Gió chưa tới, người cũng chẳng sang

Gió chưa tới, người cũng chẳng sang

Chương 2

07/07/2026 19:16

Hai chữ, không nặng không nhẹ, lại c/ắt đ/ứt sạch sẽ những chuyện cũ giữa tôi và anh.

Cứ như thể anh chưa từng cho tôi viên kẹo tỳ bà ấy.

Cũng chưa từng nói rằng sau khi thi đại học xong có điều muốn nói với tôi.

Lại càng không có chuyện mười năm sau, dùng câu "kẹo tỳ bà tan chảy rồi" để xuất hiện trên ứng dụng hẹn hò của tôi.

Tôi nhìn anh, thần sắc anh bình thản, ngay cả đầu mày cũng không khẽ động lấy một cái.

Như thể những gì anh nói chỉ là một sự thật hiển nhiên.

Tôi chợt thấy chút mất ngủ của mình đêm qua thật nực cười.

Người ta đã viết hẳn ba chữ "giữ khoảng cách" lên mặt rồi, mà tôi còn ngồi đây hoài niệm.

Thật không đáng.

Tôi nhếch môi: "Phải, đúng là không thân."

Câu nói này vừa dứt, xung quanh im lặng một thoáng.

Chị Hoa phản ứng nhanh, lập tức cười làm hòa: "Không sao, sau này làm việc phối hợp với nhau, từ từ rồi sẽ thân."

Sau khi tán gẫu xong, chị Hoa kéo tôi rời đi.

Vừa đi vừa trách móc tôi: "Hôm nay sao em lại c/âm như hến thế? Bình thường chẳng phải em rất biết ăn nói sao?"

Tôi mím môi, cười có chút gượng gạo: "Hôm nay em hơi khó chịu trong người."

Chị Hoa nhìn tôi đầy kỳ quặc, đột nhiên ẩn ý nói: "Hồi cấp ba không phải em từng thầm mến cậu ta đấy chứ?"

Tôi lập tức cứng đờ người.

Chị Hoa thấy phản ứng này của tôi thì còn gì không hiểu nữa.

Trong mắt chị lộ rõ vẻ "quả nhiên là vậy".

"Thật là thế à?"

Tôi không nói gì, không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

Chị Hoa ghé sát lại gần, giọng hạ thấp xuống.

"Đúng là kẻ si tình, mười năm rồi vẫn chưa buông bỏ được sao?"

Nói xong, chị lại thở dài: "Chỉ là đáng tiếc."

Ngón tay tôi siết ch/ặt: "Đáng tiếc cái gì?"

Chị Hoa hất cằm về phía đầu kia của sảnh tiệc: "Nếu không phải tổng Bùi đã có hôn thê, thì chị thật sự sẽ khuyên em theo đuổi cậu ta đấy."

Hôn thê, ba chữ này đ/ập xuống khiến âm thanh bên tai tôi bỗng chốc xa xăm.

Tôi chớp mắt, chậm rãi quay đầu nhìn sang.

Bùi Lạc Văn không biết đã đi đến phía bên kia của sảnh tiệc từ bao giờ.

Bên cạnh anh đứng một người phụ nữ mặc váy liền thân màu đỏ.

Người phụ nữ dáng người cao ráo, mái tóc dài xõa trên vai, trang điểm tinh xảo, cười lên trông rất diễm lệ.

Cô ta đang ngước nhìn Bùi Lạc Văn nói chuyện.

Nói được nửa chừng, cô ta tự nhiên vươn tay, khoác lấy cánh tay anh, động tác thân mật như thể đã làm chuyện này rất nhiều lần.

"Em phải giấu kỹ tâm tư này đi đấy, đừng để ảnh hưởng đến công việc."

Giọng chị Hoa vang lên bên tai, tôi chợt thấy chút nghẹn lòng không rõ tên kia bỗng chốc rơi xuống nơi thực tại.

Hóa ra không phải không có duyên phận, mà là sớm đã chẳng đến lượt tôi nữa rồi.

Cũng đúng.

Mười năm có thể xảy ra quá nhiều chuyện.

Anh có thể đổi thành phố, đổi thân phận, có thể có hôn thê.

Chỉ có mình tôi vì một câu "kẹo tỳ bà tan chảy rồi" mà giữa đêm khuya như một kẻ ngốc ấn vuốt phải.

Tôi dời ánh mắt, ngửa đầu uống cạn ly champagne còn dư, rư/ợu rất lạnh, trượt xuống cổ họng lại hóa đắng, đắng tận vào trong dạ dày.

Tôi cười cười: "Yên tâm đi."

Giọng tôi rất bình tĩnh: "Em biết chừng mực mà."

Bùi Lạc Văn nói không sai, không thân, bạn học cấp ba thôi.

Tôi và anh, sớm đã không còn là người của cùng một thế giới nữa rồi.

Tiệc tối tan, đã gần mười một giờ đêm.

Tôi đứng ở cổng khách sạn đợi xe.

Những người xung quanh lần lượt rời đi, không khí náo nhiệt tan dần, cuối cùng chỉ còn lại một mình tôi đứng bên bậc thềm.

Gió đêm tràn vào cổ áo, hơi lạnh bò dọc theo cổ xuống dưới.

Tôi quấn ch/ặt áo khoác vest, cúi đầu nhìn điện thoại, ứng dụng gọi xe hiển thị xe còn một phút nữa sẽ tới.

Khi ngẩng đầu lên, một chiếc sedan màu đen từ phía bãi đỗ xe lái tới, đỗ vững vàng trước mặt tôi.

Điện thoại cũng rung lên đúng lúc này.

"Chiếc xe bạn gọi đã đến."

Tôi ngẩng đầu nhìn chiếc xe ngay sát bên, không nghĩ ngợi nhiều, kéo cửa ghế sau, cúi người ngồi vào.

"Chào anh, số đuôi của tôi là 8320..."

Phần âm thanh còn lại kẹt cứng trong cổ họng.

Người đàn ông trên ghế lái hơi nghiêng mặt sang.

Bộ vest xám đậm, cổ áo sơ mi cởi một cúc, tay áo xắn lên đến cẳng tay.

Một tay đặt trên vô lăng, khớp ngón tay thon dài.

Là Bùi Lạc Văn.

Cả người tôi cứng đờ ở ghế sau.

"...Xin lỗi, tôi lên nhầm xe rồi."

Tôi vươn tay kéo tay nắm cửa, vặn hai cái, không có phản ứng.

Cửa xe đã khóa, máy sưởi trong xe đang bật, mùi da thuộc hòa lẫn với chút hương nước giặt dịu nhẹ trên người anh.

Bùi Lạc Văn nghiêng đầu nhìn tôi, giọng điệu không chút gợn sóng: "Tiện đường, đưa em về."

Nói xong, anh thu hồi tầm mắt, khởi động xe, không cho tôi thời gian từ chối.

Trong xe lại yên tĩnh trở lại.

Chỉ còn tiếng gầm rú trầm thấp của động cơ và tiếng tích tắc của đèn xi-nhan thi thoảng vang lên.

Đèn đường lướt qua cửa sổ từng cái một, ánh sáng và bóng tối đung đưa trên mặt anh.

Tôi tựa vào cửa xe, cố gắng thu mình nhỏ nhất có thể, nhưng nhịp tim lại đ/ập lớn như thể có người đang đá/nh trống trong lồng ngựk.

Không biết đã qua bao lâu, xe dừng trước cổng khu chung cư nhà tôi.

Tôi ngạc nhiên hỏi: "Sao anh biết nhà tôi ở đây?"

Bùi Lạc Văn lướt ánh mắt qua tôi: "Trên hồ sơ công ty có ghi."

Tôi chạm phải ánh mắt anh, trong lòng bỗng chốc thắt lại.

Tôi rũ mắt, đ/è nén cảm xúc đang trào dâng khó hiểu, vươn tay kéo cửa xe: "Hóa ra là vậy. Cảm ơn tổng Bùi đã đưa tôi về, tôi đi trước đây."

Danh sách chương

4 chương
03/07/2026 14:30
0
03/07/2026 14:30
0
07/07/2026 19:16
0
07/07/2026 19:12
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu