Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
08/07/2026 05:19
“Có thể trả lại cánh tay cho tôi không?
“Tôi vẫn còn có thể c/ứu vãn được.”
Triệu Mẫn nhìn cánh tay khô héo đen sạm trên mặt đất, đầu gối bủn rủn, ngồi bệt xuống ban công.
Hắn há miệng mấy lần nhưng không biết phải mở lời thế nào.
Triệu Tuyết Ninh co ro ở góc tường, ôm lấy cánh tay mình không ngừng lùi lại phía sau.
Ba là người hoàn h/ồn lại trước tiên.
Ông lùi mạnh lại ba bước, chắn trước mặt người mẹ đang ngất xỉu, giọng nói đầy r/un r/ẩy.
“Cô... rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Tôi cúi đầu nhìn bờ vai trống không, rồi lại nhìn cánh tay trên mặt đất.
Sau mười mấy giây, cuối cùng cũng sắp xếp được ngôn từ.
“À, chỉ là tay bị đ/ứt thôi, kh//âu lại chắc vẫn dùng được.”
Triệu Mẫn vịn lan can đứng dậy, bàn tay chỉ vào tôi run lên bần bật.
“Không thể nào! Đây chắc chắn là đạo cụ hiệu ứng đặc biệt gì đó!”
“Cô cố tình giả vờ như vậy để hù dọa chúng tôi, hòng trốn tránh hiến thận đúng không?!”
Hắn lao tới, nhặt cánh tay đ/ứt trên đất lên.
Lật qua lật lại kiểm tra, cố gắng tìm vết nối silicon hoặc dấu vết của cơ quan máy móc.
Không có.
Đây là một cánh tay bằng xươ/ng bằng th!t thật sự.
Chỉ là phần xươ/ng trắng hếu, gân cốt khô héo, không còn lấy một chút nước.
Tay Triệu Mẫn run lên dữ dội, cánh tay rơi khỏi tay hắn.
Triệu Tuyết Ninh đột nhiên hét lên chói tai.
“Đừng bị nó lừa! Chỉ là trò đùa quái đản thôi!”
“Trình độ hóa trang cỡ này, chuyên gia hiệu ứng đặc biệt ở phim trường phút mốt là làm xong!”
“Nó chỉ là không muốn hiến thận nên cố tình làm ra vẻ gh/ê t/ởm này thôi!”
Ba nhìn chằm chằm vào tôi, lý trí đang giãy giụa bên bờ vực sụp đổ.
“Triệu Chi Chi, cô nói cho rõ ràng! Rốt cuộc chuyện này là thế nào!”
Tôi đi đến bên cạnh cánh tay đ/ứt, chậm rãi ngồi xổm xuống.
Dùng một tay nhặt cánh tay lên, áp vào phần khớp đ/ứt ở vai.
Phần xươ/ng và gân khô héo miễn cưỡng khớp vào nhau, nhưng đã không còn treo được nữa.
Buông tay ra, cánh tay lắc lư hai cái rồi lại rơi xuống.
“Trước đây còn nối lại được.”
Tôi ngồi xổm trên đất, giọng bình thản.
“Giờ không được nữa rồi, thời gian của tôi sắp hết.”
Người mẹ từ từ tỉnh lại, vừa mở mắt ra nhìn thấy bờ vai trống không của tôi, liền thét lên một tiếng thảm thiết.
Ba bóp ch/ặt lấy huyệt hổ khẩu của bà.
“Đừng ngất! Có thể là trò đùa thôi!”
Triệu Tuyết Ninh cắn môi, đi/ên cuồ/ng lắc đầu.
“Giả! Chắc chắn là giả! Nó đang diễn kịch!”
Cô ta đột nhiên lấy hết can đảm lao tới, vươn tay kéo mạnh cánh tay phải của tôi.
“Tôi không tin! Tay phải nó không thể nào cũng làm giả! Đây chắc chắn là thật...”
Cô ta dùng sức kéo mạnh.
Cánh tay phải của tôi phát ra một tiếng rắc.
Vị trí khớp vai lệch hẳn ra ngoài.
Triệu Tuyết Ninh hét lên rồi buông tay.
Tôi đỡ lấy cánh tay phải đang lệch, thử cử động một chút.
Vẫn cử động được.
Nhưng rõ ràng đã lỏng lẻo.
Điện thoại trong túi rung lên.
Tin nhắn của đạo sĩ.
[Đồ ng/u này!!! Ta đến ngay đây! Đừng để người nhà họ Triệu báo cảnh sát!!! Số tiền đó ta vẫn còn muốn!!!]
Chuông cửa đột nhiên vang lên.
Một người đàn ông trung niên mặc đạo bào xám, tóc tai bết dính đi vào một cách nghênh ngang.
Trên tay xách một cái túi vải bẩn thỉu, miệng ngậm nửa điếu th/uốc chưa châm.
Đạo sĩ quét mắt nhìn không khí trong phòng khách, tặc lưỡi một tiếng.
“Được rồi, đằng nào cũng lộ tẩy rồi.”
Ông ta ném túi vải lên bàn trà, lôi ra một xấp bùa vàng, ba lọ th/uốc và một xấp biên lai nhăn nhúm.
“Chúng ta tính sổ cho rõ ràng.”
Đạo sĩ ngồi phịch xuống ghế sofa, vắt chân chữ ngũ, vừa mở miệng là đòi tiền.
“Triệu tổng, năm mươi triệu khoản tiền cuối cùng để tìm lại con gái cho ông, nên đưa cho tôi rồi đấy.”
“Ông cứ dây dưa không chịu chuyển, bên phía tôi là có chi phí cả đấy.”
“Riêng mấy viên th/uốc chống phân hủy, giá vốn một viên đã là tám mươi nghìn, con gái ông nhai suốt ba mươi ngày, khoản này tôi còn chưa tính với ông đâu.”
Gân xanh trên trán ba nổi lên cuồn cuộn, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
“Th/uốc chống phân hủy gì, ông có ý gì?”
Đạo sĩ ngậm điếu th/uốc, rung đùi không nhanh không chậm.
“Đơn giản thôi. Các người treo thưởng một trăm triệu tìm con gái, cả thành phố ai mà chẳng biết.”
“Tôi đi tìm. Vận may cũng tốt, tìm được rồi.”
“Tiếc là tìm thấy ở bãi tha m/a.”
“Người đã ch*t rồi, ch/ôn được hai tháng, th/ối r/ữa gần hết.”
Người mẹ hít một hơi lạnh, toàn thân r/un r/ẩy không ngừng.
“Ông nói bậy bạ gì đó? Cùng nó hợp mưu diễn kịch sao?”
Đạo sĩ liếc nhìn bà một cái, nói tiếp.
“Tôi làm nghề này mà, các người bỏ số tiền lớn ra tìm nó, tôi liền lôi nó từ dưới đất lên.”
“Chỉ là một con cương thi thôi. Đầu óc chậm chạp, không nhịp tim, không thân nhiệt.”
“Hạn dùng ba mươi ngày, hết hạn là tan x/ác hoàn toàn.”
Triệu Mẫn không nhịn được nữa, đ/ấm mạnh xuống bàn trà.
“Ý ông là ông dùng một cái x/ác ch*t để lừa tiền sao?! Tôi có tin được không?”
“Hai người hợp mưu định lừa chúng tôi cái gì!”
Đạo sĩ không vui.
“Ai lừa các người? ADN đã làm chưa? Kết quả có phải con ruột các người không?”
“Người có phải là Triệu Chi Chi không?”
“Tôi chỉ là không nói cho các người biết nó đã ch*t rồi thôi, giờ nó có thể đứng đây như một con cương thi đã là tốt lắm rồi.”
“Hơn nữa, chuyện này nếu không phải do gia đình các người ép nó, nó còn có thể trụ thêm được vài ngày nữa.”
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 20
Chương 10
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook