Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Kiếp trước tôi ch*t rất thảm.
Tôi lừa gạt một vị thái tử gia mất trí nhớ đang lang thang đầu đường xó chợ.
Nói dối rằng mình là bạn gái của anh ấy, vắt kiệt sức lực và ví tiền của anh ấy.
Để nuôi tôi, Trình Mục Văn không ngại đi làm ở hộp đêm.
Vậy mà tôi đến cả một chiếc áo phông cotton cũng chưa từng m/ua cho anh ấy.
Sau này, anh ấy gặp lại vị hôn thê thực sự của mình và tìm lại được ký ức.
Khi trở lại làm thái tử gia, việc đầu tiên Trình Mục Văn làm là xử lý tôi.
“Lừa gạt tôi rồi còn muốn chạy?”
“Cô nghĩ rằng mình có thể sống yên ổn trên đời này sao?”
Anh ấy vừa dứt lời, ngay sau đó tôi đã bị vụ t/ai n/ạn liên hoàn do chính anh ấy sắp đặt đ/âm ch*t.
Mở mắt ra, tôi đã trở lại căn nhà dân cũ kỹ tăm tối.
Trình Mục Văn với vẻ mặt mệt mỏi ôm lấy tôi.
“Lát nữa anh còn phải đi giao đồ ăn, hôm nay làm một lần được không?”
Tôi hét lên một tiếng rồi đẩy anh ấy xuống giường.
Nhìn quanh trái phải.
Bức tường ẩm mốc tối tăm, cửa sổ kính che nửa kín nửa hở.
Mùi nghèo hèn xộc thẳng vào mũi.
Bà đây trọng sinh rồi!
“Xuy--”
Trình Mục Văn ngã xuống đất ngơ ngác, ngồi dưới sàn ôm mông nhìn tôi.
Tôi hoàn h/ồn lại, vừa vặn đối diện với đôi đồng tử đen láy như mực của anh ấy.
Lần cuối cùng gặp mặt trước khi xảy ra t/ai n/ạn,
Trình Mục Văn chính là dùng đôi mắt đào hoa quyến rũ này nhìn tôi đầy c/ăm th/ù.
H/ận không thể x/é x/ác tôi ra.
Tôi lồm cồm bò xuống giường đỡ anh ấy dậy.
“Anh không sao chứ? Vừa nãy em không tỉnh táo, em không cố ý đâu!”
Trình Mục Văn chậm rãi đứng dậy, khẽ cử động cổ chân.
Nghe thấy tiếng anh ấy hừ nhẹ, tim tôi như nhảy lên tận cổ họng.
Tiêu rồi tiêu rồi tiêu rồi.
Sao lại còn bị thương nữa chứ!
Tôi sợ đến mức bật khóc.
Đợi sau này anh ấy tìm lại thân phận, chẳng phải lại ghi th/ù tôi trong lòng sao.
“Có đ/au không, có nghiêm trọng không? Chúng ta đi b/ệnh viện xem sao!”
Trình Mục Văn nhìn chằm chằm vào tôi, trong mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên.
“Em đang quan tâm đến anh sao?”
Nói nhảm hả anh trai.
Tôi không chỉ quan tâm đến anh.
Tôi còn quan tâm đến cái mạng nhỏ của tôi nữa!
“Chúng ta đi b/ệnh viện ngay bây giờ, đi thôi.”
Tôi khóc mà không dám khóc to, chỉ dám thút thít nhỏ tiếng.
Nào ngờ, dáng vẻ mắt đỏ hoe của tôi lại kích hoạt cơ chế tiềm ẩn của ai đó.
Trình Mục Văn nắm lấy tay tôi, ấn tôi trở lại giường.
“Không sao, chỉ là trẹo một chút thôi, không làm lỡ việc đâu.”
“Làm việc ở công trường, va va chạm chạm là chuyện thường tình, da dày th!t b/éo, anh quen rồi.”
Đến nước này rồi mà còn nghĩ đến chuyện đó!
Sự h/oảng s/ợ trong lòng tôi càng lúc càng lớn.
Trước đây Trình Mục Văn đúng là thường xuyên mang vết thương về nhà.
Tôi đã phản ứng thế nào?
Hình như, đến một câu hỏi thăm cũng chưa từng hỏi.
Thậm chí nhìn thấy vết thương trên mặt anh ấy, tôi còn phấn khích lao vào bắt anh ấy phải quỳ xuống.
…
Để nuôi sống tôi, ban ngày Trình Mục Văn đi làm ở công trường.
Buổi tối nhận đơn giao đồ ăn, làm đến tận hai, ba giờ sáng.
Còn tôi, suốt ngày ru rú trong nhà chơi game đọc tiểu thuyết.
Ăn của anh ấy, uống của anh ấy, tham lam vẻ đẹp của anh ấy, còn thỉnh thoảng lại coi anh ấy như người mẫu nam miễn phí để bóc l/ột.
Tôi thầm thắp cho mình một nén nhang.
Thảo nào sau khi Trình Mục Văn khôi phục ký ức lại muốn gi*t tôi.
Đúng là tôi ch*t cũng đáng đời.
Trình Mục Văn nhìn chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ màn hình đầy vết nứt mạng nhện.
Không nói lời nào bắt đầu cởi quần áo.
“Sắp chín giờ rồi, chúng ta nhanh lên chút, nếu không sẽ không kịp đơn hàng khuya đâu.”
Tôi vội vàng ngăn hành động của anh ấy lại.
“Hôm nay không làm nữa, anh nghỉ ngơi đi, em đi nấu bát mì cho anh ăn.”
Nói xong, tôi chạy ra bếp ngoài, giả vờ bận rộn nấu cơm.
Căn nhà tồi tàn này môi trường cực kỳ tệ.
Ba gian trong ngoài, đến cả cái bếp ra h/ồn cũng không có.
Đây là tài sản duy nhất bố mẹ để lại cho tôi.
Trình Mục Văn dựa vào khung cửa phòng ngủ, nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt.
“Thuận Ngọc, hôm nay em bị sao vậy?”
Chắc là do tôi ân cần một cách bất thường.
Trình Mục Văn cảm thấy hơi không thích ứng được.
“Không sao cả, chỉ là thấy anh vất vả quá thôi.
“Nấu một bữa cơm cho bạn trai mình chẳng phải là việc nên làm sao?”
Nói xong, tôi chột dạ đến mức khóe miệng cũng không nhếch lên nổi.
Trình Mục Văn không nói gì, chỉ nhìn tôi trân trân.
Người ta khi ngại ngùng sẽ dùng sự bận rộn để che đậy bản thân.
Thế là tôi đ/ập trứng vào bát, rồi lại đi xuống vòi nước rửa sạch cái bát.
Trình Mục Văn: “…”
Anh ấy đi tới, lấy cái bát trong tay tôi.
Động tác nhẹ nhàng giúp tôi rửa sạch bọt xà phòng trên ngón tay.
“Nói đi, em lại muốn m/ua gì nữa?”
Tim tôi đ/ập thịch một cái.
“Không, không muốn m/ua gì cả.”
Tôi lặng lẽ cúi đầu, ánh mắt vừa vặn rơi vào lỗ thủng trên gấu áo phông của Trình Mục Văn.
Kiếp trước, trong nửa năm ở bên Trình Mục Văn.
Tôi chỉ m/ua cho anh ấy đúng hai chiếc áo mùa hè.
Mà ý định ban đầu của tôi chỉ là m/ua một chiếc.
Áo phông cotton 19 tệ 9 xu trên mạng, quảng cáo ghi không phải cotton đền một gấp mười.
Kết quả mở chuyển phát nhanh ra, tên b/án hàng khốn kiếp gửi luôn cho hai chiếc.
Giờ phút này, tôi đ/au lòng cho hành vi mất nhân tính trước đây của mình.
Nếu sớm biết mỹ nam mình nhặt được bên đường là thái tử gia giới kinh thành.
Tôi chắc chắn sẽ đưa anh ấy về nhà an toàn.
Nhận một khoản tiền cảm ơn, đạt được mức sống khá giả, cuộc sống hạnh phúc.
Chứ không phải tham lam vẻ đẹp và lòng tốt của Trình Mục Văn, nh/ốt người ta trong nhà làm lao công.
Tôi đổi giọng: “Em đã chọn cho anh hai bộ quần áo, lát nữa gửi link cho anh, anh xem có thích không nhé.”
Chương 10
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook