Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Lưu Tiểu Vũ!”
Tôi quay đầu lại, chỉ thấy Trần Mặc chạy rất nhanh, gió lùa vào chiếc áo sơ mi trắng của cậu ấy, vạt áo phồng lên, kêu phần phật.
Những sợi tóc mái trước trán bị gió hất ngược ra sau, để lộ vầng trán sạch sẽ.
Cậu ấy cười để lộ hàm răng trắng đều, xòe lòng bàn tay ra.
Trong lòng bàn tay cậu ấy nằm mấy viên kẹo, xanh đỏ đủ màu, lấp lánh những tia sáng nhỏ dưới ánh mặt trời.
“Cầm lấy ăn đi, nhà tớ mới gửi lên đấy.”
Tôi nhận lấy, bóc một viên bỏ vào miệng.
Ngọt lịm, vị sữa rất đậm đà, tan mềm trên đầu lưỡi.
“Kẹo ở thành phố của các cậu ngon thật đấy.” Tôi nói.
Trần Mặc gãi gãi đầu, vành tai đỏ ửng:
“Nếu cậu thích, lần sau tớ bảo nhà gửi thêm.”
“Được rồi, trời nóng lắm, cậu cẩn thận kẻo cảm nắng, mau về đi.”
Cậu ấy đi được hai bước rồi lại dừng lại, đôi mắt sáng lấp lánh.
“Nếu cậu muốn ăn kẹo, cứ đến điểm thanh niên trí thức tìm tớ.”
Gió từ sân đ/ập lúa thổi tới, mang theo mùi rơm rạ.
Tôi ngậm viên kẹo sữa, gật gật đầu.
Đêm đến, tôi nằm trên giường đất, trằn trọc mãi không ngủ được.
Trong đầu toàn là cảnh tượng ở điểm thanh niên trí thức ban ngày.
Người ta là người từ thành phố lớn đến, sao có thể ở lại cái nơi đất cát này cả đời được chứ.
Tôi trùm chăn kín đầu, ngộp thở một lúc rồi lại hất ra.
Tôi khóc nức nở một trận.
Thôi bỏ đi.
Người ta là người thành phố, tôi chỉ là một cô thôn nữ, đừng có tự mình dâng lên cho người ta chán gh/ét nữa.
Trưa hôm sau, tôi hấp một nồi bánh bao trắng.
Nhấc nắp vung ra, hơi nóng phả vào mặt, những chiếc bánh bao trắng m/ập mạp trên xửng tỏa hương thơm phức.
Tôi theo thói quen lấy giấy dầu định gói hai cái, tay đưa ra nửa chừng lại hạ xuống.
Không đưa nữa.
Tôi bưng bánh bao lên bàn, tự mình ăn một cái.
Nhai nhai, thấy chẳng có vị gì cả.
Liên tiếp mấy ngày, tôi không đến điểm thanh niên trí thức nữa.
Làm xong việc là về nhà, ăn cơm xong lại ngồi ngẩn người.
Cha hỏi tôi sao không đi giặt quần áo cho mấy người thanh niên trí thức đó nữa, tôi bảo lười giặt.
Cha nhìn tôi một cái, hừ lạnh một tiếng.
“Sao? Người ta ở thành phố cho con sắc mặt khó coi à?”
Tôi không đáp.
Ông đ/ập cái tẩu th/uốc vào chân bàn: “Cha đã bảo với con rồi, người ta là từ thành phố đến, không cùng đường với mình đâu. Người ta sớm muộn gì cũng về thành phố, đến lúc đó con tính sao? Theo lên thành phố à? Thành phố nhà cao tầng như thế, con đến hướng Đông Tây Nam Bắc còn chẳng phân biệt được.”
Tôi cúi đầu, nước mắt chực trào trong hốc mắt.
Cha thở dài: “Cha không phải muốn đả kích con. Cha chỉ sợ sau này con phải chịu khổ. Con là con gái cha, sao cha không xót con được chứ?”
Tôi che mặt, òa khóc nức nở.
Cha không nói gì nữa, chỉ đưa tay vỗ vỗ lên đầu tôi, dừng lại một lúc rồi đứng dậy bước ra ngoài.
Quá trưa, tôi nằm trên giường đất thiu thiu ngủ, nghe thấy tiếng cộp cộp gõ vào cửa sổ.
Tôi trèo dậy mở cửa sổ, chẳng có ai.
Cúi đầu nhìn xuống, trên bậu cửa sổ có đặt một chiếc chun buộc tóc.
Màu hồng, trên đó đính hai bông hoa nhỏ, xinh xắn vô cùng.
Dưới ánh mặt trời lấp lánh, tôi chưa từng thấy sợi dây buộc tóc nào đẹp đến thế.
Tôi cầm lên lật qua lật lại, nghĩ thầm chắc chắn là Lý Bá An tặng.
Anh ta từng nói, con gái thành phố đều đeo loại dây này, vừa đẹp vừa thời thượng.
Trong lòng tôi đã tự nhủ là phải c/ắt đ/ứt, thế nhưng chiếc chun này thực sự quá đẹp.
Tôi đeo chun vào cổ tay xoay xoay, bông hoa màu hồng cọ qua cọ lại trên cánh tay.
Hay là, mình cứ coi như m/ua lại của anh ta đi.
Cho dù anh ta không lấy tiền cũng chẳng sao, tôi đã mang cho anh ta bao nhiêu bánh bao bột mì trắng, làm bao nhiêu việc, thế nào cũng bù trừ được rồi.
Thực ra hôm đó tôi đến điểm thanh niên trí thức, vốn là muốn nói với anh ta chuyện về thành phố.
Mấy hôm trước cha tôi nói chuyện với người khác trong nhà, tôi vô tình nghe được một câu, nói rằng sắp có đợt chỉ tiêu về thành phố được ban xuống. Tôi biết Lý Bá An luôn để tâm chuyện này, anh ta từng dặn tôi, ban ngày ban mặt đừng đến điểm thanh niên trí thức tìm anh ta, để người ta nhìn thấy thì không hay.
Thế mà tôi cứ nghĩ chắc anh ta sốt ruột muốn biết tin tức này, nên cứ thế chạy đến.
Kết quả là anh ta thậm chí còn chẳng buồn nhìn tôi lấy một cái.
Cũng tốt, dù sao chúng tôi cũng chẳng bền lâu được, thế thì thôi vậy.
Cô gái tốt như tôi đây, còn lo không có người thích sao?
Đêm khuya tôi đã nằm xuống, mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng ai gõ cửa sổ.
Tôi tưởng mình nghe nhầm, lật người lại.
Cửa sổ lại vang lên.
Tôi trèo dậy, mở cửa sổ, dưới ánh trăng đứng đó một bóng người.
Không ngờ lại là Lý Bá An.
Anh ta mặc chiếc áo khoác xám, đầu tóc rối bù, đang cười toe toét với tôi.
“Tiểu Vũ, đi thôi.”
“Đi đâu?”
“Chỗ cũ.”
Tôi vốn chẳng muốn để ý đến anh ta.
Nhưng anh ta đã thò tay vào nắm lấy cánh tay tôi, lực không mạnh, nhưng tôi không dứt ra được.
Tôi không muốn đá/nh thức cha mẹ, nghĩ bụng cũng tốt, nói cho rõ ràng với anh ta luôn.
Anh ta kéo tôi chạy một mạch đến ruộng ngô, tôi mới hất tay anh ta ra.
Suốt dọc đường tôi không nói một lời nào.
Chương 11
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 11
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook