Khi anh kế lạnh lùng biến thành cún con bám người

“Nếu không phải vì anh ta chi tiền hào phóng, thì đến ảnh trên mạng tôi cũng chẳng buồn tìm để gửi cho anh ta nữa. Vốn dĩ cứ tưởng đối phương là một lão già bụng phệ, ai ngờ đâu... lại chính là Lục Cảnh Lan.”

Đầu óc tôi choáng váng, buột miệng thốt lên: “???”

“Cậu và anh ta... trò chuyện triết học?”

Trần Miểu quay đầu lại, vẻ mặt đương nhiên: “Đúng vậy, dù sao cũng đâu phải tớ trò chuyện với anh ấy, là anh ấy đơn phương tuôn ra đấy chứ. Chẳng lẽ các cậu không trò chuyện triết học sao?”

Cổ họng tôi thắt lại, lắp bắp đáp lời: “Đ-đương nhiên là có rồi.”

Vừa nói xong tôi đã hối h/ận ngay.

Sao lại không tính chứ.

Anh từng nghiêm túc hỏi tôi trong khung chat: “Cảm thấy hai người yêu nhau, là đang bù đắp khiếm khuyết cho nhau, hay là cùng nhau mở rộng ranh giới?”

Lúc đó tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn này ngẩn người mất nửa phút, cuối cùng trả lời một dấu chấm hỏi, lại thấy không ổn lắm nên vội vàng bồi thêm câu “thế nào cũng được”.

Cái này... chắc là tính là triết học nhỉ?

Buổi tối, tôi vừa tắm xong, đang nằm sấp trên giường lướt điện thoại.

Bà quản lý ký túc xá bên dưới gọi vọng lên, bảo có người tìm.

Tôi vội thay quần áo rồi xuống lầu, vừa bước ra khỏi cửa ký túc xá, đ/ập vào mắt tôi là Chu Vọng đang đứng dưới cột đèn đường.

Anh ta xách một túi giấy, thấy tôi ra, đuôi mắt hơi cong lên.

“Tiện đường đi ngang qua trường các em nên m/ua cho em chút đồ ăn đêm.”

Tôi vô thức lùi lại một bước: “Không cần đâu, anh cầm về tự ăn đi.”

“Em dạy kèm cho Tiểu Ng/u tận tâm như vậy, anh đây làm anh trai bày tỏ chút lòng biết ơn thì có gì quá đáng đâu?”

Chu Vọng nói giọng thản nhiên.

“Anh đã trả tiền học phí rồi. Không cần phải cảm ơn thêm đâu.”

Anh ta cười, đưa túi về phía trước thêm chút nữa: “Anh cứ tưởng chúng ta quen nhau lâu thế này rồi, ít nhất cũng coi như bạn bè. Bạn bè tặng nhau chút đồ ăn, còn cần tìm lý do sao?”

Lời đã nói đến mức này, nếu tôi từ chối nữa thì lại thành ra không biết điều.

Do dự một lát, tôi vươn tay nhận lấy túi giấy, đầu ngón tay vừa chạm vào miệng túi.

“Hứa Thanh Hòa?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ không xa.

Nghiêng đầu nhìn sang, Trần Miểu và Lục Cảnh Lan đang sóng bước đi tới.

Cô ấy nhìn tôi từ trên xuống dưới, rồi lại nhìn Chu Vọng bên cạnh tôi, khóe miệng nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Ôi chao, Hứa Thanh Hòa, đây là bạn trai cậu à?”

“Hèn gì bình thường ở ký túc xá ăn mặc kín đáo thế, đến quần ngủ cũng phải kéo dài tới mắt cá chân, hôm nay bạn trai vừa đến là đổi ngay sang quần short ngắn. Hóa ra là cố ý mặc cho anh ta xem đấy à.”

Tôi cúi đầu nhìn lại mình.

Quần short jean vừa thay sau khi tắm xong, phối cùng chiếc áo phông trắng rộng rãi, hai chân lộ ra ngoài bị gió thổi hơi lạnh.

Tầm mắt Lục Cảnh Lan lướt qua đôi chân tôi, yết hầu khẽ lăn một cái, giọng điệu lạnh như băng.

“Không phải em bị dị ứng muỗi sao?”

Tôi đúng là nhớ, vào một buổi chiều tối bình thường nào đó, tôi từng vô tình than phiền một câu trên bàn ăn.

Mùa hè muỗi quá đ/ộc, đ/ốt một cái là sưng vù cả mấy ngày.

Nói xong câu đó đến chính tôi còn quên mất.

Vậy mà anh lại nhớ.

Nhưng mà... không phải anh từng lạnh lùng cảnh cáo tôi rằng ở trường không được nói là quen biết anh sao?

Ánh mắt Trần Miểu quét qua quét lại giữa chúng tôi, nụ cười ban đầu nhạt đi đôi chút, giọng điệu mang theo vẻ thăm dò.

“Hai người từ bao giờ mà thân thiết vậy? Đến cả chuyện dị ứng muỗi cũng biết?”

Lục Cảnh Lan không trả lời.

“Gió hơi lạnh, em lên trên trước đi.”

Trần Miểu ngẩn ra một chút, rồi lại ngẩng mặt lên làm nũng: “Cảnh Lan, không phải anh nói đưa em đi khu nghỉ dưỡng sao? Mai em không có tiết, vừa vặn lấy quần áo đi cùng anh đây.”

Khu nghỉ dưỡng?

Nhà họ Lục đúng là vừa khai trương một khu nghỉ dưỡng mới, tháng trước trên bàn ăn nghe chú Lục có nhắc đến một câu.

Cô ấy nói xong liền chạy ngược về phía tòa nhà ký túc xá.

Dưới ánh đèn đường bỗng chốc yên tĩnh trở lại, chỉ còn tôi và Chu Vọng, cùng với Lục Cảnh Lan đang lặng lẽ đứng cách đó vài bước chân.

Chu Vọng tò mò hỏi tôi: “Thanh Hòa, hai người... rất thân sao?”

Tôi lập tức phủ nhận: “Không thân.”

Cùng lúc đó, Lục Cảnh Lan khẽ nhướng mày, tiếp lời:

“Đúng là không thân.”

“Chỉ là sống chung dưới một mái nhà thôi.”

Tôi lườm anh một cái.

Câu nói này thật m/ập mờ, rơi vào tai người khác thì không biết họ sẽ suy diễn ra cái gì nữa.

Tôi đành đá/nh liều giải thích: “Anh ấy là anh trai kế của tôi.”

Chu Vọng bừng tỉnh: “Ồ~ anh nhớ ra rồi! Thanh Hòa, người anh trai kế mà em từng nói là mang khuôn mặt như đòi n/ợ, quy tắc còn nhiều hơn cả bà cụ ấy, hóa ra chính là Cảnh Lan à?”

Tôi ho khan một tiếng, cố gắng nháy mắt ra hiệu cho anh ta.

Nhưng Chu Vọng hoàn toàn không hay biết, vẫn cứ tự mình nói tiếp: “Thảo nào trước đây em nói... ừm.”

Anh ta cuối cùng cũng nhận ra, vội vàng dừng lại.

Nhưng đã quá muộn.

Tôi nhắm mắt lại, chỉ muốn vùi mặt vào cái túi giấy trong tay.

Trước đây khi dạy kèm ở nhà họ Chu, Chu Ng/u tán gẫu với tôi, nói cậu ấy có một người anh cả cho tiền tiêu vặt cực kỳ hào phóng, hỏi tôi có anh chị em gì không.

Tôi liền buột miệng nói nhà có một người anh trai kế, tiện thể càu nhàu vài câu.

Ai ngờ cậu ta quay đầu lại liền kể cho anh trai mình nghe.

Ánh mắt Lục Cảnh Lan ung dung nhìn tới, giọng nói như muốn đóng băng người khác.

“Mặt lạnh như băng? Khó tính? Đỏng đảnh?”

Tôi không dám nhìn anh, âm thầm căng thẳng bấu ch/ặt lấy ngón tay.

Danh sách chương

5 chương
03/07/2026 14:31
0
03/07/2026 14:31
0
07/07/2026 18:54
0
07/07/2026 18:54
0
07/07/2026 18:54
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu