Long Ngạo Thiên đã bắt cóc trùm cuối của trò chơi vô hạn

Trong lúc làm sạch, tôi nheo mắt cảnh cáo hắn.

"Sau này ta nói gì thì là cái đó, ngay cả trong những lúc đang ăn, ngươi cũng không được trái lệnh ta, nghe rõ chưa?"

Ngón tay Phó Tranh khựng lại.

Hắn đáp một tiếng "Ừ".

Sau khi tắm suối nước nóng xong, tôi thay bộ quần áo mới, thỏa mãn ngủ một giấc trong vòng tay Phó Tranh.

Có Sâm Thị, mức độ tiện lợi khi làm việc của tôi tăng lên đáng kể.

Còn tôi chỉ cần làm một kẻ phó mặc mọi thứ.

Tôi nhìn bóng lưng Phó Tranh tất bật dựng nhà gỗ, miệng nhét những trái cây vừa tiện tay hái được.

Chát chát, chả ngon gì cả.

Những dòng ký tự kia vẫn kiên trì lăn trên không trung.

【Không phải đâu anh trai, anh còn cần sự nghiệp của mình nữa không thế】

【Tôi nhớ là thời hạn của lời nguyền không thể sử dụng kỹ năng sắp hết rồi mà, chậc chậc】

【Anh Phó: Chỉ muốn đắm chìm trong ôn nhu của vợ, đừng làm phiền】

【Tôi không vào nhầm truyện tranh chứ, là "Con Thuyền Bình Minh" đúng không? Giới thiệu không phải nói Phó Tranh là lịch sử bá chủ xuyên suốt trò chơi từ một kẻ vô danh sao? Tôi ngồi đây canh lâu như vậy chỉ thấy anh ta làm việc cho BOSS cây đào này, mà còn hay bị đen màn hình nữa, chuyện gì thế này?】

【Haha tác giả nhìn xem việc tốt anh làm đi, lừa trai thẳng vào để ngược】

【Tiểu ca ca nói thật lòng thì anh cũng thích xem đúng không, không thì sao ở lại lâu thế?】

【Haizz, fan sự nghiệp đừng vội, những đồng đội thực sự của anh Phó sắp đến tìm anh ta rồi!】

Tôi nhai nhai nhai, vẫn chẳng hiểu gì cả.

Phó Tranh làm việc rất gọn gàng.

Nhà gỗ xây vài ngày, hôm nay đã sắp hoàn thiện rồi.

Một vài chiếc giường gỗ nhỏ, bàn gỗ nhỏ cũng đã chuẩn bị xong xuôi.

Chỉ cần thu dọn một chút, trông cũng ra dáng phết.

Những tiền bối trước đây bảo tôi, đã hóa thành hình người thì phải sống như con người.

Mà con người, tốt nhất nên có một ngôi nhà của riêng mình.

Căn nhà nhỏ này, tôi rất hài lòng!

Nhưng chưa kịp hài lòng được mấy ngày, Rừng Gai đã đón một nhóm khách không mời mà đến.

Cây hoa ăn th!t người trước mặt đang chảy đ/ộc dịch, vung vẩy dây leo mách tội với tôi.

Tôi chống cằm đáp lại: "Ừ, ừ, biết rồi."

Ở lối vào có một đội ngũ tiến vào.

Khoảng năm người, trong đó có một người là dị năng giả hệ Hỏa.

Ai cũng biết, lửa là khắc tinh của thực vật.

Huống hồ trong đội của họ còn có một trị liệu sư, có thể tạm thời xua tan chướng khí đ/ộc trong rừng.

Đám người đang hùng hổ tiến sâu vào trong rừng.

Tôi đảo mắt, nảy ra một ý hay, nhanh chóng quay về nhà gỗ.

Trong nhà gỗ nhỏ đã được Phó Tranh trải một lớp thảm dày.

Vì tôi rất thích chạy nhảy khắp nơi bằng chân trần.

Thực ra không trải thì chân tôi cũng chẳng đ/au, chỉ là trải ra thì thoải mái hơn thôi.

Con người thật biết cách hưởng thụ!

Tôi hớn hở ngồi vắt vẻo trên người hắn, múa may tay chân kể cho hắn nghe kế hoạch của mình.

Để hắn phối hợp cho tốt.

"Ta sẽ làm thế này!" Tôi kéo áo xuống thấp, hóa móng tay dài ra cào vài đường.

Sau đó lại vò rối tóc mình.

Biểu cảm thay đổi, chực chờ rơi lệ.

Tôi lao thẳng vào lòng Phó Tranh: "Hu hu hu, bên trong có một người đàn ông đ/áng s/ợ lắm, các anh đưa tôi đi được không?"

Rồi ngẩng đầu lên nghiêm túc nói: "Ngươi giả vờ đuổi đá/nh ta, rồi đá/nh nhau với bọn họ một trận."

Sau đó tôi lại lộ ra vẻ mặt hung á/c: "Đợi khi chiếm được lòng tin của bọn họ, ta sẽ tung phấn sương ra, khiến họ chìm đắm trong d/ục v/ọng không thể thoát ra được!"

"Lúc đó ngươi hãy hạ gục bọn họ! Không đúng không đúng, để lại người sống đi, ta muốn tìm thêm vài Sâm Thị nữa."

【Là ai bị sự đáng yêu này đá/nh gục mà tôi không nói đâu】

【Đào Đào mau kéo áo lên! Mẹ không cho phép con hở vai cho gã đàn ông tồi kia nhìn đâu!】

Cho đến khi nghe thấy câu cuối cùng, Phó Tranh mới có phản ứng.

Hắn kéo áo tôi lên, che kín bờ vai đang lộ ra.

Rồi nói: "Một mình ta vẫn chưa đủ sao?"

Tôi kỳ lạ nhìn hắn: "Ai lại chê thức ăn của mình ít bao giờ?"

【Nói thật, hơi xót cho anh Phó, vợ căn bản không có tư duy của con người mà】

【Đào Đào thì có thể có tâm địa x/ấu xa gì chứ? Em ấy chỉ là một cây đào nhỏ ngây ngô đáng yêu thôi mà】

Phó Tranh vuốt lại đám tóc trắng đang dựng ngược của tôi, bỗng nhiên thở dài.

Tôi không hài lòng: "Làm gì đấy, ngươi muốn chống lại mệnh lệnh của chủ nhân sao?"

Hắn lắc đầu, sau đó nói một tiếng "Được".

Tôi kéo kéo chiếc áo khoác rộng thùng thình trên người, bĩu môi.

Phó Tranh phối hợp thì phối hợp, nhưng cứ nhất quyết bắt tôi mặc áo của hắn.

Bên trong cũng quấn kín mít.

Chẳng lộ ra chút da th!t nào.

Nhưng dựa theo dáng vẻ những người bỏ trốn mà tôi thấy trước đó, bộ dạng ban đầu của tôi mới là thực tế nhất!

Thật không hiểu con người này nghĩ gì nữa!

Còn bảo tôi không mặc thì không phối hợp.

Thúc đẩy khế ước cần tiêu tốn thêm dị năng, huống hồ nếu có sự cố gì xảy ra thì được không bù mất.

Thôi thì thay áo cũng chẳng sao.

Tôi miễn cưỡng mặc vào.

Danh sách chương

5 chương
03/07/2026 14:11
0
03/07/2026 14:11
0
07/07/2026 07:30
0
07/07/2026 07:30
0
07/07/2026 07:30
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu