Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thế nên, người nuối tiếc chỉ nghe thấy sự nuối tiếc, người viên mãn cũng chỉ nghe thấy sự viên mãn.
Tôi cảm thán: "Đỉnh thật đấy."
"Lúc đó tôi cứ nghĩ, nếu khúc nhạc này viết xong, liệu cô ấy có phải là thính giả đầu tiên của tôi không?"
Chu Dật Cảnh chợt ngẩng đầu nhìn tôi: "Không ngờ cô ấy thực sự là thính giả đầu tiên của tôi. Cậu nói xem, chuyện duyên phận này chẳng phải rất kỳ diệu sao?"
Không ổn, cực kỳ không ổn chút nào.
Đêm đó tôi trằn trọc không ngủ được, cứ nghĩ tới nghĩ lui, lật qua lật lại. Dù cảm xúc của tôi có chậm chạp đến đâu, tôi cũng hiểu ánh mắt Chu Dật Cảnh nhìn tôi chiều nay nghĩa là gì. Trong sự bình thản ẩn chứa một chút căng thẳng, nhưng cậu ấy không hề né tránh ánh nhìn của tôi.
"Ý tôi là, tôi thích cậu, cậu có thể cân nhắc về tôi xem sao."
Sốc, tim tôi suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngựk. Không phải là chưa từng có ai bày tỏ cảm tình với tôi, nhưng tôi toàn phải đợi đến khi mọi chuyện đã rồi mới hiểu được tình cảm của người khác.
Nhan Linh thường nói tôi là một kẻ cứng đầu, cứ phải bắt người ta nói thẳng ra "thích" hay "không thích" thì tôi mới hiểu. Ở một mức độ nào đó thì đúng là vậy, trong cách hiểu của tôi, mọi thứ đều phải có một đáp án chuẩn mực.
Nhưng pha "ném bóng thẳng" này của Chu Dật Cảnh khiến tôi tạm thời mất khả năng giải đề.
Có lẽ vì tôi im lặng quá lâu, Chu Dật Cảnh lộ vẻ tổn thương: "Cậu nói gì đi chứ."
Tôi tự cho là mình bình tĩnh đáp một câu "để tôi suy nghĩ đã", rồi vừa đi vừa run, chân nọ đ/á chân kia trốn khỏi nhà cậu ấy. Đến cả cây đàn violin cũng quên mang theo.
Tôi bắt đầu bực bội nhớ lại cảnh tượng mình đi cùng Tống Trí Viễn tham gia cuộc thi năm đó, nhưng tôi chẳng có chút ấn tượng nào về Chu Dật Cảnh cả. Cũng phải thôi, lúc đó toàn bộ tâm trí tôi đều đặt trên người Tống Trí Viễn.
Không thể ngờ rằng, trong khi tôi đang chăm chú nhìn Tống Trí Viễn trên sân khấu, lại có một người âm thầm dõi theo tôi. Thật là x/ấu hổ quá đi mất.
Hóa ra những logic kỳ quặc trước đây của Chu Dật Cảnh đều là vì cậu ấy thích tôi. Tôi hiểu rồi.
Điện thoại trên bàn ting một tiếng: "Đặt tên xong rồi thì nhớ nói cho tôi biết nhé."
Tôi do dự vài giây, không vội vàng trả lời. Một khi đã có tên, giữa người với người sẽ nảy sinh sợi dây liên kết.
Có lẽ vì tôi im lặng quá lâu, cậu ấy lại nhắn thêm một tin: "Ngày mai còn đến tập đàn không? (╥﹏╥)"
Tôi đá/nh liều trả lời: "Tập."
Cậu ấy đáp lại nhanh chóng: "Được nè (* ̄︶ ̄)"
Thực ra ở bên Chu Dật Cảnh rất thoải mái, vì cậu ấy rất chân thật. Phần lớn thời gian cậu ấy giống một đứa trẻ tự luyến, điểm cười cực thấp, mỗi khi cười là lộ hết cả răng hàm. Tôi nghĩ nếu cậu ấy đi khám răng, chỉ cần đặt một show hài đ/ộc thoại bên cạnh là cậu ấy sẽ cười không khép miệng lại được.
Nhưng đôi khi, cậu ấy lại rất tinh tế, nhạy bén, trầm ổn và đáng tin cậy.
Tôi nhận ra cậu ấy thực sự rất yêu âm nhạc. Cậu ấy đối xử với âm nhạc rất nghiêm túc, nhưng tuyệt đối không chấp nhặt. Dù trông tuổi tác không lớn, nhưng cậu ấy luôn cho tôi cảm giác "kh/inh chu dĩ quá vạn trọng sơn" (chiếc thuyền nhẹ đã vượt qua vạn ngọn núi). Có lẽ những người thực sự có thiên phú và trí tuệ rất khó có chuyện gì khiến họ phải so đo, phần lớn đều sống rất thực tế.
Ngày hôm đó, Nhan Linh gọi điện quan tâm đến tiến độ tập luyện của tôi, nói chuyện một hồi, cô ấy chợt trêu chọc: "Cậu với anh hàng xóm miệng lưỡi đ/ộc địa của cậu sao rồi? Dạo này tần suất cậu nhắc đến cậu ta hơi cao đấy nhé."
"Có à? Chắc là vì cậu ấy nhận lệnh trong lúc nguy cấp, giúp đỡ tớ thôi."
"Phản xạ của cậu cũng chậm quá rồi đấy. Dù sao thì tớ cũng sẽ chẳng tốn thời gian công sức giúp một người hàng xóm không quen biết làm việc lớn như vậy đâu."
Tôi chột dạ: "Có thể vì cậu ấy là người tốt."
Nhan Linh tặc lưỡi: "Cậu không biết đâu, đối với dân nhạc mà tự nguyện đệm đàn cho người khác tập là cả một vấn đề đấy, mà cậu ấy còn chỉ làm mỗi nhiệm vụ đệm đàn cho cậu, thế này thì là quá cưng cậu rồi, chẳng khác gì tỏ tình đâu."
"Tớ hơi mong chờ ngày hai người lên sân khấu rồi đấy, tớ nhất định phải xem vị thần thánh này là ai."
Vị thần thánh này nhắn tin cho tôi đúng giờ: "Qua ăn cơm đi, đoán xem hôm nay tôi làm món ngon gì nè (* ̄︶ ̄)"
"Tôm xào hành à?"
"Đoán đúng rồi, đó sẽ là thực đơn ngày mai của tôi đấy."
Lòng tôi ấm áp, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Ngày sinh nhật Tống Trí Viễn, tôi m/ua quà rồi đến nhà hàng, bên trong đã chật kín người.
"Lại đây ngồi đi." Tống Trí Viễn vẫy tay với tôi.
Bên cạnh cậu ấy là Bùi Thục Viện, cô ta rõ ràng không muốn nhìn thấy tôi, vẻ mặt khó chịu huých tay Tống Trí Viễn. Tôi coi như không thấy, ngồi vào bàn ít người nhất.
Trong bữa tiệc, mọi người đều trêu đùa cậu ấy và Bùi Thục Viện, tôi chỉ lặng lẽ nhìn đĩa cua lông trên bàn mà cậu ấy vẫn chưa động đến.
Nếu là trước đây, tôi sẽ bóc vỏ rồi đưa cho Tống Trí Viễn. Nhưng tôi lại nhớ đến lời Chu Dật Cảnh nói rằng cua mùa này b/éo nhất, cậu ấy không hề thấy phiền mà bóc hơn chục con, làm cho tôi một bát mì gạch cua.
Lúc tôi đi, Chu Dật Cảnh còn lăn lộn trên giường, bảo rằng tôi gặp Tống Trí Viễn chắc chắn sẽ quên cậu ấy ngay. Tôi buồn cười đáp: "Chẳng phải cậu nói, thanh mai trúc mã không thắng nổi người đến sau sao?"
Cậu ấy lập tức bật dậy: "Cậu biết thế là tốt!"
Tôi vuốt lại mái tóc bù xù của cậu ấy: "Cậu yên tâm, tớ đã nghĩ ra khúc nhạc đó tên là gì rồi."
Chu Dật Cảnh nín thở, trong mắt dần phủ một tầng hơi nước: "Thật sao?"
Làm tôi sợ đến mức vội đáp: "Thật mà, tớ nghĩ xong rồi."
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook