Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lục Cảnh Lan ngắt lời cậu ta: "Vệ Dã, cậu không biết có những người phụ nữ rất giỏi lạt mềm buộc ch/ặt sao?"
"Điều kiện của cậu tốt như vậy, người như thế nào mà chẳng tìm được, hà cớ gì phải là cô ta?"
Vệ Dã cũng nổi nóng, gân cổ đáp lại: "Mình chỉ muốn Thanh Hòa."
Tôi lười nghe họ kẻ tung người hứng, quay người định bỏ đi.
Tiếng bước chân gấp gáp đuổi theo phía sau, Vệ Dã nắm lấy cổ tay tôi, giọng điệu hối lỗi: "Thanh Hòa, cậu đừng gi/ận, mình xin lỗi cậu..."
Tôi hất tay ra: "Anh không cần xin lỗi tôi, chỉ cần tránh xa tôi ra là được."
Cậu ta ngẩn người đứng đó, như người mất h/ồn, suýt chút nữa thì bật khóc.
Về đến nhà trời đã tối hẳn.
Sau bữa cơm, tôi tắm rửa thoải mái rồi thay đồ ngủ.
Vừa rẽ qua góc hành lang, tôi đã khựng lại.
Lục Cảnh Lan không biết đã về từ lúc nào.
Anh tựa vào cửa phòng mình, mặc chiếc áo phông rộng thùng thình màu xám tro, một tay cầm điện thoại áp vào tai.
Ánh mắt ôn hòa, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Một Lục Cảnh Lan dịu dàng như vậy, tôi chưa từng thấy bao giờ.
Sống ở nhà anh nửa năm, thứ anh dành cho tôi mãi mãi chỉ là khuôn mặt lạnh lùng và những lời mỉa mai.
Đúng lúc tôi chuẩn bị lặng lẽ rút lui về phòng mình, anh đã ngước mắt lên.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, lông mày anh nhíu ch/ặt lại, khóe miệng lập tức trĩu xuống.
"Đứng lại. Hứa Thanh Hòa."
Tôi đứng yên tại chỗ, không quay đầu lại.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân của anh.
Sau vài bước, anh dừng lại ở nơi không xa tôi.
"Nếu cô thực sự không có ý gì với Vệ Dã thì đừng có treo lơ lửng cậu ta. Cho người ta hy vọng rồi lại thu về, vui lắm sao?"
Tôi cuối cùng cũng xoay người lại, đón lấy ánh mắt của anh.
"WeChat đã xóa, số điện thoại đã chặn, trong điện thoại sạch sẽ không còn gì, tôi còn có thể làm gì nữa?"
"Ai biết được cô trước mặt một đằng sau lưng một nẻo."
Anh cười lạnh một tiếng.
Ngay lúc bầu không khí giữa chúng tôi sắp trở nên căng thẳng, chị Vương từ trong phòng tôi ló nửa người ra, ôm một chồng quần áo, có chút khó xử hỏi tôi.
"Cô Hứa, phu nhân nói đã m/ua cho cô rất nhiều quần áo mới, tủ đồ chật cứng rồi.
Những bộ trước đây còn mặc không? Không mặc nữa thì tôi dọn đi..."
Lời còn chưa dứt, tôi đã nhìn thấy ngay chiếc váy ngắn màu đen nằm trên cùng.
Tim tôi đ/ập mạnh một nhịp.
Tôi vô thức lao tới, ôm ch/ặt đống quần áo cùng chiếc váy nhỏ màu đen vào lòng.
"Lấy, lấy, lấy! Lấy hết!"
Sau đó không quay đầu lại mà chui tọt vào phòng, nhanh chóng đóng sập cửa.
Lưng tựa vào cánh cửa, cúi đầu nhìn khối vải đen trong lòng, hơi thở vẫn chưa kịp bình ổn.
Lục Cảnh Lan vừa rồi... có nhìn thấy không?
Tôi cắn môi, cố gắng hồi tưởng lại ánh mắt của anh trong khoảnh khắc đó.
Hình như đã lướt qua đống quần áo, mà hình như cũng không.
Chắc là... không đâu nhỉ.
Có bao nhiêu chiếc váy ngắn màu đen, kiểu dáng na ná nhau, một gã đàn ông thẳng tính như anh thì nhìn ra cái gì cơ chứ?
Tôi tự an ủi mình, nhét chiếc váy vào sâu tận cùng trong tủ, rồi tiện tay lấy vài chiếc áo khoác đ/è lên trên.
Vừa đóng cánh tủ lại, điện thoại rung lên.
Cúi đầu nhìn, là tin nhắn Lục Cảnh Lan gửi tới.
【Hu hu chủ nhân, tìm thấy váy đen chưa? Cún con đợi đến mức vẫy đuôi mỏi nhừ rồi, chủ nhân làm ơn đi mà, mặc cho cún xem đi~ (hèn mọn.jpg)】
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, đầu ngón tay mãi không đặt xuống.
Chẳng phải Trần Miểu nói cô ấy đã kháng nghị lấy lại được tài khoản chính, nói rõ ràng với anh rồi sao?
Tại sao anh vẫn gửi tin nhắn vào cái tài khoản phụ này của tôi?
Tôi không trả lời.
Anh lại gửi liên tiếp mấy tin nhắn nữa, vẻ rất gấp gáp:
【Chủ nhân, có phải tôi lỡ lời làm cô gi/ận rồi không? Cô đừng phớt lờ tôi mà... tôi sai ở đâu cô nói cho tôi biết, tôi sửa, tôi sửa hết."
【Tài khoản chính cũng không trả lời tôi, tôi hoảng quá... chủ nhân cô đi đâu rồi, báo cho tôi một tiếng bình an có được không?"
【Nếu cô không muốn đi lại, chỉ cần nói cho tôi biết cô đang ở đâu, cún con sẽ tự chạy tới đón cô, tuyệt đối không để cô phải đi thêm một bước nào."
Tôi nhìn dòng chữ cuối cùng, trong lòng dần dần hiểu ra.
Hóa ra tài khoản chính của Trần Miểu vẫn luôn không đếm xỉa đến anh, nên anh mới quay sang chỗ tôi mà vẫy đuôi.
Tôi gọi điện cho Trần Miểu, chuông reo hồi lâu cô ấy mới bắt máy, âm thanh nền ồn ào như muốn lật tung cả quán bar, làm màng nhĩ tôi tê dại.
"Alo?"
Cô ấy hét lên.
"Tôi đang ở quán bar, làm gì có thời gian đối phó với anh ta! Cậu cứ gửi bừa tấm ảnh nào đó cho xong chuyện đi."
Nói xong cô ấy cúp máy luôn.
Trong đầu tôi không biết vì sao lại hiện lên khuôn mặt lạnh lùng của Lục Cảnh Lan ở hành lang lúc nãy, cùng với câu nói "trước mặt một đằng sau lưng một nẻo" của anh.
Ngọn lửa trong lòng tôi lại âm thầm bùng lên.
Sự gan dạ bỗng nhiên trỗi dậy.
Tôi mở cửa tủ, lấy chiếc váy đen ra, nhanh chóng mặc vào, đứng trước gương chỉnh đốn lại, cố tình kéo cổ áo xuống một chút.
Sau đó giơ điện thoại lên, chụp một tấm ảnh từ trên xuống không lộ mặt.
Trong ống kính chỉ có xươ/ng quai xanh thanh mảnh, vòng eo thon gọn và đôi chân thấp thoáng sau vạt váy.
Nhìn chằm chằm vào bức ảnh hai giây, tôi nhấn nút gửi.
【Tự làm đi, rồi chụp gửi cho chủ nhân xem.】
Sau khi gửi xong, tim tôi đ/ập nhanh hơn vài nhịp.
Thế nhưng đợi mãi, điện thoại vẫn im lìm, không một tiếng động.
Lạ thật.
Bình thường anh trả lời rất nhanh mà.
Tôi không nhịn được lại cầm điện thoại lên, màn hình vừa vặn sáng đèn, Lục Cảnh Lan gửi lại một đoạn video.
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 11
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook