Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/07/2026 05:50
Mẹ ta bị ép buộc phải trói buộc với một hệ thống giả.
Hệ thống ngày nào cũng tẩy n/ão mẹ ta:
【Hầu gia yêu phu nhân sâu sắc, chỉ là không biết cách biểu đạt.】
【Phu nhân phải rộng lượng, chấp nhận đứa con ngoài giá thú mới có kết cục tốt đẹp.】
【Chống lại cốt truyện sẽ bị trời ph/ạt.】
Bà bị hệ thống này dắt mũi suốt mười năm trời.
Cha ta sủng thiếp diệt thê, bà thay ông ta che đậy.
Ngoại thất đến cửa khiêu khích, bà bưng trà cười làm hòa.
Bà bị hệ thống lừa gạt nuôi con cho ngoại thất.
Chỉ đành đưa ta về quê lánh nạn.
Ngày đứa con thứ thừa kế tước vị, mẹ vô tình ngã vào nồi canh nóng bỏng.
Sau khi ch*t, ta mới biết cái gọi là hệ thống đó, thực chất là một cục diện mê tâm do ngoại thất m/ua chuộc thuật sĩ tạo ra.
Khi tỉnh lại, ta đã trở thành một đứa trẻ mới chào đời.
Cha ta đang bế một bé trai, đứng trước giường sinh của mẹ:
“Đây là cốt nhục lưu lạc bên ngoài của ta, nàng tâm thiện, cứ coi như con ruột mà nuôi.”
Hệ thống lập tức vang lên:
【Gật đầu, khởi động chế độ hiền thê.】
Ta sốt ruột khóc òa lên:
【Gật cái đầu ông ấy! Mẹ ơi, hắn ta đến để cư/ớp mạng của mẹ đấy!】
【Nếu mẹ đồng ý, hai mẹ con mình sẽ bị hắn hại ch*t!】
Thế là, bàn tay mẹ đang định vươn ra đón đứa trẻ, khựng lại giữa không trung.
......
Cố Bồi Phong thấy mẹ không đón, chân mày hơi nhíu lại.
“Ngữ Yên, nàng đường đường là công chúa, phải là người biết đại cục mới đúng. Mẹ đứa trẻ này khó sinh mà ch*t, thật đáng thương.”
【Xạo sự, con ngoại thất Lý Hạnh Nhi của hắn vẫn đang sống khỏe re, đang ngồi ngoài xe ngựa cắn hạt dưa kìa.】
【Đợi đứa trẻ này ghi tên dưới danh nghĩa của mẹ trở thành đích trưởng tử, ả ta sẽ lấy thân phận vú nuôi lẻn vào phủ, trèo lên đầu mẹ mà làm mưa làm gió.】
Thân thể mẹ run lên.
Bà có chút không dám tin.
Hệ thống lập tức phát ra cảnh báo.
【Cảnh báo, ký chủ nảy sinh tâm lý kháng cự, chống lại cốt truyện sẽ bị trời ph/ạt, hãy lập tức đón lấy bé trai, nếu không sẽ kích hoạt hình ph/ạt đ/au đớn cấp độ một.】
Mẹ hừ nhẹ một tiếng, mồ hôi lạnh lập tức rịn ra trên trán.
Bà ôm ch/ặt ngựk, đ/au đớn cuộn tròn người lại.
Cố Bồi Phong không những không gọi thái y, ngược lại còn đẩy đứa bé về phía trước.
“Ngữ Yên, nàng sao vậy? Có phải cảm thấy tủi thân không?”
“Ta biết chuyện này làm nàng chịu thiệt, nhưng ta thề, trong lòng ta chỉ có mình nàng.”
“Đứa trẻ này chỉ là ngoài ý muốn.”
“Nếu nàng không nhận nó, dòng m/áu của Cố gia ta sẽ phải lưu lạc bên ngoài.”
“Nàng nỡ lòng nhìn ta bị ngự sử đàn hạch sao?”
【Trong lòng hắn chỉ có Lý Hạnh Nhi thôi.】
【Hắn sợ bị ngự sử đàn hạch là vì hắn lấy của hồi môn của mẹ để nuôi ngoại thất, một khi bại lộ, cái chức Hầu tước rá/ch nát của hắn sẽ không giữ nổi nữa.】
【Mẹ, mẹ nhìn kỹ đứa bé trong tay hắn đi, cái tướng mạo đó giống hệt tên phu quân cặn bã của mẹ, ngay cả cái nốt ruồi sau tai cũng y hệt.】
Mẹ nhịn đ/au, nhìn về phía sau tai đứa bé.
Quả nhiên có một nốt ruồi đen.
Mẹ lắc đầu.
“Hầu gia, thiếp vừa sinh xong, thực sự không bế nổi, chi bằng cứ để vú nuôi bế xuống trước đi.”
Tiếng hệ thống lại vang lên:
【Ký chủ tiêu cực làm việc, trừ mười điểm tích lũy hiền thê, yêu cầu ký chủ tự tay nuôi nấng thứ tử, thiết lập tình cảm mẫu tử.】
Mẹ đ/au đến r/un r/ẩy, nhưng nhất quyết không đưa tay ra.
Sắc mặt Cố Bồi Phong trầm xuống.
“Ngữ Yên, trước kia nàng không như vậy.”
“Nàng vốn dĩ dịu dàng chu đáo, sao giờ ngay cả một đứa trẻ không có mẹ cũng không dung nổi?”
【Vì trước kia bà ấy bị ông lừa đấy.】
【Đồ đàn ông hèn hạ đạo mạo, lấy của hồi môn của mẹ ta đi m/ua trân châu phương Nam cho Lý Hạnh Nhi, còn đồ m/ua cho mẹ ta lại là hàng giả vỉa hè.】
【Ông còn mặt mũi nói không có mẹ, Lý Hạnh Nhi đang ở ngoài phủ kìa, ông gọi ả vào chẳng phải là có mẹ rồi sao.】
Cố Bồi Phong thấy mẹ không thèm đếm xỉa đến mình, giọng điệu dịu xuống.
“Thôi được, nàng vừa sinh con gái, thân thể yếu ớt.”
“Ta để biểu muội họ Lý vào giúp trông nom vài ngày.”
“Nàng ấy tính tình dịu dàng, chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho nàng.”
Mẹ nghe vậy, ngước mắt lên.
【Xem đi, sắp xếp xong xuôi cả rồi kìa.】
【Gọi là biểu muội, thực chất là nhân tình hắn lén lút bên ngoài.】
【Mẹ, mẹ tuyệt đối không được để ả vào phủ.】
Mẹ nắm ch/ặt chăn gấm, cố ý làm ra vẻ khó xử.
“Hầu gia, trong phủ không thiếu hạ nhân.”
“Biểu muội chưa xuất giá, vào phủ hầu hạ không hợp quy củ.”
Cố Bồi Phong có chút mất kiên nhẫn.
“Quy củ là ch*t, người là sống.”
“Hạnh Nhi chẳng màng danh phận, chỉ muốn báo đáp ân tình của ta.”
“Nàng là chủ mẫu, phải có lòng bao dung.”
“Nếu ngay cả chút độ lượng này nàng cũng không có, thì làm sao gánh vác trọng trách chủ mẫu Hầu phủ?”
Hắn đang dùng vị trí chủ mẫu để u/y hi*p bà.
Nhưng mẹ ta là cô con gái được Hoàng thượng đương triều sủng ái nhất.
Cái vị trí chủ mẫu của một Hầu phủ sa sút, ai mà thèm.
【Mẹ, t/át cho hắn một cái thật mạnh đi.】
【Mẹ đường đường là công chúa, dựa vào đâu mà phải chịu cái cục tức này.】
Nhưng mẹ không hề mẹ không hề cử động.
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 15
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook