Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/07/2026 21:30
Từ nhỏ tôi đã được gọi là "tiểu bà chủ cho thuê nhà", chỉ vì gia đình tôi có tục lệ tặng bất động sản vào ngày sinh nhật.
Đầy năm tặng cửa hàng mặt phố, mười tám tuổi tặng tòa nhà thương mại.
Sau khi tự do tài chính, tôi chưa từng đi làm dù chỉ một ngày.
Cho đến khi tôi được nhà họ Tạ giàu có tìm thấy, bố mẹ hai mắt đẫm lệ nắm lấy tay tôi:
"Nếu sống không vui vẻ thì cứ về nhà, tiền thuê nhà của nhà ta còn đang đợi con đi thu đây..."
Tôi xua xua tay, mặc áo phông quần đùi đi dép tông, xách hai hộp bánh gà rồi đi ngay.
Vừa vào cửa, cô thiên kim giả Tạ Tri Ý mặc bộ vest cao cấp tinh xảo, bảng tên trên ngựk còn chưa kịp tháo, cô ta nhìn tôi từ đầu đến chân:
"Em gái à, không lẽ em đến một công việc đàng hoàng cũng không có sao?"
"Nhà chúng ta không nuôi kẻ nhàn rỗi, em tốt nghiệp từ trường đại học hạng xoàng, cứ vào công ty làm từ vị trí lao công trước đi."
Tôi chỉ tay vào mình: "Tôi á?"
Bố ruột cũng sầm mặt:
"Chị con nói đúng, con bé từ khi biết nói đã bắt đầu được giáo dục theo kiểu tinh anh."
"10 tuổi tiếp quản công ty con, 15 tuổi thâu tóm doanh nghiệp đầu ngành, giờ đã là Phó chủ tịch Tập đoàn Tạ thị."
"Con phải học hỏi chị con đi."
Tôi trực tiếp từ chối nhưng lại bị Tạ Tri Ý cưỡng ép đưa đến công ty.
Tôi nhìn qua, đây chẳng phải là tòa nhà mà bố mẹ nuôi đã tặng tôi năm mười tám tuổi sao?
Tôi lập tức rút điện thoại gọi:
"Bố mẹ ơi, có người muốn con ki/ếm thêm chút tiền, hay là mình tăng giá thuê tòa nhà ở phố tài chính lên đi."
...
Tôi cúp điện thoại, ngáp một cái.
Tạ Tri Ý cười khẩy: "Em gái, một cuộc điện thoại mà đòi tăng giá thuê cả tòa nhà? Em tưởng em là ai?"
Bố Tạ nhíu mày, trừng mắt nhìn tôi:
"Nói khoác mà không biết ngượng! Ngày mai con đi làm lao công ngay cho ta, sửa hết mấy cái thói hư tật x/ấu đó đi!"
Tôi lười giải thích, thản nhiên ăn bánh gà.
Thôi bỏ đi, coi như trải nghiệm cuộc sống vậy, dù sao tôi cũng chưa từng đi làm thật mà.
Sáng hôm sau, phòng nhân sự chuẩn bị cho tôi bộ đồng phục lao công màu cam chói lọi.
Tôi đứng trước gương trong phòng thay đồ ngắm nghía.
Chà, thứ này cũng mới mẻ thật đấy.
Từ nhỏ đến lớn, tôi mặc đồ thế nào thoải mái là được.
Loại đồng phục màu cam rực rỡ này, tôi đúng là chưa từng thấy, cũng chưa từng mặc.
Tạ Tri Ý cười đắc ý, thấy tôi bước ra liền giơ máy quay, phía sau còn theo một đám người:
"Chào mừng em gái ruột trở về nhà, bắt đầu từ vị trí thấp nhất, làm việc cho thật vững vàng nhé."
Nhân viên xung quanh xì xào bàn tán, ánh mắt đầy giễu cợt.
Tôi thấy cũng khá vui, liền giơ tay làm ký hiệu chữ V trước ống kính của cô ta.
Nụ cười của Tạ Tri Ý cứng đờ trong chốc lát, giọng nói lạnh lùng:
"Từ hôm nay, toàn bộ việc dọn dẹp tòa nhà này đều do em phụ trách, trước khi tan làm mỗi ngày, phải sạch không tì vết!"
Chắc cũng không nhiều lắm đâu nhỉ? Tôi gật đầu: "Được."
Người chưa từng làm việc tay chân bao giờ như tôi liền xách cây lau nhà lên.
Tôi múc một xô nước, nặng kinh khủng, đi vào đại sảnh mà nước vung vãi cả dọc đường.
Nhúng cây lau nhà vào rồi nhấc lên, nước cứ thế nhỏ tong tỏng.
Lau nhà mà, càng nhiều nước càng sạch chứ sao.
Thế là tôi dội thẳng cả xô nước lên sàn đ/á cẩm thạch.
"Ầm" một tiếng, nước b/ắn tung tóe, tràn ra cả một khoảng rộng.
Tôi vừa huýt sáo vừa đẩy cây lau nhà qua lại, càng lau càng trơn.
Sàn nhà sáng bóng như gương, tôi thấy mình làm tốt phết.
Đúng lúc đó, từ cửa đại sảnh vang lên một tiếng động lớn.
"Ái chà!"
Một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề trượt chân, cả người ngã ngửa ra sàn.
Cặp tài liệu văng xa ba mét, hồ sơ vương vãi khắp nơi, cái nào cũng ướt sũng.
Hai trợ lý phía sau không kịp phanh, từng người một ngã đ/è lên, xếp thành một đống.
Tôi ngẩn người tại chỗ, tay vẫn còn xách cây lau nhà đang nhỏ nước.
Tạ Tri Ý lao ra từ thang máy, mặt c/ắt không còn giọt m/áu, giày cao gót giẫm lên nước suýt chút nữa cũng ngã nhào.
Cô ta vội đỡ người đàn ông kia dậy, giọng nói biến đổi hẳn:
"Tổng giám đốc Chu! Tổng giám đốc Chu, ngài không sao chứ! Ngài bị thương ở đâu rồi?"
Tổng giám đốc Chu ôm lấy gáy, mặt đỏ gay, phần sau quần tây ướt sũng một mảng lớn.
Ông ta hất tay Tạ Tri Ý ra, quát lớn vào mặt cô ta:
"Tạ Tri Ý! Công ty các cô làm ăn kiểu gì thế! Lại để một lao công dội nước giữa đại sảnh hả?"
"Hôm nay tôi đến để ký hợp đồng! Cô để tôi ký trong tình trạng thế này sao?"
Tạ Tri Ý khom lưng, liên tục xin lỗi:
"Tổng giám đốc Chu, con xin lỗi, con xin lỗi, là sơ suất của chúng con, con sẽ xử lý ngay!"
"Sơ suất?" Tổng giám đốc Chu tức đến run người:
"Cú ngã này của tôi, Tạ thị các cô đền nổi không! Nếu không muốn hợp tác nữa thì nói thẳng, hợp đồng không ký nữa!"
"Đừng đừng đừng, Tổng giám đốc Chu, ngài bớt gi/ận, chuyện này tôi nhất định sẽ cho ngài một lời giải thích!"
Tạ Tri Ý đuổi theo, vừa đưa khăn giấy vừa xin lỗi, thái độ khép nép đến tận cùng.
Tổng giám đốc Chu không thèm quay đầu lại, mở cửa xe, hai trợ lý chui theo vào, xe chạy thẳng đi mất.
Tạ Tri Ý quay người lại, bước từng bước trên đôi giày cao gót, mỗi tiếng gõ xuống sàn như đang nghiến răng.
Cô ta nhặt tập hợp đồng ướt sũng dưới đất lên, ngón tay siết ch/ặt đến trắng bệch.
"Cố Ngôn!"
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook