Nhật ký Tu Xà

Nhật ký Tu Xà

Chương 7

07/07/2026 17:13

“Gã đàn ông đó trông tuấn tú như thế, lại cứ chui rúc trong cái thôn nhỏ rá/ch nát này của chúng ta, ngày ngày làm việc cho Tuệ Hòa... liệu có phải là người không?”

Khi nghe được những lời này, tim ta đ/ập thịch một cái.

Về nhà kể lại với Thương Minh, dặn y đêm hôm phải cẩn thận hơn.

Y gật đầu, không còn ra ngoài phun nước vào nửa đêm nữa, mà ngày ẩn đêm hiện, tránh né mọi người.

Thế nhưng trưởng thôn vẫn lần theo những vết nước, tìm đến tận cửa nhà ta.

Nửa đêm thức giấc, ta mơ màng nhìn thấy ánh lửa.

Đẩy cửa sân ra, một đám người đen kịt cầm đuốc, bao vây sân nhà ta kín mít.

Ta theo bản năng che lấy bụng mình, đứng chắn trước cửa sân.

“Các người muốn làm gì?!”

Trưởng thôn bước lên, ánh mắt phức tạp nhìn ta: “Tuệ Hòa, nói thật cho ta biết. Gã đàn ông nhà ngươi, có phải là yêu quái không?”

“Không phải!” Giọng ta lạc đi.

“Vậy thì bảo hắn ra đây, để chúng ta xem xem.”

“Hắn, hắn không có ở đây--”

“Tuệ Hòa.”

Thương Minh từ trong nhà bước ra, sắc mặt bình thản, đứng trước mặt ta, chắn ta ra sau lưng.

Y nhìn đám đông đầy sân, bỗng nhiên mỉm cười.

“Tìm ta có việc gì?”

“Những dòng nước trên ruộng trong thôn có phải do ngươi dẫn về không?”

Trong mắt Thương Minh lóe lên tia lạnh lẽo: “Là ta thì sao? Không phải ta thì sao?”

“Đúng rồi, đúng rồi! Chắc chắn là do gã đàn ông của Tuệ Hòa làm!”

Dân làng người nói một câu, kẻ đáp một lời.

Nắm đ/ấm của Thương Minh dần siết ch/ặt, tim ta cũng thắt lại theo.

Nhưng giây tiếp theo, tiếng kêu “Long Vương hiển linh!” vang lên dồn dập.

“Long Vương hiển linh rồi!”

Trưởng thôn cùng dân làng đồng loạt quỳ rạp xuống.

Cả ta và Thương Minh đều ngẩn người.

“Mấy ngày nay trời hạn hán, chính ngài đã làm mưa c/ứu cả thôn chúng ta.”

“Con bé Tuệ Hòa không hiểu chuyện, đắc tội với ngài, mong ngài đại nhân đại lượng... không không không, ngài đại long đại lượng, đừng chấp nhặt với nó.”

Thương Minh quay đầu nhìn ta, ánh mắt mang theo vài phần ngơ ngác.

“Tuệ Hòa.”

“Cái này... có tính là công đức không?”

Khi y nói câu đó, ta suýt chút nữa bật cười.

Đã đến nông nỗi này rồi, y vẫn còn nhớ đến công đức sao?

Nhưng y không biết, thứ thực sự khiến những người này quỳ xuống không phải là rồng, mà là mưa.

Là mỗi giọt nước y hóa thân thành rắn, phun ra trên mảnh đất khô cằn trong những đêm sâu thẳm.

Là việc y chạy suốt trăm dặm trong đêm, lấp đầy những sông ngòi ao hồ trong vòng trăm dặm.

Là cái đêm ta khóc lóc đuổi y đi.

Y đứng ở đầu thôn, cho đến tận lúc trời sáng.

Thôn xây cho Thương Minh một ngôi miếu.

Không lớn, chỉ một gian nhà, bên trong thờ tượng của y.

Bức tượng được tạc trông chẳng ra làm sao, bảo là Long Vương, nhưng trên đầu lại không có sừng rồng.

Người thợ mộc nói, ông ta tạc theo dáng vẻ của Thương Minh, lúc đó trên đầu y chưa mọc sừng, ông ta cũng không biết Long Vương nên trông như thế nào.

Nhưng người trong thôn chẳng bận tâm.

Ngày ngày họ dâng hương, tháng tháng cúng bái, đặt những loại quả tươi ngon nhất trước mặt y.

Cơ thể Thương Minh dần dần hồi phục.

Trước đây y dẫn nước tiêu hao quá nhiều yêu lực, đến cả hình người cũng suýt không duy trì nổi.

Nay được hương khói hun đúc, sắc mặt tốt hơn nhiều, kéo theo đó là làm việc cũng tràn đầy sức lực.

Cho đến buổi sáng hôm ấy.

Ta bị thứ gì đó cộm người nên tỉnh giấc.

Mơ màng mở mắt, một vật cứng cứng tì lên trán ta.

Ta đưa tay sờ thử...

Một đôi sừng.

Ấm áp, phủ những lớp vảy nhỏ, mọc ra từ mái tóc của Thương Minh, uốn cong hướng lên trên, tựa như măng non đầu xuân, còn mang theo vài phần đường cong ngây ngô.

Thương Minh hóa rồng rồi.

Ta ngẩn ngơ nhìn đôi sừng đó, đưa tay vuốt ve.

Khi đầu ngón tay chạm vào lớp vảy nhỏ, toàn thân Thương Minh run lên.

“Tuệ Hòa?”

“Đừng động, để ta xem nào.”

Ta cố nén nước mắt, tỉ mỉ vuốt ve một lượt.

Thật tốt.

Y đợi ngàn năm, cuối cùng cũng đợi được ngày này.

Thu hoạch mùa thu bội thu, người trong thôn tổ chức đại hội cầu phúc trước miếu của Thương Minh.

Ba bàn cúng phẩm lớn, một vò rư/ợu nếp lớn, lũ trẻ chạy nhảy vui đùa trước cửa miếu.

Thím Lý hấp một lồng bánh bao trắng, đặt ở vị trí dễ thấy nhất trên bàn thờ, nói là cảm ơn Long Vương năm nay mưa thuận gió hòa.

Thương Minh bị kéo ngồi ở vị trí thượng tọa, trước mặt chất đầy đồ cúng.

Y ngồi đó đầy lúng túng, sống lưng thẳng tắp, biểu cảm trên mặt như đang chịu hình ph/ạt.

Ta bưng bát rư/ợu nếp ngồi xổm bên cạnh y, nhỏ giọng nói: “Chàng cười một cái đi chứ.”

Thương Minh nhếch mép, còn khó coi hơn cả khóc.

“Tuệ Hòa,” y hạ thấp giọng, “Ta có thể đi được không?”

“Không được. Chàng là nhân vật chính, chàng đi rồi thì đại hội cầu phúc này còn mở thế nào được?”

Y thở dài, ngồi đó như thể cam chịu số phận.

Mặt trời dần ngả về tây, khi mọi người đang uống rư/ợu vui vẻ nhất, trời bỗng tối sầm lại.

Như thể có ai đó x/é toạc màn trời, úp lên trên đỉnh đầu.

Mây đen từ bốn phương tám hướng ùa về, cuồn cuộn, cuộn trào, đ/è nặng lên mái nhà, đ/è nặng lên ngọn cây, khiến người ta không thở nổi.

Ta ngước nhìn trời, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

“Thương Minh!” Ta nắm ch/ặt tay áo y, “Có phải... ông trời đến đón chàng rồi không?”

Y không nói gì, nhưng tay y nắm ch/ặt tay ta, siết đến mức xươ/ng cốt ta đ/au nhói.

“Để ta đi thu dọn hành lý cho chàng.” Ta nói rồi định đứng dậy.

Y kéo ta lại, lắc đầu.

Ánh mắt y cũng đầy vẻ mông lung, như đang nhìn trời, lại như đang nhìn một nơi rất xa xôi.

“Tuệ Hòa!” Y vừa thốt ra hai chữ này.

Danh sách chương

5 chương
03/07/2026 14:35
0
03/07/2026 14:35
0
07/07/2026 17:13
0
07/07/2026 17:13
0
07/07/2026 17:13
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Dàn bình luận dạy tôi làm nữ cường

Chương 9

14 phút

Sau khi trói buộc hệ thống giải trí, cô bạn thân hối hận rồi

Chương 7

20 phút

Sau khi kết hôn, tôi phát hiện ra vị tiên sinh họ Phó lạnh lùng này chỉ cần dỗ dành là sẽ ngoan ngay

Chương 10

22 phút

Kết hôn với kẻ thù không đội trời chung, ai ngờ lại yêu thật

Chương 8

25 phút

Sau khi thiên vị chị gái, cha mẹ trọng sinh hối hận đến phát điên

Chương 8

27 phút

Hôm nay lại cùng thanh niên trí thức chui vào ruộng ngô

Chương 15

29 phút

DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN

Chương 290: Người quen xuất hiện

33 phút

Chuyến đi tốt nghiệp tử thần

Chương 8

34 phút
Bình luận
Báo chương xấu