Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Liễu Uyển Nhi được hai nha hoàn dìu đến trước mặt ta, nâng chén trà còn bốc khói nghi ngút, cung kính quỳ xuống.
"Tỷ tỷ mời trà, Uyển Nhi tự biết thân phận thấp hèn, sau này nhất định sẽ tận tâm hầu hạ Thế tử và tỷ tỷ."
Ả cúi đầu, giọng nói dịu dàng. Nhưng ta nhìn thấy rõ ràng cổ tay ả đang lệch một cách không tự nhiên về phía ta.
Tiếp đó, chỉ cần ả thuận thế buông tay, chén trà nóng hổi sẽ đổ ập vào người ả.
Sau đó ả sẽ ngã xuống đất, ôm bụng kêu đ/au.
Thẩm Tu Văn và mẹ chồng có thể danh chính ngôn thuận gán cho ta cái tội "hại ch*t tử tôn".
Ngay giây tiếp theo, ta tung một cước đ/á văng chén trà đó.
Liễu Uyển Nhi kêu lên một tiếng kinh hãi, bị hành động của ta làm cho kh/iếp s/ợ, toàn thân cứng đờ tại chỗ.
"Uyển Nhi!" Thẩm Tu Văn gầm lên đầy sốt sắng.
Mẹ chồng đ/ập bàn đứng dậy: "Ngọc Trúc, đồ đ/ộc phụ này, ngươi lại phát đi/ên cái gì? Uyển Nhi còn đang mang th/ai!"
Ta đứng dậy, bước đến trước mặt Liễu Uyển Nhi, túm lấy búi tóc được chải chuốt kỹ lưỡng của ả, ép ả phải ngẩng đầu nhìn ta.
Liễu Uyển Nhi đ/au đớn đến mức nước mắt trào ra, liều mạng giãy giụa.
"Trước mặt ta mà chơi trò bẩn thỉu này ư?" Ta trừng mắt nhìn ả.
"Cái mầm mống trong bụng ngươi, sinh ra cũng chỉ là thứ tử của Hầu phủ. Nếu ta muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể giữ con bỏ mẹ."
"Cái mạng của ngươi, còn chẳng bằng một con chó trong hậu hoa viên Hầu phủ."
Nói xong, ta buông tay, gh/ê t/ởm lấy khăn lau sạch ngón tay.
"Sau này còn dám bén mảng đến gần ta, ta sẽ rạ/ch nát gương mặt này của ngươi, rồi b/án vào chốn lầu xanh bẩn thỉu ở phía Tây thành."
Liễu Uyển Nhi mềm nhũn ngã xuống đất, ôm bụng r/un r/ẩy, không thốt nên lời.
Thẩm Tu Văn tức đến run người, chỉ vào mặt ta m/ắng nhiếc: "Ngọc Trúc, nàng đúng là đồ đi/ên!"
"Đợi phụ thân ta bãi triều về, nhất định sẽ đuổi cái thứ hãn phụ như nàng ra khỏi cửa!"
Bình Giang Hầu, nghe đến cái tên này, khóe miệng ta cong lên một tia lạnh lẽo.
Đêm qua ta đã thẩm vấn mụ bà bên cạnh Liễu Uyển Nhi, tìm ra một manh mối cực kỳ thú vị.
Liễu Uyển Nhi căn bản không phải là kỹ nữ tầm thường, ca ca ruột của ả là Liễu Đại Toàn, người nắm giữ kho quân nhu tại Hộ Bộ.
Mà Bình Giang Hầu, lại vừa hay là Hộ Bộ Thị lang.
Phụ thân từng nhắc trong mật thư, mùa đông năm ngoái ở biên ải giá rét, mười vạn bộ áo bông triều đình phát xuống, bên trong toàn nhồi hoa lau chất lượng kém và bông vải mục nát.
Vì thế mà số binh lính bị ch*t cóng không dưới ba ngàn người.
Ta vẫn luôn điều tra xem lô quân nhu này đã qua tay kẻ nào.
Hóa ra Thẩm Tu Văn nuôi Liễu Uyển Nhi, Hầu phủ gấp gáp bảo vệ ả ta như vậy, căn bản không phải vì tử tôn gì cả.
Mà là để giữ chân Liễu Đại Toàn - kẻ thế mạng, nhằm nắm ch/ặt những sổ sách giả tại Hộ Bộ.
Ta không thèm đếm xỉa đến sự càn quấy của Thẩm Tu Văn, xoay người bước ra khỏi chính phòng.
"Triệu phó tướng."
"Có thuộc hạ!"
"Dẫn hai huynh đệ, đến ngõ Đại Liễu Thụ phía Nam thành, bắt sống Liễu Đại Toàn về đây, ta cần người sống."
Hai ngày kế tiếp, Hầu phủ chìm trong một bầu không khí tĩnh mịch quái dị.
Bình Giang Hầu hai ngày liền không về phủ, nghe nói Hộ Bộ gần đây đang kiểm kê sổ sách, hắn ta bận đến sứt đầu mẻ trán.
Vết thương ở chân Thẩm Tu Văn không thấy thuyên giảm, tính khí ngày càng nóng nảy, suốt ngày giữ Liễu Uyển Nhi trong phòng ân ái.
Mẹ chồng thì lấy cớ lễ Phật, đóng cửa không tiếp khách.
Nhưng ta biết, rắn đ/ộc ẩn mình, ắt có chiêu trò phía sau.
Chiều tối ngày thứ ba, viện của ta đột nhiên có khách không mời mà đến.
Trương m/a m/a bên cạnh mẹ chồng xách theo một hộp cơm, cúi đầu khép nép bước vào.
"Phu nhân, Lão phu nhân nói mấy ngày trước có chỗ đắc tội. Thế tử giờ đang bị thương, Hầu phủ không thể lo/ạn được."
"Lão phu nhân đặc biệt sai nhà bếp hầm canh huyết yến an thần, lệnh cho nô tỳ mang đến cho người, coi như là tạ lỗi."
Trương m/a m/a bưng chiếc bát hầm bằng bạch ngọc ra, hương thơm nức mũi.
Ta lặng lẽ nhìn mụ, tạ lỗi ư?
Người của Bình Giang Hầu phủ nếu biết cúi đầu nhận lỗi, thì đã chẳng gây ra chuyện sinh con thứ trong thời gian quốc tang.
Phụ thân thường dạy ta, trên chiến trường nếu kẻ địch chủ động dâng lương thảo, bên trong không phải th/uốc đ/ộc thì cũng là hỏa lôi.
"Trương m/a m/a, chén canh này là đồ tốt nhỉ." Ta đưa tay chạm vào thành bát còn ấm nóng.
"Dạ, Lão phu nhân đặc biệt dặn dò hầm suốt ba canh giờ đấy ạ." Trương m/a m/a cười lấy lòng.
Ta cầm lấy thìa, múc một muỗng, đưa đến bên miệng Trương m/a m/a.
"Đã là đồ tốt, ngươi hãy uống trước một ngụm đi."
Trương m/a m/a mặt c/ắt không còn giọt m/áu, hoảng hốt lùi lại một bước, ánh mắt lấp lánh: "Đây là món của chủ tử, nô tỳ làm sao dám..."
Ta không nói hai lời, tung một cước vào đầu gối mụ.
Trương m/a m/a kêu thảm một tiếng, quỵ xuống đất.
Ta bóp ch/ặt cằm mụ, đổ thẳng chén canh huyết yến nóng hổi đó vào miệng mụ.
Trương m/a m/a liều mạng giãy giụa, nước canh văng tung tóe khắp người.
Đổ được một nửa, ta buông tay.
Trương m/a m/a ngã xuống đất, đi/ên cuồ/ng móc họng, cố gắng nôn canh ra ngoài.
Chưa đầy nửa chén trà, mụ đột nhiên co gi/ật toàn thân, miệng sùi bọt mép, sắc mặt chuyển sang tím tái.
Bình Giang Hầu phủ đúng là chó cùng dứt giậu, muốn lấy mạng ta trực tiếp, rồi sau đó tuyên bố với bên ngoài là ta đột ngột phát b/ệnh mà ch*t.
"Thật là lòng dạ hiểm đ/ộc."
Ta nhìn cái x/ác dần không còn cử động dưới đất, sát khí trong mắt hiện rõ.
Họ dám ngang nhiên hạ đ/ộc trong Hầu phủ, chứng tỏ Bình Giang Hầu chắc chắn đã đưa ra ám hiệu nào đó cho họ.
Chương 7
Chương 9
Chương 15
Chương 9
Chương 14
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook