhưng ánh mắt lại xuyên qua đám đông, bắt trọn một bóng hình.
Cố Diễn Chi.
Anh mặc bộ vest đen cao cấp, không thắt cà vạt, cúc áo sơ mi trên cùng được mở ra, thấp thoáng xươ/ng quai xanh tinh tế.
Anh đang trò chuyện với vài đại diện nhãn hàng, tư thế vô cùng thả lỏng.
Dường như cảm nhận được điều gì đó, anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt va thẳng vào tầm mắt của Thẩm Thanh Vãn.
Cách những cái đầu đang chen chúc, tiếng máy ảnh vang lên liên hồi, ánh mắt anh như một cây kim, đ/âm xuyên qua cô không nhẹ không nặng.
Sau đó, anh nhếch môi, không nhanh không chậm dời tầm mắt đi chỗ khác.
Tim Thẩm Thanh Vãn bỗng hẫng một nhịp.
Lục Tư Hành nhạy bén nhận ra sự bất thường của cô, hạ giọng hỏi: “Em sao vậy? Không khỏe à?”
Thẩm Thanh Vãn thu hồi ánh nhìn, lắc đầu: “Không sao.”
Tại buổi tiệc mừng sau khi họp báo kết thúc, Thẩm Thanh Vãn ngồi giữa Lục Tư Hành và Cố Diễn Chi.
Lục Tư Hành ngồi được một lát thì đột ngột đứng dậy: “Anh có việc phải ra ngoài một chút, em tiếp đón họ trước nhé.” rồi xoay người rời đi.
“Được.”
Đi một cái là đi mất nửa tiếng đồng hồ.
Thẩm Thanh Vãn đang định gọi điện cho anh thì nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên ở cửa.
“Tổng giám đốc Lục, những sự kiện lớn thế này em chưa từng được tham gia, liệu có làm anh mất mặt không ạ?”
“Yên tâm, có anh ở đây, không ai dám coi thường em đâu.”
Tim Thẩm Thanh Vãn thắt lại, chậm rãi quay người.
Chỉ thấy -- Lục Tư Hành dẫn theo một cô gái tầm hai mươi tuổi bước vào.
Cô ta mặc một chiếc váy liền màu vàng nhạt, mái tóc xoăn nhẹ xõa xuống ngoan ngoãn, đang ngước mặt nhìn Lục Tư Hành đầy ngưỡng m/ộ, một bàn tay đặt tự nhiên lên cánh tay anh.
Mà Lục Tư Hành, dường như cũng không thấy hành động này có gì bất ổn.
M/áu trong người Thẩm Thanh Vãn như bị thứ gì đó đóng băng.
Anh lại dám đưa người đến trước mặt cô?
Lục Tư Hành dẫn cô gái lại gần, giọng điệu tự nhiên giới thiệu: “Thanh Vãn, đây là thư ký mới của anh, Lâm Niệm.”
“Cô ấy lần đầu tham gia những dịp như thế này, em giúp đỡ cô ấy nhiều nhé.”
Lâm Niệm lập tức cười ngọt ngào với Thẩm Thanh Vãn.
“Chào chị ạ, hôm nay chị đẹp quá.”
Thẩm Thanh Vãn nhìn gương mặt ngây thơ vô tội ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác hoang đường tột độ.
Thư ký.
Hóa ra anh đã không còn thỏa mãn với sự kí/ch th/ích của việc lén lút gặp gỡ, nên thẳng thừng cho Lâm Niệm một danh phận đường hoàng để xuất hiện bên cạnh mình.
Đầu ngón tay cô bấm mạnh vào lòng bàn tay, cơn đ/au nhói giúp cô miễn cưỡng duy trì nụ cười trên môi.
“Chào em.”
Mọi thứ tiếp theo diễn ra như một màn lăng trì quay chậm.
Lục Tư Hành nắm tay Lâm Niệm, đưa cô ta đi làm quen người này, giới thiệu người kia.
“Đây là Tổng giám đốc Lý, đây là Tổng giám đốc Vương, có gì không hiểu cứ hỏi anh.”
Lục Tư Hành đi một bước, Lâm Niệm theo một bước.
Như một chú chim non vừa mở mắt, cứ lẽo đẽo bám lấy anh.
Mà anh cũng mặc kệ cô ta dựa dẫm vào mình như vậy, giống như -- cô của ngày xưa.
Thẩm Thanh Vãn ngồi tại chỗ, dốc hết sức lực mới giữ được nụ cười lịch thiệp.
Nhưng trong lồng ngựk có thứ gì đó đang bị từng nhát d/ao khoét sâu, đ/au đến mức cô sắp không thở nổi.
Cho đến khi có một nhà đầu tư đã say khướt bước về phía họ.
“Chà, đây là thư ký mới của Tổng giám đốc Lục sao? Cô bé trông thanh tú quá nhỉ, nào, uống một ly.”
Lâm Niệm như con nai nhỏ bị h/oảng s/ợ, vội vàng thu mình sau lưng Lục Tư Hành.
Khung cảnh lập tức cứng đờ.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Lục Tư Hành.
Lục Tư Hành liếc nhìn ly rư/ợu, rồi lại nhìn Lâm Niệm đang thu mình sau lưng với vẻ mặt đáng thương.
Sau đó, anh quay đầu lại, ánh mắt rơi trên người Thẩm Thanh Vãn.
“Thanh Vãn.”
Anh nói.
“Em thay cô ấy uống ly rư/ợu này đi.”
Giọng điệu đương nhiên như thể đó là điều hiển nhiên.
Thẩm Thanh Vãn nhìn anh.
Cách những bộ cánh sang trọng, cách ánh mắt của tất cả mọi người.
Cô từ từ đứng dậy.
Chương 3
Ánh mắt cả khán phòng đều đổ dồn về góc này.
Có kẻ đang hóng kịch hay, có kẻ đang đợi cô làm trò cười...
Lục Tư Hành rốt cuộc có biết không, hành động này của anh gần như ngay lập tức khiến tất cả những người khôn ngoan ở đây hiểu ra -- anh ngoại tình, còn dẫn cả tiểu tam đến công khai vả mặt cô, người vợ danh chính ngôn thuận.
Thẩm Thanh Vãn cầm ly rư/ợu lên, hỏi anh: “Anh chắc chắn muốn em uống?”
Phản ứng của Lục Tư Hành là nhíu mày, giọng điệu thậm chí còn pha chút trách móc.
“Chỉ là một ly rư/ợu thôi mà, em không muốn à?”
Chỉ là một ly rư/ợu, cô quả thực có thể uống.
Nhưng cô không muốn uống.
Thẩm Thanh Vãn không hề nhúc nhích.
Không khí tại hiện trường lập tức đông cứng lại.
Lục Tư Hành lạnh mặt nhìn cô.
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook