Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta lên ngựa, ngoái đầu nhìn hắn lần cuối. Ánh nắng đổ xuống thân hình hắn, lưỡi đ/ao phản chiếu một luồng sáng trắng lạnh lẽo. Hắn đứng trong ánh sáng nhìn ta, môi mấp máy, lại chẳng nói lời nào.
Đạn mạc:
“Tống Cẩn: Đời này chèo thuyền không cần mái chèo, tất cả dựa vào sự liều lĩnh.”
“Bị gả đi rồi lại được thu về.”
Ta siết ch/ặt dây cương, thúc ngựa ra khỏi thành.
Ngoài thành xuân sắc đang độ đẹp nhất. Trên quan đạo bụi bay m/ù mịt, lá cờ trước quán trà ven đường phấp phới reo vang. Có lão nông gánh hàng đi chợ, có gã lang thang tựa mình dưới bóng cây ngủ say. Thế gian này, người nên bận rộn thì bận rộn, người nên nhàn rỗi thì nhàn rỗi, người nên đến thì đến, kẻ nên đi thì đi.
Ta cũng nên đi rồi.
Đạn mạc cuối cùng trôi qua một dòng, rất chậm, như có ai đó đang viết chữ trên mặt nước:
“Văn Cửu Châm, lên đường bình an.”
Ta mỉm cười.
“Sẽ thôi.”
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook