Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khoảnh khắc tôi không chút do dự, dùng tấm lưng che chắn cho nó.
Một cảm xúc ấm áp, mạnh mẽ, dâng trào trong lòng nó.
Đó không phải là gi/ận dữ.
Đó cũng không phải là niềm vui.
Mà là một thứ tình cảm mang tên "Yêu thương" và "Bảo vệ".
Nó hé mở chiếc mỏ nhỏ xíu.
Lần này, nó không phát ra tiếng "chíp" kêu.
Cũng không phun ra những tia lửa nóng nảy.
Một luồng ánh sáng vàng kim dịu nhẹ, tựa như ánh bình minh, từ từ chảy ra từ miệng nó.
Luồng sáng ấy không nóng rực như lửa.
Mà mang theo một nhiệt độ kỳ lạ, dường như có thể hòa tan vạn vật.
Ánh sáng nhẹ nhàng, đáp xuống đống Củi Niết Bàn.
Những con Phượng Hoàng xung quanh bật lên tiếng cười khẩy đầy vẻ kh/inh thường.
"Ánh sáng?"
"Nó định dùng ánh sáng để đ/ốt Thần Mộc sao?"
"Thật là một trò cười."
Khóe miệng Phượng Viêm cũng cong lên một nụ cười chế giễu không hề che giấu.
Trong mắt hắn, vở kịch hề này đã kết thúc.
Thế nhưng, giây tiếp theo.
Mọi tiếng cười nhạo của Phượng Hoàng đều đông cứng trên mặt.
Đống Củi Niết Bàn màu đỏ sẫm kia, ngay khoảnh khắc bị luồng ánh sáng vàng kim chạm vào.
Không hề bốc ch/áy.
Mà là... nảy mầm.
Từng chồi non nhỏ bé, màu vàng kim, từ những khúc gỗ khô khốc, vươn mình trồi lên.
Những chồi non sinh trưởng với tốc độ nhanh chóng mắt thường có thể nhìn thấy.
đ/âm chồi, nảy lá.
Trong chớp mắt, ngay chính giữa Thánh Đài, đã mọc lên một cây Ngô Đồng nhỏ bé, toàn thân ch/áy rực ngọn lửa vàng kim.
Ngọn lửa ấy, sao mà thánh khiết, sao mà ấm áp đến thế.
Không hề mang theo chút khí tức bạo ngược nào.
Lại chiếu sáng cả bầu trời.
Bao trùm tất cả Phượng Hoàng trong một luồng ánh sáng an tường.
Đây không phải là lửa Niết Bàn.
Đây là... Lửa Sinh Mệnh.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.
Họ chưa từng thấy cảnh tượng khó tin đến nhường này.
Sự chế giễu trên mặt Phượng Viêm chuyển thành kinh ngạc, rồi là sự bối rối sâu sắc, không thể lý giải nổi.
Phượng Chiêu kích động đến r/un r/ẩy toàn thân.
Hắn nhìn cây nhỏ đang ch/áy rực lửa sinh mệnh, khóe mắt ươn ướt.
Đúng lúc này.
Đại Trưởng Lão vốn luôn nhắm mắt, chậm rãi mở đôi mắt ra.
Đó là một đôi mắt già nua, dường như ẩn chứa cả tinh tú vũ trụ.
Ánh mắt của nó, xuyên qua thời không, rơi xuống cây nhỏ kia.
Cũng rơi xuống người Phượng Thanh nhỏ bé, kẻ đã tạo nên tất cả.
Giọng nói của nó, lần đầu tiên mang theo sự d/ao động cảm xúc rõ rệt.
Đó là một thứ cảm xúc pha trộn giữa chấn động, thỏa nguyện, và sự kích động như gặp lại cố nhân sau bao năm.
"Thần tích..."
"Đây là, trong truyền thuyết, chỉ từng xuất hiện ở thời đại Thủy Tổ, 'Sáng Sinh Chi Viêm'."
Sáng Sinh Chi Viêm.
Bốn chữ này, như một tiếng sét, n/ổ vang trong tim mọi Phượng Hoàng.
Đó là ngọn lửa chỉ tồn tại trong ký ức truyền thừa cổ xưa nhất.
Đại diện cho sức mạnh nguyên bản, thuần khiết nhất của tộc Phượng Hoàng.
Không phải là hủy diệt và tái sinh.
Mà là sáng tạo và bảo vệ.
Tương truyền, Thủy Tổ Phượng Hoàng chính là dùng ngọn lửa này, điểm hóa cây Ngô Đồng Thần Mộc đầu tiên.
Khai sáng ra toàn bộ Ngô Đồng Giới.
Nhưng theo dòng thời gian trôi qua, sức mạnh này đã sớm thất truyền.
Tộc Phượng Hoàng, ngày càng tôn sùng sức mạnh chiến đấu và hủy diệt.
Lửa Niết Bàn, cũng vì thế, trở nên càng lúc càng bạo liệt.
Cho đến hôm nay.
Tất cả Phượng Hoàng đều tưởng đó chỉ là một thần thoại xa vời.
Vậy mà giờ đây, thần thoại, ngay trước mắt họ, đã thành hiện thực.
Và kẻ tạo nên thần tích này.
Lại chính là kẻ phế phẩm mà họ luôn coi thường, bị phán định là "trứng không thể Niết Bàn".
Kẻ phế vật chỉ biết đào hang, không biết bay.
Toàn trường im phăng phắc.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Phượng Thanh.
Trong ánh mắt ấy, không còn sự kh/inh miệt và chế giễu.
Thay vào đó là sự kính sợ, là chấn động, là cuồ/ng nhiệt.
Phượng Thanh dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể mình.
Cây nhỏ lửa do nó tạo ra, và thần h/ồn của nó, sinh ra một sự kết nối kỳ diệu.
Từng luồng năng lượng ấm áp, không ngừng không nghỉ, phản hồi vào trong cơ thể nó.
Bồi dưỡng huyết mạch của nó.
Tu bổ những khiếm khuyết bẩm sinh.
Những chiếc lông vàng kim vừa mới mọc trên người nó, bắt đầu sinh trưởng với tốc độ kinh người.
Dài ra, dày lên, trở nên rực rỡ ánh sáng.
Một chiếc lông đuôi hoa lệ, kéo theo quang diễm vàng kim, từ sau lưng nó, từ từ xòe rộng ra.
Nó ngẩng đầu, hướng về bầu trời, phát ra một tiếng kêu trong trẻo, vang vọng.
Âm thanh ấy, không còn là tiếng "chíp chíp" non nớt.
Mà là tiếng hót cao vút thực thụ, thuộc về Phượng Hoàng.
Trong tiếng hót ấy.
Đôi cánh ngắn ngủn của nó, đột ngột giang rộng.
Cuốn theo một trận lốc xoáy màu vàng kim.
Cơ thể nó, chậm rãi, rời khỏi mặt đất.
Bay càng lúc càng cao.
Nó lượn vòng, nhảy múa trên không trung phía trên Thánh Đài.
Tư thái sao mà tao nhã, sao mà tự tin đến thế.
Dường như nó sinh ra đã
là vua của bầu trời.
Nó bay lên rồi.
Con gà trụi lông từng chỉ biết đào hang, cuối cùng cũng đã bay lên.
Tôi nhìn nó trên bầu trời, kích động đến rưng rưng nước mắt.
Phượng Chiêu càng khóc không thành tiếng.
Còn Phượng Viêm, sắc mặt hắn đã khó coi đến cực điểm.
Hắn chằm chằm nhìn Phượng Thanh trên bầu trời.
Trong ánh mắt, không có kinh ngạc, không có kính sợ.
Mà là, gh/en tị.
Là sự gh/en tị đi/ên cuồ/ng, thấu tận xươ/ng tủy.
Dựa vào cái gì?
Chương 12
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 5
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook