Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Năm ta mười lăm tuổi, muội muội kế thất để mắt tới bộ giá y của ta.
Phụ thân viện cớ nàng mệnh đoản, ép ta nhường nàng mặc thử một lần, cốt để trọn tâm nguyện cho nàng.
Đêm trước ngày đại hôn, ta lại nhận được một phong thư hủy hôn.
Thái tử viết trong thư: “A Nguyên e rằng không qua nổi mùa đông này. Nàng là muội muội của ngươi, ngươi hãy nhường nàng. Cứ trọn tâm nguyện cuối đời cho nàng, nàng làm chính thất, ngươi làm trắc thất. Đợi nàng quy tiên, ngươi vẫn là Thái tử phi.”
Ta thực sự không thể nhịn thêm được nữa.
Trước giờ thành hôn, ta thay chiến bào, tung mình lên ngựa chuẩn bị rời đi.
Thái tử đuổi tới cửa thành, quát lớn: “Thẩm Chiêu Ninh! Ngươi còn làm lo/ạn nữa không!”
Ta ghìm cương quay lại, nhắc nhở hắn.
“Thái tử điện hạ, Thái tử phi của người đang ở Thẩm phủ.”
“Ta, Thẩm A Man, không gả nữa.”
Ta vốn không tên là Thẩm Chiêu Ninh.
Trước năm sáu tuổi, ta còn tên là A Man.
Khi ấy, nương thân vẫn còn.
Người xuất thân tướng môn, tính tình cương liệt, không ưa gò bó, nên đặt tên ta là A Man, bảo rằng con gái nhà võ tướng vốn nên mang vài phần dã khí.
Ta ba tuổi đã biết cưỡi ngựa, năm tuổi kéo nổi cung nhỏ, nương thân thường đặt ta lên vai xem thao trường luyện binh. Ta vỗ tay cười, người khen ngợi, bảo con ta trời sinh đã là tướng tài.
Cũng chính năm ấy, nương thân ở biên ải đã đỡ thay phụ thân một mũi ám tiễn.
Người cứ thế ra đi.
Phụ thân quỳ trước linh sàng của nương thân lập thệ, kiếp này quyết không tục huyền.
Khắp thành đều khen Thẩm tướng quân thâm tình trọng nghĩa.
Một năm sau, người lại nạp thiếp, còn mang về một muội muội nhỏ hơn ta hai tuổi.
Liễu thị dung mạo nhu nhược, nói năng nhỏ nhẹ. Lần đầu gặp mặt, người dùng khăn tay che miệng ho khẽ, khóe mắt đỏ hoe gọi ta: “Đại tiểu thư.”
Phụ thân ôm lấy cô bé e dè ủy khuất ấy, nước mắt lưng tròng, than rằng những năm qua đã để minh châu trời ban chịu ủy khuất.
Người lại cúi xuống nhìn ta, xoa đầu ta: “A Man, ngươi có muội muội rồi.”
Nhưng nương thân nào có sinh muội muội cho ta.
Thẩm Chiêu Nguyên vừa tròn một tuổi ở phủ.
Phụ thân gọi ta vào thư phòng.
Người hắng giọng: “A Man, phụ thân muốn đổi tên cho ngươi.
”
Ta không hiểu: “Vì sao?”
“Chiêu Nguyên thể chất hư nhược, trước đây đạo trưởng từng phán nàng mệnh cách quá nhẹ, phúc phận mỏng manh.”
Phụ thân đắn đo lựa lời: “Nương thân ngươi là hổ nữ tướng môn, ngươi thừa hưởng huyết khí của người, mệnh cách quá thịnh. Trước đây hai đứa không ở cùng nhau cũng đành, nhưng nay đã dọn về chung một phủ, mệnh số e là tương xung, chỉ sợ……”
“Chỉ sợ điều gì?”
“Chỉ sợ ngươi sẽ khắc nàng.”
Phụ thân bảo, đổi tên để trấn áp là được, cứ gọi là “Chiêu Ninh” đi, chữ Ninh trong an ninh.
Khi ấy ta còn quá nhỏ, nào hiểu “khắc nàng” là gì, “mệnh cách quá thịnh” nghĩa là sao.
Ta chỉ biết, sau khi đổi tên, tiểu viện ta ở bị chuyển từ đông sương phòng sang tây sương phòng, cách xa viện của Thẩm Chiêu Nguyên.
Nhũ mẫu hầu hạ ta bị điều sang chăm sóc Thẩm Chiêu Nguyên, bởi muội muội đêm nào cũng khóc quấy, cần thêm người hầu.
Liễu thị dẫn Thẩm Chiêu Nguyên tới thỉnh an ta, dáng vẻ yếu đuối thốt lên: “Đại tiểu thư, người đừng trách lão gia, thực là… đạo trưởng phán người mệnh cách quá cứng, thiếp sợ Nguyên nhi nàng…”
Lời chưa dứt, người lại ho khẽ.
Khi ấy, người vẫn chỉ là di nương.
Vài năm sau, người trở thành kế thất.
Thẩm Chiêu Nguyên lớn lên trong sự cưng chiều như ngâm trong hũ mật.
Phụ thân nâng niu sợ rơi, cưng chiều sợ tan, Liễu thị càng h/ận không thể móc cả tâm can ra dâng cho nàng.
Thể chất nàng quả thực hư nhược, ba ngày thì hai ngày ốm đ/au.
Nhưng kỳ lạ thay, b/ệnh của nàng luôn phát tác vào những thời điểm rất đỗi trùng hợp.
Chẳng hạn năm ta lên tám, Thánh thượng ban thưởng cho phụ thân một con tuấn mã non. Con ngựa ấy toàn thân tuyết trắng, đẹp vô cùng, phụ thân bảo sẽ đợi đến ngày sinh thần của ta thì tặng ta.
Nào ngờ, ba ngày trước sinh thần, Thẩm Chiêu Nguyên bỗng phát sốt cao.
Liễu thị quỳ trong phật đường khóc suốt đêm, tự trách bản thân phúc bạc, cầu Bồ T/át đừng giáng họa xuống đứa trẻ. Phụ thân nóng ruột như lửa, mời hết danh y này đến danh y khác.
Sau đó đạo trưởng tới xem, phán trong phủ có sát khí xung khắc.
Phụ thân trầm mặc hồi lâu, hôm sau liền sai người dắt con ngựa ấy đi.
Ta tới hỏi nguyên do, người khom xuống nhìn thẳng vào mắt ta: “Chiêu Ninh, b/ệnh của muội muội ngươi đến thật kỳ quái, phụ thân cũng đành bó tay.
Chỉ là một con ngựa, ngươi hãy nhường muội muội đi.”
“Chỉ là một con ngựa.”
Về sau ta dần hiểu ra, trong mắt phụ thân, mọi thứ thuộc về ta cũng chỉ là “mà thôi”.
Năm ta mười một tuổi, phủ Thái phó mở yến tiệc thưởng hoa, phụ thân dẫn ta cùng Thẩm Chiêu Nguyên đồng hành.
Thái phó phu nhân thấy ta, mỉm cười nói: “Đây hẳn là A Man? Lão thân nhớ nương thân ngươi năm đó cũng mang phong thái anh khí nhường này.”
Ta chưa kịp đáp lời, Thẩm Chiêu Nguyên bỗng kéo lấy tay áo ta.
Nàng e dè nhìn khắp sân các mệnh phụ, giọng nói nhỏ nhẹ: “Tỷ tỷ, muội sợ.”
Thái phó phu nhân sửng sốt.
Khóe mắt Thẩm Chiêu Nguyên dần đỏ hoe, lệ châu chực trào mà chưa rơi.
Nàng nép ra sau lưng ta, tựa hồ bị ta dọa sợ.
Liễu thị vội bước tới, ôm ch/ặt nàng vào lòng: “Nguyên nhi đừng sợ, đừng sợ, có phải vì đông người nên không quen?”
“Tỷ tỷ… tỷ tỷ trừng mắt nhìn muội.”
Thẩm Chiêu Nguyên nghẹn ngào thốt lên.
Ta trừng mắt nhìn nàng?
Ta thậm chí còn chưa hề liếc nhìn nàng lấy một lần.
Thế nhưng khắp sân các mệnh phụ đều nhìn ta bằng ánh mắt đầy ám muội, xì xào bàn tán.
Trên xe ngựa trở về phủ, Liễu thị đỏ hoe mắt nói với ta: “Đại tiểu thư, thiếp biết người không ưa thiếp, nhưng Nguyên nhi hãy còn nhỏ, người có oán gi/ận gì cứ trút lên thiếp, đừng trút lên con bé.”
Chương 9
Chương 50: Đứa trẻ dư thừa
Chương 8
Chương 8
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook