Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/07/2026 08:03
“Bố tôi không hiểu những chuyện này, cứ tưởng phải chạy chọt qu/an h/ệ nên mới hạ mình c/ầu x/in anh vì tương lai của Điềm Điềm.”
“Tôi còn an ủi bố rằng trong công ty là cạnh tranh công bằng.”
“Nào ngờ anh đã sớm nhận đút Iót của người ta rồi!”
Cố Thừa Hiến day day thái dương, vẻ mặt vô cùng bực bội.
“Luyện Kỳ không ưu tú bằng em gái cô, nó dù không làm ở đây thì đi công ty khác cũng dễ dàng thôi.”
“Phỏng vấn thêm vài nơi, xem như là rèn luyện.”
Tôi run lên vì gi/ận:
“Vậy nên anh đem suất của em gái tôi nhường cho cậu ta?”
Anh lộ vẻ khó chịu, lạnh lùng đứng dậy mở cửa:
“Hoặc là tôi liên lạc với công ty con ở thành phố H xem có vị trí cơ bản nào không.”
“Cô về đi, tôi còn có cuộc họp phải tiến hành.”
Trong lòng tôi không ngừng cười nhạt, năm đó anh cũng nói với tôi như vậy.
Phụ nữ cố gắng làm gì cho mệt, đến công ty anh đi.
Làm vị trí cơ bản thôi cho nhẹ nhàng.
Vừa có thể chăm lo gia đình, mỗi ngày lại còn được gặp anh, chẳng phải tốt sao?
Tôi tin anh, cứ thế lãng phí hết năm này qua năm khác.
Làm vị trí cơ bản là thật, công việc nhẹ nhàng là giả.
Vừa có thể chăm lo gia đình là thật, mỗi ngày được gặp anh là giả.
Anh thà lái xe vòng nửa thành phố đến dưới lầu công ty Hứa Luyến Hân chờ cô ta tan làm, cũng không chịu tiện đường ăn với tôi một bữa cơm tại căng tin.
Nghĩ đến đây, màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lo lắng của em gái:
“Chị, sao trong danh sách không có tên em?”
Con bé dần nghẹn ngào:
“Em có thư giới thiệu của giảng viên, bộ phận nhân sự rõ ràng cũng đã gửi offer cho em rồi.”
“Vừa rồi vào trang web chính thức chỉ là muốn xem mình được phân vào bộ phận nào để luân chuyển, vậy mà tìm mãi chẳng thấy tên đâu.”
Giọng con bé hoang mang.
“Chị, có phải em vẫn chưa đủ ưu tú không?”
Tôi chỉ h/ận bây giờ không thể bay đến đó an ủi con bé, đành nhẹ giọng nói:
“Điềm Điềm, em đủ ưu tú, nên xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn.”
“Công ty không giữ chữ tín như vậy, chúng ta không làm cũng chẳng sao.”
“Ngày mai chị sẽ đi cùng em phỏng vấn công ty khác.”
Chuyện của em gái cuối cùng vẫn đến tai bố.
Tôi an ủi ông, nói rằng sẽ có cách giải quyết.
Ông ngồi trên ghế sofa, hai tay nắm ch/ặt lấy vải quần trên đầu gối, bỗng nhiên thốt lên một câu:
“Tiểu Nhụy, có phải tại bố nên con rể mới gi/ận không?”
Ông cuống quýt đến mức nói năng lộn xộn, hai tay vò đầu bứt tai.
“Bố vô dụng quá, chỉ biết gây thêm phiền phức, tương lai tươi sáng của Điềm Điềm đều bị bố h/ủy ho/ại rồi...”
“Bố đi tìm nó xin lỗi ngay. Bộ đồ này không được, Thừa Hiến nó không thích...”
Tôi quay đầu, cố nén nước mắt, đưa tay giữ ông lại:
“Bố, bố có đi cũng vô dụng thôi.”
Ông dừng lại, ngơ ngác nhìn tôi.
“Quyết định của nó không phải vì bố.”
Tôi nghe thấy giọng mình r/un r/ẩy.
“Cho Điềm Điềm vào vòng phỏng vấn cuối cùng, chỉ là để dễ dàng thao túng cho em trai Hứa Luyến Hân vào công ty mà thôi.”
Tôi dặn bố nghỉ ngơi thật tốt ở khách sạn, đừng lo lắng quá nhiều.
Tôi và em gái chạy khắp thành phố, có rất nhiều doanh nghiệp lớn hài lòng với hồ sơ của con bé và đã tung cành ô liu.
Công việc của em gái đã có nơi có chốn, lòng tôi cũng yên tâm hơn nhiều, cuối cùng bắt đầu giải quyết chuyện của mình.
Tôi quay lại công ty, định nộp đơn từ chức lên lãnh đạo trực tiếp.
Nhưng vừa bước vào sảnh công ty, tôi đã thấy một bóng hình quen thuộc đang ngập ngừng ở quầy lễ tân.
Tôi khựng lại.
Là bố, ông đã thay một bộ đồ khác.
Bộ vest mặc trong ngày cưới của tôi.
Ông g/ầy hơn nhiều so với thời còn trẻ, bộ đồ lùng bùng khoác trên vai, tay áo che khuất nửa mu bàn tay, ống quần đọng lại một đoạn ở cổ chân.
Tay phải xách một túi nhựa, đựng đầy những loại trái cây mà bình thường ông không nỡ m/ua.
“Cô ơi, giúp tôi thông báo một tiếng... tôi thực sự là bố vợ của Cố Thừa Hiến, có việc gấp cần tìm nó.”
Lễ tân dường như đã vô cùng mất kiên nhẫn:
“Ai đến cũng phải đặt lịch hẹn.”
“Ông nhìn xem đằng sau bao nhiêu người đang xếp hàng, đừng làm ảnh hưởng đến công việc của chúng tôi.”
Người qua lại liếc nhìn, ông x/ấu hổ vò vò góc áo.
Đúng lúc này, thang máy dành riêng mở ra.
Cố Thừa Hiến đang dẫn lãnh đạo tập đoàn bước ra, bên cạnh là chị em Hứa Luyến Hân.
Anh hơi nghiêng người, giọng điệu cung kính, chỉn chu:
“Vương tổng, đây chính là người trẻ tuổi mà tôi vừa nhắc với ông, Hứa Luyện Kỳ.”
“Luyện Kỳ là sinh viên xuất sắc của Đại học Z, có thư giới thiệu của giảng viên, hồ sơ vô cùng phong phú.”
Hứa Luyện Kỳ tiến lên một bước, hai tay dâng hồ sơ.
Vương tổng hài lòng mỉm cười:
“Luyến Hân là tấm gương của ngành tôi biết, không ngờ em trai cũng ưu tú thế này.”
Đó vốn dĩ là hồ sơ và thư giới thiệu của Điềm Điềm, đã bị Hứa Luyện Kỳ sửa tên.
Bố chứng kiến tất cả những điều này, không tin nổi mà tiến lên.
“Thừa Hiến! Con... sao con có thể làm như vậy...”
Bóng dáng Cố Thừa Hiến khựng lại.
Lúc này đã có không ít người hiếu kỳ nhìn về phía này.
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 15
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook