Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trần Dĩnh gi/ận dữ hét lên: “Anh nói xem mình làm sai điều gì? Khiến Tiểu Lôi không vui chính là đối đầu với cả nhà này!”
“Tôi không cần biết, mau xin lỗi ngay! Nếu không đừng trách tôi không khách khí với anh!”
Giọng mẹ tôi vang lên từ đầu dây bên kia:
“Tiểu Dĩnh, đừng nói Lập Phong như vậy, nó là chồng con đấy!”
Sau đó, bà lại quay sang nói với điện thoại:
“Lập Phong, con đừng chấp nhặt Tiểu Dĩnh.”
“Hơn nữa hôm nay chúng ta chỉ ra ngoài ăn bữa cơm đơn giản thôi, con đừng để bụng.”
Nghe lời mẹ nói, lòng tôi dâng lên một nỗi chua xót.
Tôi lạnh lùng đáp:
“Mẹ không cần giải thích đâu, dù sao mọi người mới là một gia đình.”
Câu nói này hoàn toàn chọc gi/ận mẹ tôi.
Giọng nói ở đầu dây bên kia bỗng cao vút lên:
“Lập Phong, sao con có thể nói như vậy!”
“Chỉ là ra ngoài ăn cơm không gọi con thôi mà? Con có cần phải làm quá lên như thế không!”
“Nếu con muốn ăn thì mẹ chuyển cho hai trăm tệ, con muốn ăn gì thì ăn cho thỏa thích!”
Vừa dứt lời, Alipay thông báo đã nhận được hai trăm tệ.
“Được rồi, tiền mẹ chuyển rồi đó, chuyện này cho qua đi.”
Nói xong, bà cúp máy cái rụp.
Tôi bật cười khẩy.
Gia đình như vậy, tình thân như thế, tôi không cần cũng chẳng sao!
Tôi gọi cho người anh em thân thiết.
“Dự án cậu nói trước đây, giờ tôi tham gia còn kịp không?”
Người anh em bên kia lập tức trả lời: “Tất nhiên là được!”
“Lập Phong, cuối cùng cậu cũng chịu tham gia cùng tôi rồi!”
“Cậu khi nào qua được? Tôi đặt vé máy bay cho cậu.”
Tôi không chút do dự, đáp:
“Ngày mai đi, càng sớm càng tốt.”
Cúp điện thoại, lòng tôi bình lặng đến lạ thường.
Trước đây, người anh em ấy đã không ít lần mời tôi gia nhập đội ngũ, nhưng tôi đều từ chối vì không muốn rời xa gia đình.
Khi đó, lý tưởng sống của tôi là được ở bên cạnh người thân.
Nhưng bây giờ, tôi đã buông bỏ được rồi!
Khi bốn người họ về đến nhà thì đã là đêm muộn.
Họ có vẻ đã uống rư/ợu, trong không khí phảng phất mùi cồn.
Lúc đó tôi đang thu dọn đồ đạc.
Thấy cảnh này, vẻ mặt bố mẹ tôi thay đổi tức thì.
Mẹ tôi lao tới, cư/ớp lấy bộ quần áo trên tay tôi rồi ném xuống đất.
“Tống Lập Phong, con đang làm cái gì thế hả? Định bỏ nhà đi sao?”
“Chẳng phải đã chuyển tiền cho con rồi sao! Tại sao còn làm lo/ạn lên!”
Tôi lặng lẽ nhặt quần áo lên, nhìn chằm chằm vào bà:
“Làm lo/ạn? Rốt cuộc là ai đang làm lo/ạn?”
“Nhóm chat gia đình tôi đã thấy rồi, mọi người có từng coi tôi là người một nhà không?”
Mặt mẹ tôi tái mét đi.
“Lập Phong, con nghe mẹ nói đã...”
Tôi cười nhạt: “Không cần đâu, cái nhà này tôi cũng chẳng thiết tha gì nữa.”
Bố tôi đứng bên cạnh cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng lời nào cũng đầy vẻ buộc tội:
“Chỉ là một cái nhóm chat thôi, thì nói lên được điều gì?”
“Lập Phong, con đúng là quá hẹp hòi.”
Tôi hẹp hòi ư?
Thôi cũng được!
Dù sao họ nói gì cũng sẽ đẩy tôi thành kẻ tội đồ.
Tôi không thèm để ý đến họ nữa, cứ thế thu dọn đồ đạc.
Vợ tôi tiến lên ngăn tôi lại:
“Lập Phong, có phải anh đã xem WeChat của em rồi không?”
Đoàn Tiểu Lôi đứng bên cạnh bỗng nhiên khóc òa lên:
“Xin lỗi anh, tất cả là lỗi của em.”
“Nếu không phải vì em tới căn nhà này, thì đã không gây ra rắc rối lớn cho anh như vậy.”
Nói rồi, cậu ta tiến lên nắm lấy cánh tay tôi.
“Anh Phong, anh đừng gi/ận em nữa được không?”
“Nếu phải đi thì để em đi, dù sao anh mới là một phần của gia đình này.”
Tôi hất tay cậu ta ra:
“Cậu đừng có giả nhân giả nghĩa ở đây! Tôi không ăn cái bài đó đâu!”
Sức tôi không lớn, nhưng Đoàn Tiểu Lôi lại lảo đảo rồi va vào góc bàn.
Được Trần Dĩnh đứng gần đó đỡ lấy.
Cô ấy che chở Đoàn Tiểu Lôi ra sau lưng, rồi đẩy mạnh tôi một cái.
Tôi không kịp đề phòng nên ngã nhào xuống đất.
Đầu gối đ/ập mạnh xuống sàn, đ/au điếng đến mức tôi rơi nước mắt.
Thế nhưng trên mặt cô ấy chẳng hề có chút hối lỗi nào.
Ngược lại còn tỏ vẻ hả hê.
“Ai bảo anh ra tay với Tiểu Lôi trước, đây là bài học cho anh đấy!”
“Xem lần sau anh còn dám như vậy nữa không!”
Trên mặt mẹ tôi thoáng qua chút d/ao động.
Bà vừa định tới đỡ tôi thì đã bị tiếng nức nở của Đoàn Tiểu Lôi thu hút.
“Bố mẹ, hay là con đi đi, con ở đây chỉ khiến mọi người không vui thôi.”
Mẹ tôi không còn tâm trí đâu để ý đến chuyện khác, ôm chầm lấy Đoàn Tiểu Lôi vào lòng.
“Đứa trẻ ngốc, bố mẹ sao có thể để con đi được, con bây giờ chỉ còn chúng ta thôi.”
Nói rồi, bà quay sang nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy thất vọng.
“Lập Phong, lần này con làm quá đáng lắm rồi!”
“Mẹ rất thất vọng về con!”
Thất vọng ư?
Khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười thảm hại.
Bà muốn tôi chuyện gì cũng phải nhường nhịn Đoàn Tiểu Lôi, tôi đã làm được.
Bà muốn tôi phải hiểu chuyện và thông cảm cho bà, tôi cũng đã làm được.
Vậy điều bà thất vọng là gì?
Là tôi không còn để Đoàn Tiểu Lôi dắt mũi như con chó, mà còn biết nhẫn nhịn không hé răng nửa lời nữa sao?
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook