Cha mẹ thiên vị chị gái không hề biết tôi còn một mái nhà trong gương

Chương 8

Giọng chị gái trở nên hoảng lo/ạn.

“Con không biết, có lẽ vừa rồi bị chú cảnh sát làm cho sợ hãi.”

Mẹ cũng nhận ra sự bất thường của con gái mình, nghiêm mặt hỏi chị: “Tại sao con lại bài xích việc cảnh sát lục soát như vậy? Có phải trong phòng con cất giấu bí mật gì về em gái con không?”

Chị gái lùi lại mấy bước, lắc đầu, ôm ch/ặt lấy tủ sách của mình.

“Con không có...”

Chưa đợi chị nói xong, mẹ đã đẩy chị ra và mở tủ của chị.

Mẹ lục soát từ đầu đến cuối, tìm thấy cuốn nhật ký của chị.

Sắc mặt chị gái ngày càng tái nhợt.

Bố gi/ật lấy cuốn nhật ký, cười khẩy: “Chẳng qua là một cuốn nhật ký, bố muốn xem trong này con giấu bí mật gì.”

[Em gái chào đời rồi, nó thật đáng yêu.]

[Em gái hai tuổi, nó chỉ biết khóc, lại còn cư/ớp đi tình yêu của bố mẹ.]

[Em gái ba tuổi, mình gh/ét em gái, nên mình giả vờ tự kỷ không muốn nói chuyện, bố mẹ quả nhiên không thèm để ý đến nó nữa.]

[Bộ răng của em gái trắng quá, đồ ngốc này, mình cho nó ăn thêm chút kẹo, răng nó hỏng hết cả, sau khi nhổ răng còn bị bố mẹ m/ắng cho một trận.]

[Nhìn em gái mặc quần áo cũ của mình là thấy phiền, dù là đồ mình không cần thì cũng là đồ của mình, tại sao phải đưa cho nó mặc?]

[Nếu không phải vì phải giả vờ tự kỷ, mình thật muốn m/ắng cho em gái một trận trước mặt bố mẹ.]

[Hôm nay bố mẹ nói không cần em gái nữa, con bé ngốc này cuối cùng cũng sắp đi rồi, vui quá đi mất...]

Nhật ký dừng lại ở đó.

Bố mẹ lạnh mặt.

Mẹ đầy vẻ khó hiểu: “Huyên Huyên, có phải vì gh/en tị với em gái nên con mới giả vờ bị tự kỷ không?”

Chị gái thấy sự việc bại lộ cũng chẳng buồn giả vờ nữa.

“Phải, thì đã sao nào? Em gái giờ không còn nữa, bố và mẹ bây giờ chỉ thuộc về một mình con thôi, bố mẹ không vui sao?”

Bố cuối cùng không chịu nổi nữa, nhịn hết mức liền t/át chị một cái.

“Đồ s/úc si/nh! Sao con có thể làm như vậy?”

“Con có biết mấy năm nay bố mẹ vì b/ệnh tình của con mà chịu bao nhiêu khổ cực, tốn bao nhiêu tiền không?”

“Chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt thế này mà con giả vờ tự kỷ, con có thấy xứng đáng với đứa em gái đang mất tích của mình không?”

Chị gái cười không chút ăn năn: “Nếu không phải sau khi em gái chào đời, bố mẹ bắt đầu đối xử phân biệt, thì con có trở nên như vậy không?”

“Con chỉ muốn sở hữu tất cả tình yêu của bố mẹ, con có gì sai?”

Bố càng nghe càng tức gi/ận: “Bố và mẹ từ khi em con chào đời, lúc nào cũng công bằng như nhau, chưa bao giờ đối xử phân biệt.”

Chị gái không nhịn được cười lạnh: “Từ khi em gái chào đời, bố mẹ không những chỉ có mỗi nó trong mắt, mà còn đưa căn phòng lớn nhất cho nó.”

“Nếu không phải con giả vờ tự kỷ, bố mẹ đời nào chịu đổi phòng cho con và em gái.”

“Bố mẹ ơi, đây là sự công bằng mà bố mẹ nói sao?”

Bố mẹ nghe những lời của chị gái thì cứng họng không nói nên lời.

Họ không ngờ rằng chính sự thiên vị của mình đã làm tổn thương chị, và cũng làm tổn thương cả tôi.

Cảnh sát lục soát hồi lâu, vụ án vẫn không có tiến triển.

Bố mẹ chỉ đành tiễn cảnh sát ra về.

Nửa tiếng sau, chuông cửa reo.

Mẹ tưởng là cảnh sát tìm thấy tôi, hào hứng mở cửa, ai ngờ lại thấy người cậu phong trần mệt mỏi đứng ngoài.

Cậu nhìn ra sự thất vọng trong mắt mẹ, khẳng định: “Cậu biết chiếc gương đó rốt cuộc có vấn đề gì rồi.”

Chương 9

Lời của cậu như tiếng sét giữa trời quang.

Chỉ có bố là sắc mặt không đổi.

“Cảnh sát cũng đã đến lục soát rồi, đâu có thấy vấn đề gì.”

“Cậu thì nhìn ra được manh mối gì?”

Cậu mặt mày nghiêm trọng bước tới trước gương, trầm giọng: “Chiếc gương này không phải gương bình thường.”

Chú hai từ tận đáy lòng không tin cậu có bản lĩnh gì, cười như không cười: “Tôi đã kiểm tra đi kiểm tra lại mấy lần, nó chính là một chiếc gương bình thường, tôi muốn xem cậu nhìn ra được cái gì...”

Chú hai chưa nói dứt lời, cậu đã lấy ra một lá bùa dán lên gương.

Trên mặt gương vậy mà bắt đầu xuất hiện hình ảnh.

Mọi người mở to mắt, không thể tin được là tôi thực sự đã vào trong gương.

Mẹ nhìn thấy tôi, ngay lập tức suy sụp đ/ập vào gương, gào lên: “Hiểu Hiểu, con mau ra khỏi gương đi!”

“Bố mẹ biết sai rồi, chúng ta không nên vì chứng tự kỷ không có thật của chị con mà lạnh nhạt, bỏ mặc con.”

Bố thấy tôi không phản ứng, tưởng tôi vẫn còn gi/ận, cuối cùng cũng hạ mình:

“Hiểu Hiểu, con đừng gi/ận nữa, về nhà được không?”

“Sau này chúng ta sẽ không gửi con đến nhà bác cả nữa, chỉ cần con ra ngoài bây giờ, sau này con muốn gì bố mẹ đều đáp ứng hết.”

Bố mẹ thấy tôi hoàn toàn không để ý đến họ, tức gi/ận đ/ấm một cú vào gương, định lôi tôi ra.

Cậu vội vàng ngăn lại.

Nhưng đã quá muộn, chiếc gương vỡ tan tành.

Hình ảnh trên gương biến mất.

Mẹ mặt c/ắt không còn giọt m/áu hỏi cậu: “Em à, hình ảnh mất rồi, liệu còn tìm được Hiểu Hiểu không?”

Cậu lắc đầu thở dài: “Lẽ ra tôi đã có khả năng c/ứu Hiểu Hiểu từ tương lai trở về.”}

Danh sách chương

4 chương
03/07/2026 13:16
0
08/07/2026 06:18
0
08/07/2026 06:18
0
08/07/2026 06:17
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Ảnh đế lau nước mắt cho nữ phụ, tối đó tôi rút vốn khỏi bộ phim anh đóng chính

Chương 9

22 phút

Thực tập bị tố dùng thân xác để lên chính thức, nhưng công ty này là của nhà tôi mà

Chương 7

24 phút

Phu quân bắt ta chọn hưu thư hoặc rượu độc, ta chọn diệt cả tộc hắn

Chương 8

27 phút

Bị cha ruột đuổi khỏi nhà, tôi về Đông Bắc kiếm bộn tiền

Chương 7

28 phút

Phu quân tư bôn, cha mẹ chồng trực tiếp đổi tân lang ngay tại lễ đường

Chương 8

30 phút

Livestream hóa điên, nhà chồng đại loạn

Chương 8

32 phút

Bị anh họ bán đi xung hỉ, tôi mỉm cười tiễn cả nhà hắn lên đường

Chương 6

34 phút

Tôi cho em họ mượn nhà để ôn thi đại học, cả nhà nó dọn đến ở rồi còn thay cả ổ khóa

Chương 11

43 phút
Bình luận
Báo chương xấu