Cô nàng Mùa Hạ và Quý ông Rung động

Cô nàng Mùa Hạ và Quý ông Rung động

Chương 7

07/07/2026 18:14

Phía dưới vạt áo, một bàn tay to lớn lặng lẽ luồn vào.

Khi chạm đến hõm eo, tôi chợt nghe thấy giọng khàn đặc của Quý Dương hỏi một câu: "Có thể sờ thử không?"

Tôi bị hôn đến mức choáng váng, mơ màng ậm ừ một tiếng.

"Bảo bối ngoan."

Khen xong, anh lại cúi đầu hôn lên môi tôi.

Động tác tay của anh rất nhẹ nhàng, chẳng mấy chốc tôi đã cảm thấy cả người mềm nhũn.

Anh mổ nhẹ lên môi tôi mấy cái: "Ừm, đúng là rất mềm."

Câu nói này khiến mặt tôi nóng bừng lên.

"Không được nói nữa."

Giọng anh rất trầm, tiếng cười cũng mang theo nét quyến rũ khó tả.

Một lúc sau, anh kiềm chế chỉnh lại vạt áo cho tôi, vỗ vỗ vào thắt lưng.

Dỗ dành: "Được rồi, ngủ thôi."

Tôi vẫn còn chút lưu luyến, li/ếm li/ếm môi.

Cảm giác vừa rồi thật gây nghiện, tôi ôm lấy eo anh mà không nói gì.

Chỉ mở to đôi mắt nhìn chằm chằm vào anh.

Anh bất lực thở dài, nắm tay tôi từ cơ bụng di xuống dưới.

"Em sờ thử xem, em thấy còn hôn được nữa không?"

Sự nóng bỏng trong lòng bàn tay khiến tôi gi/ật mình, sợ hãi vội vàng rút tay về.

Hoàn toàn hèn nhát: "Được rồi~"

Một lát sau, tôi lại được đà lấn tới: "Vậy anh sờ lại đi, em thích thế."

Anh vùi đầu vào cổ tôi, cắn nhẹ một cái.

Răng cọ vào làn da mịn màng khiến tôi hơi nhột.

"Không sờ."

Tôi thất vọng "ồ" một tiếng: "Vậy em sờ của anh."

Tay tôi tùy ý luồn vào trong áo ngủ của anh, từ cơ bụng sờ đến cơ ngựk.

Sau một hồi, Quý Dương thực sự không nhịn nổi nữa.

Nắm lấy bàn tay đang làm lo/ạn của tôi: "Đồ q/uỷ nhỏ."

Cuối cùng đành cam chịu đứng dậy, đi vào phòng tắm.

Nửa tiếng sau, anh mang theo hơi lạnh quay lại ôm lấy tôi.

Cố tình vỗ mạnh vào thắt lưng tôi một cái.

"Không được động đậy, cũng không được sờ bậy nữa, nếu không anh sẽ cho em biết tay."

Tôi vội vàng gật đầu.

Sáng hôm sau tỉnh dậy.

Cả người tôi đang gác lên người anh.

Đến mức cảm giác ở phần bụng dưới trở nên vô cùng rõ ràng.

Tôi đỏ mặt vội vàng đẩy Quý Dương ra.

Anh cau mày, hừ nhẹ một tiếng.

Nhưng lại ôm tôi ch/ặt hơn, còn cố tình cọ cọ vào người tôi.

"Bảo bối đừng động, để anh bình tĩnh chút."

Tôi đỏ mặt mặc kệ cho anh ôm, tuy bình thường đầu óc toàn suy nghĩ linh tinh.

Nhưng đến thời khắc quan trọng vẫn là một con thỏ đế.

Một lúc lâu sau.

Tình trạng của anh vẫn không hề thuyên giảm.

Tôi rất tốt bụng hỏi một câu: "Hay là em giúp anh nhé?"

Anh mở bừng mắt, cố tình hỏi: "Giúp thế nào?"

Tôi lườm anh một cái: "Không cần thì thôi."

...

Một tiếng sau, tôi ngồi trên mặt bàn rửa mặt, trông chẳng khác nào một chú thỏ vừa bị giày vò.

Cổ áo ngủ lỏng lẻo treo trên cánh tay, trên làn da trắng nõn xuất hiện vài vết đỏ.

Đôi mắt tôi đỏ hoe, môi bị hôn đến tê dại.

Thở dốc một hồi, sau khi định thần lại.

Tôi tức gi/ận đạp Quý Dương một cái.

Anh lại nắm lấy cổ chân tôi, cúi người hôn tôi một cái.

"Chẳng phải chính em đòi giúp anh sao? Sao còn gi/ận?"

Tôi đỏ mắt lườm anh, giọng vừa mềm vừa nũng nịu: "Trên tay vẫn còn~

Anh cười tự tay cài lại cúc áo cho tôi, rồi bế tôi xuống.

Lấy sữa rửa mặt, tỉ mỉ rửa tay cho tôi.

Rửa xong còn hôn một cái: "Thơm rồi."

Sau khi Quý Dương đưa tôi về ký túc xá.

Quý Linh thấy tôi trở về.

Liền nháy mắt: "Mặt đỏ hồng kìa~"

Tôi sờ lên mặt mình.

Ngượng ngùng quay đầu đi: "Làm gì có."

Khi Tống Chi trở về chạm mắt với tôi, cô ta lúng túng né tránh.

Tôi nhìn vẻ mặt chột dạ của cô ta, không nói gì cả.

Ai nấy đều ổn là được.

Nhưng sẽ không có lần sau đâu.

Cuộc sống của tôi và Quý Dương bình lặng mà ngọt ngào.

Chỉ là anh hơi bám người quá.

Rõ ràng kỳ nghỉ hè tôi đã hẹn Quý Linh đi du lịch.

Tên này nhất quyết đòi đi theo bằng được.

Đáng lẽ là một chuyến đi của hội chị em hài hòa tốt đẹp, sự xuất hiện của Quý Dương khiến Quý Linh bỗng chốc trở thành bóng đèn.

Tại sân bay khi làm thủ tục, Quý Linh rất bất mãn.

"Đàn ông phải đ/ộc lập, cậu biết chưa?"

Quý Dương chẳng hề để tâm đến cơn gi/ận của em gái, thản nhiên nói: "Không biết."

Quý Linh quay đầu hỏi tôi: "Cậu không thấy anh ta rất phiền sao?"

Quý Dương: "Cô ấy không thấy thế."

Quý Linh lại hỏi: "Hạ Hạ, cậu yêu anh ấy hơn hay yêu tớ hơn?"

Quý Dương: "Cô ấy yêu anh hơn."

Quý Linh tức gi/ận: "Tớ đang hỏi Hạ Hạ, không hỏi anh."

Quý Dương: "Biết rồi, đồ FA."

Quý Linh mỉm cười, Quý Linh bất lực.

Cuối cùng tung ra đò/n chí mạng: "Anh~ anh cũng không muốn Hạ Hạ biết chuyện đó đâu nhỉ~

Quý Dương mỉm cười, nhưng không phục: "Xin lỗi."

Lời xin lỗi này khiến Quý Linh hoàn toàn thỏa mãn.

Nhưng bí mật giữa hai người họ khiến tôi tò mò không thôi.

Sau khi đến khách sạn, tôi vòi vĩnh mãi.

Cuối cùng cũng cạy được miệng Quý Linh.

"Ôi chao, là anh trai tớ thích cậu từ lâu rồi."

"Còn lâu hơn cả lúc cậu đi tán anh ấy nữa."

Tôi ngơ ngác chớp chớp mắt.

"Thế..."

Quý Linh nhận ra tôi định hỏi gì, vội vàng đảm bảo.

"Lúc đầu tớ tìm cậu, không có bất kỳ âm mưu nào cả, chỉ đơn thuần là muốn trả th/ù anh ấy thôi."

"Nên tớ mới nói cậu chắc chắn làm được."

Tôi lại hỏi: "Vậy sao cậu phát hiện ra?"

Quý Linh cười hì hì.

Danh sách chương

4 chương
03/07/2026 13:20
0
07/07/2026 18:14
0
07/07/2026 18:14
0
07/07/2026 18:13
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu