Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thế nhưng ngài ấy không gi*t tôi, mà lại đuổi tôi đi.
"Mẹ của ngươi là Chiến thần Già Lạc, cha là Ly Hoa Đế quân, ngươi có nhớ kỹ không? Sau này trở về thì hãy phụng dưỡng dưới gối họ cho tốt, đừng có ngốc nghếch chạy lung tung nữa."
Tôi quay lưng rời đi, ngoảnh lại nhìn thấy bóng lưng M/a tôn có chút gì đó cô tịch.
Mẫu thần từ trong hư không lấy ra một chiếc khăn sạch, phủ lên mặt tôi.
Chỉ một động tác nhẹ nhàng, m/áu tanh hôi lập tức thấm ra, bà gh/ê t/ởm quay đầu nôn ọe.
Phụ thần cũng che mũi miệng: "Thối quá."
Bạch Ỷ làm bộ làm tịch thở dài: "Nhìn vết thương th/ối r/ữa này đi, chà, ở đây còn có cả dòi bọ nữa kìa."
Mẫu thần lại vén lớp áo đã thấm đẫm m/áu của tôi lên xem, lộ ra biểu cảm khó nói thành lời.
Phụ thần vỗ vai bà an ủi: "Đừng gượng ép bản thân, chúng ta cứ dùng pháp thuật tiễn nàng ta một đoạn cho xong."
Bạch Ỷ rất cứng đầu: "Nhưng nhân gian nhập liệm đều phải tự tay làm, như vậy mới thể hiện sự tôn trọng với người đã khuất chứ!"
"Con gái của ta quả là đứa trẻ lương thiện nhất thế gian!" Mẫu thần vô cùng an ủi.
Tiếp đó bà nín thở nhíu mày, dùng hai ngón tay nhón lấy, xoẹt một cái vén lớp áo đẫm m/áu của tôi lên...
Lớp áo dính ch/ặt vào vết thương, bị gi/ật mạnh, đ/au đến mức linh h/ồn tàn tạ của tôi cũng r/un r/ẩy.
đ/au quá.
Thế nhưng, đây lại là lần đầu tiên sau mấy trăm năm tôi được mẹ chăm sóc.
Tôi muốn khóc lắm, nhưng ngay cả sức lực để rơi nước mắt cũng không còn.
Năm đó sau trận đại chiến Tiên M/a, nhờ sự h/iến t/ế của tôi,
Mẫu thần không hề bị thương nặng.
Nhưng linh thể của th/ai nhi trong bụng bà lại biến mất không dấu vết.
Thiên giới có một bảo vật tên là Tố Quang Kính.
Tố Quang Kính có thể truy tìm huyết mạch, truy tìm tiền kiếp, cũng có thể truy tìm nguồn gốc vạn vật, nó nói với mẫu thân rằng chính linh thể của tôi đã thoát th/ai để chống đỡ M/a tôn, bảo vệ bà một mạng, thế nhưng sau đó linh thể của tôi lưu lạc nơi nào, nó lại không nhìn ra.
Tố Quang Kính nói: "Linh thể Tiên tộc chỉ có thể tồn tại ở Tiên giới hoặc nơi có linh khí đất trời."
Mẫu thần đặt nhục thân của th/ai nhi lên linh đài để bảo tồn sự sống, từ đó cùng Phụ thần bắt đầu hành trình tìm ki/ếm linh thể của tôi.
Họ tìm suốt một trăm năm, cuối cùng tìm thấy Bạch Ỷ có dung mạo giống Mẫu thần tám phần dưới chân núi Côn Lôn.
Nhưng họ đâu biết, Bạch Ỷ chẳng qua chỉ là một con yêu nhỏ mượn linh khí núi Côn Lôn để tu luyện thành hình người, bản thể của ả là loài chim đổi màu có thể tùy ý thay đổi dung mạo.
Sau khi tu luyện thành người, để tăng tiến pháp lực, Bạch Ỷ nhiều lần lẻn vào M/a giới tr/ộm bảo vật. Khi bị m/a tộc trọng thương, suýt chút nữa bị xâu x/é, ả chỉ còn cách vứt bỏ nhục thân, linh h/ồn yêu quái vỡ nát tháo chạy trong hoảng lo/ạn.
Khoảnh khắc nhìn thấy Mẫu thần, tập tính bẩm sinh của chim đổi màu đã khiến ả che giấu yêu khí, huyễn hóa thành dung mạo của Mẫu thần.
Nhưng yêu linh của ả bị thương, không thể huyễn hóa giống hệt.
Vậy mà chính sự giống nhau tám phần đó cộng thêm linh thể vỡ nát lại càng khiến Mẫu thần và Phụ thần tin tưởng tuyệt đối.
Niềm vui tìm lại được con đã làm m/ù quá/ng tâm trí hai người, lại gặp lúc Bạch Ỷ đang trong cơn nguy kịch, hai người không suy nghĩ gì liền dốc toàn bộ linh lực truyền liên tục vào yêu linh vỡ nát của Bạch Ỷ.
Linh lực của Thượng thần sánh ngang với tiên đan bảo vật cao cấp nhất, trực tiếp thay da đổi th!t cho Bạch Ỷ, khiến ả trở thành b/án tiên linh thể.
Sau khi trở về Thiên giới, hai người trực tiếp dung hợp linh thể của ả vào tiên th/ai trên linh đài.
Đứa trẻ chưa từng chào đời mấy trăm năm trước, nay một sớm giáng thế, đã là một thiếu nữ Tiên tộc xinh đẹp rạng ngời.
Dung mạo giống Mẫu thần tám phần, tiên lực trong cơ thể cũng tương tự cha mẹ, chẳng ai nhìn ra đây là đồ giả.
Chiến tích xả thân c/ứu mẹ khiến Bạch Ỷ trở thành niềm vinh quang của cả Thiên giới, sự bù đắp và nuông chiều gấp bội khiến ả trở thành nàng công chúa khiến ai ai cũng ngưỡng m/ộ.
Bạch Ỷ nổi danh ba giới, ngay cả tiểu tỳ nữ tầng đáy M/a giới như tôi cũng từng nghe danh.
Có một lần, lúc nhàn rỗi, các tỳ nữ bàn tán về vị Đế cơ tương lai này, đám tỳ nữ ai nấy đều thèm thuồng nhỏ dãi.
Có người nói: "Có được cha mẹ như vậy, đúng là phúc đức tu được từ tám kiếp!"
Lại có người nói: "Ai bảo người ta sinh ra đã chọn được chỗ đầu th/ai tốt chứ!"
Lại có người nói: "Vị Đế cơ này ngay từ khi còn là th/ai nhi đã gh/ê g/ớm rồi, tôi làm gì có dũng khí dám đối đầu trực diện với M/a tôn của chúng ta như vậy!"
Đang lúc náo nhiệt, trên cái cây phía trên đầu đột nhiên vang lên một tiếng hừ kh/inh bỉ.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, không ngờ là M/a tôn.
Ngài ấy cầm chiếc ấm ngọc trong tay, đã hơi say.
Đường đường là M/a tôn lại trốn trên cây uống rư/ợu, còn lén nghe tỳ nữ nói chuyện, thật là mất thân phận.
Đám tỳ nữ sợ hãi vội vàng tán lo/ạn, chỉ có tôi phản ứng chậm, chạy trễ một bước.
"Đứng lại!"
M/a tôn lạnh lùng nói: "Tử Lăng, ngươi có muốn trở thành vị Đế cơ kia không?"
Tôi h/oảng s/ợ lắc đầu: "Không, tôi chỉ muốn an ổn làm một m/a nữ dâng trà, hầu hạ M/a tôn..."
Nói không ngưỡng m/ộ là giả, tôi từ nhỏ đã là trẻ mồ côi, tôi thèm khát tình thương của cha mẹ biết bao.
Tôi chỉ vừa thốt ra những lời trái lòng, M/a tôn đã như thể bị phản bội, không nói hai lời liền tống tôi vào thủy lao.
Trong thủy lao toàn là những quái thú đủ loại, dọa cho tiểu tỳ nữ nhát gan như chuột là tôi đây mất hết h/ồn vía.
Ba ngày sau, không chịu nổi sự kinh hãi, tôi ngất xỉu trong thủy lao.
Sau này nghe các chị em kể lại, có một người đã đích thân bế tôi về.
Tôi cứ ngỡ là thị vệ trong thủy lao, mãi rất lâu sau này mới biết người đó là ai.
Chương 9
Chương 8
Chương 17
Chương 26
Chương 10
Chương 16
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook