Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"D/ao D/ao, anh biết em rất coi trọng kết quả luận văn lần này. Dù sao thì nó cũng quyết định suất đi du học nghiên c/ứu vào năm sau. Em đã chuẩn bị cho luận văn này lâu như vậy, lại còn đặc biệt tìm đến mấy chị khóa trên để thỉnh giáo, những điều này anh đều nhìn thấy hết."
Tôi ch*t lặng.
Hai tháng trước, tôi từng than thở với "Nhất Diệp Thiên Chu" rằng thí nghiệm khó quá, nhưng may mà tôi khôn khéo nên đã tìm đến ba chị khóa trên để thỉnh giáo.
Chẳng lẽ Lâm Thanh D/ao cũng tìm các chị khóa trên?
Lâm Thanh D/ao không đáp, giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn.
"Sư huynh Nghiên Chu, cảm ơn anh. Nếu không có anh, hôm nay em có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nỗi oan này."
"Em thực sự không ngờ, cô ta vì một suất đi du học mà đến cả chuyện ăn cắp dữ liệu cũng làm ra được."
Lâm Thanh D/ao khóc lóc thảm thiết, khiến Thẩm Nghiên Chu xót xa không thôi.
"Đừng lo, chuyện này anh sẽ đòi lại công bằng cho em."
"Đúng rồi, anh còn đặt cho em món bánh kem xoài em thích nhất, nhờ bạn cùng phòng để trên bàn học của em rồi, nhớ ăn nhé. Ăn xong tâm trạng sẽ tốt hơn thôi."
Sắc mặt Lâm Thanh D/ao cứng đờ.
"Cảm, cảm ơn anh, sao anh biết em thích ăn bánh kem xoài ạ?"
Thẩm Nghiên Chu đưa ngón tay khẽ quẹt lên chóp mũi cô ta, mỉm cười cưng chiều.
Đầu tôi đầy dấu chấm hỏi.
Tháng trước, lão Tôn đi Tân Cương du lịch về mang cho tôi rất nhiều xoài sấy, cô ta biết tôi thích ăn xoài nhất.
Tôi chia cho các bạn trong phòng thí nghiệm.
Lâm Thanh D/ao lại lập tức trốn xa, nói rằng cô ta bị dị ứng xoài, đụng vào cũng không được.
Vậy tại sao Thẩm Nghiên Chu nói Lâm Thanh D/ao thích ăn xoài, mà cô ta lại không tức gi/ận, cũng chẳng phủ nhận?
Trong lòng tôi bỗng xuất hiện một suy đoán không tưởng.
5.
Trở về ký túc xá, tôi dùng tài khoản chính gửi bản luận văn hoàn thiện từ hai tuần trước và tường thuật chi tiết sự việc cho Thẩm Nghiên Chu.
Chỉ có tài liệu thôi là chưa đủ, điều này chỉ chứng minh tôi không đạo văn, chứ không chứng minh được Lâm Thanh D/ao đã sao chép của tôi.
Hơn nữa, tại sao luận văn Thẩm Nghiên Chu nhận được lại không khớp với bản tôi đã nộp?
Tôi mở hệ thống kiểm tra lịch sử tải lên, phát hiện hôm đó có hai dòng ghi chú.
Lần tải lên đầu tiên đã bị rút lại, lần thứ hai cách lần đầu năm phút.
Lúc này tôi mới nhớ ra, tối hôm đó sắp bị c/ắt nước, tôi vội đi tắm nên sau khi tải file lên đã gập máy tính lại.
Dù sao thì trước đây hệ thống luôn tự động tải lên hoàn tất.
Xem ra, sau khi tôi vào tắm, có người đã động vào máy tính của tôi.
Cô ta rút lại bản gốc của tôi, sau khi xóa bớt nội dung luận văn thì mới tải lên lại.
Khi tôi tắm xong đi ra, chỉ có Lâm Thanh D/ao ở đó, kẻ nào động vào thì đã quá rõ ràng.
Nhưng Lâm Thanh D/ao, tại sao lại có mật khẩu máy tính của tôi?
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy róc rá/ch, là Lâm Thanh D/ao đang tắm.
Tôi quan sát kỹ chỗ ngồi của cô ta.
Hình nền máy tính màu be ban đầu của Lâm Thanh D/ao đã được thay bằng tông màu xanh lá giống hệt của tôi.
Cái cốc đặt cạnh máy tính là loại giống hệt của tôi, những món đồ chơi m/ù (blind box) đặt trên kệ trong suốt cũng là loại giống hệt của tôi.
Ngay cả chiếc váy trắng treo bên thành giường, cũng giống hệt cái tôi mới m/ua tuần trước.
Chuyên ngành của chúng tôi thường đi sớm về muộn để làm thí nghiệm, tắt đèn mới về ký túc xá là chuyện bình thường, nên giờ tôi mới phát hiện ra những sự trùng hợp này.
Lúc nãy ở 7-Eleven ăn mì, lão Tôn lén hỏi tôi:
"Cậu có thấy Lâm Thanh D/ao ở phòng các cậu đang bắt chước cậu không?"
Tôi sững người.
"Trước đây cậu c/ắt tóc ngắn, hôm sau cô ta cũng c/ắt kiểu tóc ngắn ngang xươ/ng quai xanh y hệt, còn cố tình nói ở phòng thí nghiệm là mùa hè đến rồi, để kiểu này cho dễ chăm sóc. Hơn nữa cậu không phát hiện ra sao? Cách ăn mặc của cô ta và cậu rất giống nhau."
Tôi chợt nhớ có một lần, một người bạn ở thư viện tưởng nhìn thấy tôi nên chạy đến vỗ vai người đó rồi gọi tên tôi.
Kết quả người kia quay đầu lại quát cô ấy: "Làm gì đấy! Mở to mắt chó của cậu ra mà nhìn xem tôi là ai!"
Bạn tôi bị dọa sợ, biết mình sai nên đành ngượng ngùng xin lỗi.
Cô ấy còn chụp cho tôi một bức ảnh, tôi vừa nhìn cái cặp sách đó là nhận ra ngay là Lâm Thanh D/ao.
Kể từ đó, thái độ của tôi đối với Lâm Thanh D/ao từ thân thiện chuyển sang xa cách.
Lão Tôn nhướng mày nhìn tôi, vẻ đầy hóng hớt.
"Hơn nữa mấy tháng nay sư huynh Thẩm luôn đi cùng Lâm Thanh D/ao, nghe nói đã ba hội nghị học thuật liên tiếp đều đưa cô ta đi cùng. Trong nhóm có người đoán..."
Tôi trợn tròn mắt.
"Không phải chứ? Hả?"
Lão Tôn vỗ tay đầy phấn khích: "Chính x/ác!"
"Lâm Thanh D/ao trước đó còn đăng một bài trên WeChat, nói gì mà 'Cả sự kiên trì và chịu đựng đều là cách để trở nên tuyệt vời, nỗ lực cũng vậy'. Ảnh kèm theo là một góc bàn học trong ký túc xá, cái miếng dán tường, cái cốc và đồ chơi m/ù đó, giống hệt của cậu. Nhìn thoáng qua tớ còn tưởng là cậu đăng đấy."
"Nhưng quan trọng nhất là gì? Là sư huynh Thẩm bình luận một câu bên dưới: 'Người nỗ lực là người tỏa sáng nhất'. Cậu tự cảm nhận đi, ngẫm cho kỹ đi!"
Lão Tôn như phát hiện ra điều gì kinh thiên động địa, cứ như bị khỉ nhập, nhảy nhót trong 7-Eleven và hét lên đi/ên cuồ/ng.
Tôi lúc đó ch*t lặng.
Họ thành đôi rồi, vậy tôi là cái gì?
Giờ thì tôi hiểu rồi, tám chín phần mười là Thẩm Nghiên Chu đã nhận nhầm Lâm Thanh D/ao là tôi.
Bởi vì trước đây tôi từng chia sẻ ảnh bàn học trong ký túc xá cho anh ấy.
Tiếng thông báo WeChat vang lên, "Nhất Diệp Thiên Chu" gửi đến một tin nhắn.
"D/ao D/ao, hôm nay thế nào? Có thuận lợi không?"
Cơn gi/ận bùng lên, tôi gõ xuống mấy chữ.
Chương 8
Chương 13
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook