Sau khi lộ danh tính trên mạng, vị tổng tài cấm dục bỗng hóa cún con ngoan ngoãn

Đối phương lại gửi tin nhắn tới:

【Nhận tiền đi, chúng ta… ngày mai gặp mặt thực tế nhé!】

Vì mải mê nhắn tin với anh ta mà tôi bị Lục Cảnh Chu, cái tên keo kiệt đó, trừ mất hai trăm tệ.

Số tiền này là khoản bồi thường anh ta đáng phải trả.

Tôi không chút khách sáo nhận hết số tiền, rồi nhắn lại một câu:

【Được! Mai gặp nhé!】

Sau khi nhận tiền, tôi lại gửi cho anh ta địa chỉ một nhà hàng cao cấp ở gần đây.

Lần đầu gặp mặt, tôi nhất định phải “ch/ặt ch/ém” anh ta một bữa ra trò.

Được bạn trai qua mạng dỗ dành, tâm trạng tôi thoải mái hơn hẳn.

Tôi lập tức thu lại cảm xúc, đeo lên nụ cười công sở, giơ tay gõ cửa phòng làm việc của Lục Cảnh Chu.

Từ bên trong vang lên giọng nói trầm thấp, đầy từ tính:

"Vào đi."

Tôi đẩy cửa bước vào:

"Sếp Lục, ngài tìm tôi ạ?"

Trong lòng đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị m/ắng.

Lục Cảnh Chu vốn đang gõ bàn phím, thấy tôi vào liền gập máy tính lại, ngước mắt lên nói:

"Đóng cửa lại."

Tôi ngoan ngoãn đóng cửa, anh ta liền đi thẳng vào vấn đề:

"Thư ký Trương, cô có người yêu chưa?"

Người yêu qua mạng chắc cũng tính là người yêu nhỉ?

Dù không biết tại sao anh ta lại hỏi vậy, nhưng tôi vẫn thành thật đáp:

"Có rồi ạ."

Lục Cảnh Chu lập tức đổi sang vẻ mặt như tìm đúng người, hỏi:

"Vậy con gái các cô, nếu bạn trai làm cô không vui, thì m/ua quà gì mới dỗ dành được?"

Thảo nào hôm nay cứ như đang đến kỳ "đèn đỏ" vậy.

Hóa ra là làm bạn gái gi/ận.

Tôi thầm kh/inh bỉ trong lòng, hừ lạnh một tiếng rồi đáp:

"Vậy thì chắc chắn là m/ua túi xách rồi! Túi xách chữa được bách b/ệnh mà."

Lục Cảnh Chu nhíu mày, trầm tư suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu:

"Cô ấy khác với những người tầm thường như các cô,

Cô ấy không thích mấy thứ vật chất đó."

Cô tầm thường, cả nhà cô đều tầm thường.

Tôi đảo mắt, vô thức hỏi:

"Vậy cô ấy thích gì?"

Trên mặt Lục Cảnh Chu lộ ra một vệt đỏ ửng đầy ngượng ngùng, hắng giọng hai tiếng rồi nói nhỏ:

"Cô ấy... thích dáng vẻ oai phong bất khuất của anh."

"Hả?" Tôi trưng ra vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi.

Lục Cảnh Chu lại nói:

"Chính là... cái dáng vẻ... đứng sừng sững không đổ của anh ở phương diện đó."

Uầy~

Bro đúng là tự tin thật đấy!

Đến cả tổng tài cũng không thoát khỏi sự tầm thường.

Tôi chưa thấy người phụ nữ nào thích cái thứ đó hơn là thích túi xách cả.

Nếu có, thì chắc chắn là do túi chưa m/ua đủ.

Lục Cảnh Chu cũng thật là keo kiệt.

Giàu có thế mà không nỡ m/ua cho bạn gái vài cái túi xịn.

Chẳng giống bạn trai tôi.

Tâm trạng tốt thì chuyển tiền cho tôi, tâm trạng không tốt cũng chuyển tiền cho tôi.

Đến đạo lý "tiền bạc cạn thì tình yêu phai" mà cũng không hiểu, còn bày đặt học đòi yêu đương.

Nhưng, để giữ được cái bát cơm này, tôi buộc phải giả vờ lấy lòng Lục Cảnh Chu.

Vì thế, tôi bật chế độ nịnh hót, nở một nụ cười:

"Vậy thì chị dâu quả thực rất đặc biệt đấy ạ!"

"Đã như vậy, ngài hãy thể hiện phong cách của mình cho chị ấy thấy đi."

Lục Cảnh Chu lập tức hứng thú:

"Thể hiện thế nào?"

Tôi bắt đầu bật chế độ "l/ừa đ/ảo".

"Đầu tiên, xịt dầu thể hình và bình xịt làm da ngăm để tạo độ bóng loáng."

"Sau đó đeo thêm vòng ngựk để làm nổi bật cơ ngựk săn chắc của ngài."

"Cuối cùng, m/ua ít đạo cụ, tự trói mình trên giường, tạo dáng vẻ yếu đuối không tự lo liệu được, mặc cho người ta định đoạt."

Lục Cảnh Chu nuốt ực một cái, thận trọng hỏi:

"Cái này... có đáng tin không?"

Tôi lập tức vỗ ngựk đảm bảo:

"Chắc chắn luôn!"

Ngay lập tức, Lục Cảnh Chu nghiến răng, chốt hạ:

"Được! Cứ làm theo lời cô! Những thứ này, cô đi sắp xếp giúp tôi!"

Ch*t ti/ệt!

Tự đào hố ch/ôn mình rồi!

"Tại sao lại là tôi?"

"Cô là thư ký riêng của tôi, cô không đi thì ai đi?"

Tôi lập tức buông xuôi:

"Không đi, sắp tan làm rồi, tôi từ chối văn hóa tăng ca!"

Lục Cảnh Chu chẳng buồn ngước mắt:

"Hai trăm tệ hôm nay không trừ nữa."

Tôi tiếp tục buông xuôi:

"Thế cũng không đi, chị em đây không thiếu hai trăm đó."

Bạn trai vừa chuyển cho tôi một khoản tiền khổng lồ.

Bây giờ tôi không thiếu tiền.

"Thêm năm trăm tiền chạy việc."

"Chốt!" Nghe đến ba chữ "tiền chạy việc", tôi lập tức nịnh nọt: "Tiểu nhân đi ngay đây, đảm bảo hoàng thượng hài lòng!"

Lục Cảnh Chu mất kiên nhẫn vẫy tay với tôi:

"Được rồi, lui ra đi!"

Sau khi nhận tiền chạy việc của sếp, tôi phóng thẳng đến cửa hàng đồ chơi người lớn lớn nhất gần đó.

Suýt chút nữa là khuân sạch cả cửa hàng.

Cứ nghĩ đến cảnh vị sếp Lục cao lãnh cấm dục bôi đen sì khắp người, đeo vòng ngựk đầy ám muội rồi học tiếng chó kêu, tôi lại không nhịn được mà tủm tỉm cười.

Đáng tiếc là không được tận mắt chứng kiến.

Hôm sau.

Tôi kéo một túi lớn đồ chơi người lớn ném trước mặt Lục Cảnh Chu.

Lén lút lấy ra một lọ thủy tinh dúi vào tay anh ta.

Đây là thứ mà bà chủ cửa hàng nhiệt tình khuyên dùng, bảo là "thần dược" trâu già dùng xong cũng có thể hồi xuân, một đêm cày nát mười dặm.

"BOSS, nếu thực sự không ổn thì dùng cái này, đảm bảo ngài sẽ dũng mãnh vô song."

Lục Cảnh Chu ngoài miệng thì nói không cần, nhưng âm thầm lại lén nhét lọ th/uốc vào túi áo vest.

Tan làm.

Tôi nóng lòng chạy đến nhà hàng đã hẹn.

R/un r/ẩy bước vào, liếc mắt một cái đã thấy một bóng người ngồi ở góc.

Tôi đi đến sau lưng anh ta,

Thận trọng hỏi:

"Có phải là 【Cún con 1m85 da ngăm】 không?"

Đối phương khựng lại một chút, chậm rãi quay người.

đ/ập vào mắt tôi, lại chính là vị sếp Lục Cảnh Chu keo kiệt, sắt đ/á, keo kiệt như lão Grandet thường ngày.

Đồng tử tôi co rút, kinh ngạc thốt lên:

Danh sách chương

4 chương
03/07/2026 14:36
0
03/07/2026 14:36
0
07/07/2026 16:53
0
07/07/2026 16:53
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu