Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Bỏ trâm
- Chương 1
Em chồng lén lấy bộ trang sức hồng ngọc mới của tôi, tôi bèn đến đòi lại công đạo.
Mẹ chồng ngồi chễm chệ ở chính đường, nhìn tôi với vẻ khó xử.
"Âm Âm à, con dẫu sao cũng là chị dâu, sao lại nhỏ mọn đến thế?"
"Người xưa thường bảo 'dâu trưởng như mẹ', con phải có tấm lòng bao dung của một người mẹ chứ, chỉ vài món trang sức thôi mà, việc gì phải tính toán chi li?"
Lục Tĩnh Hiên cũng đứng bên cạnh khuyên nhủ: "Chỉ là vật ngoài thân, đừng làm tổn hại đến hòa khí trong nhà."
Lục Bảo Châu đứng một bên, đắc ý vênh mặt lườm tôi.
Tôi tức quá hóa cười, vớ lấy cây chổi sau cửa.
"Mẹ nói rất đúng, dâu trưởng như mẹ."
"Vậy hôm nay con xin thực thi quyền hạn của người làm mẹ. Tội tr/ộm cắp tài sản của bề trên, lại không biết hối cải, hôm nay con sẽ đá/nh ch*t đứa con bất hiếu này!"
Tiếng kêu la thảm thiết như heo bị chọc tiết vang lên khắp sân.
Lục Bảo Châu nhảy cẫng lên, hét lớn rồi chạy trốn sau lưng mẹ chồng. Tôi đá/nh đến đỏ cả mắt, vung chổi thẳng vào đầu mẹ chồng. Bà hét lên một tiếng: "Cả ta mà con cũng đá/nh sao?!"
Lục Tĩnh Hiên hoảng hốt, lao lên định gi/ật lấy cây chổi của tôi.
"Thẩm Âm, cô đi/ên rồi sao, sao cô dám ra tay với mẹ?"
Tôi cười lạnh.
Tiện đà đ/á mạnh vào khoeo chân hắn, rồi giáng cho hắn hai chổi vào lưng.
"Mẹ đã nói dâu trưởng như mẹ, ta dạy dỗ Lục Bảo Châu thì có gì sai?"
"Chàng ngăn cản ta mới là chống đối lại mẹ, tên con bất hiếu này, hôm nay ta thay mẹ dạy dỗ chàng!"
Lục Bảo Châu thấy Lục Tĩnh Hiên cũng bị đá/nh, sợ hãi bò lăn bò càng chạy ra ngoài.
Tôi vung cán chổi ném mạnh, trúng ngay mắt cá chân nó.
Nó hét lên một tiếng rồi ngã nhào xuống đất.
Tôi thừa cơ túm lấy tóc nó, lôi xốc dậy.
Gi/ật sạch bộ trang sức hồng ngọc trên đầu nó xuống.
Những bông hoa cài tóc kéo theo vài sợi tóc của nó, khiến nó càng gào thét thảm thiết hơn.
Tôi phủi tay, nhìn quanh một vòng rồi quát lớn.
"Tất cả nhớ cho kỹ, đồ của ta, ta không cho thì đừng hòng ai lấy được."
"Đừng có đem mấy lời đạo lý sáo rỗng ra nói, nếu không đừng trách ta không khách khí!"
Nói đoạn, tôi liếc nhìn mẹ chồng và Lục Tĩnh Hiên, ý tứ thế nào đã quá rõ ràng.
Mẹ chồng tựa vào ghế thở dốc, ngón tay r/un r/ẩy chỉ vào tôi.
"Lo/ạn rồi, con còn chút giáo dưỡng nào của tiểu thư khuê các không hả?"
"Ta... ta ph/ạt con trở về phòng cấm túc, hôm nay không được phép bước ra ngoài!"
Lục Bảo Châu nhìn mẹ chồng với vẻ khó tin.
"Mẹ, nó muốn đá/nh ch*t con mà mẹ chỉ ph/ạt nó cấm túc thôi sao? Hai người là một phe đúng không?"
"Con không cần biết, hôm nay nó nhất định phải bị ph/ạt nặng!"
Nhìn bộ dạng không chịu bỏ cuộc của Lục Bảo Châu, tôi nhướn mày.
"Cha ta là Thị lang Bộ Binh, từ nhỏ đã dạy ta đ/ao ki/ếm gậy gộc và cách bày binh bố trận. Ta chỉ biết n/ợ thì trả tiền, gi*t người đền mạng, kẻ tr/ộm đồ thì phải ăn đò/n."
"Nếu các người thấy ta không đúng quy củ, ngày mai cứ đến phủ Thuận Thiên mà kiện. Dù có kiện lên tận mặt Bệ hạ ta cũng có lý lẽ, để xem nhà ai có cô em chồng không hỏi mà lấy, tr/ộm cả của hồi môn của chị dâu!"
Lục Tĩnh Hiên bò dậy từ dưới đất, mặt mày xanh mét.
"Chuyện x/ấu trong nhà không nên phô ra ngoài, cô thật là không thể nói lý!"
Tôi cầm bộ trang sức, xoay người bỏ đi, chẳng thèm liếc nhìn hắn thêm cái nào.
"Có không thể nói lý thì ta cũng đã đá/nh xong rồi, phu quân bớt nói nhảm đi, coi chừng đêm nay ta cầm d/ao tìm chàng đấy."
Lục Tĩnh Hiên im bặt ngay lập tức.
Trở về viện của mình, nha hoàn Thúy Nhi sợ đến mức nước mắt ngắn nước mắt dài.
"Thiếu phu nhân, hôm nay người đá/nh cô nương, lại còn làm bị thương cả phu nhân và thế tử, biết phải làm sao đây! Thế tử vốn đã lạnh nhạt với người, giờ chắc lại càng chán gh/ét người hơn."
Tôi tùy tiện ném bộ trang sức hồng ngọc vào hộp trang điểm.
"Chán gh/ét thì cứ chán gh/ét, ta đâu có sống dựa vào sự yêu chiều của hắn. Ra bếp bưng đĩa chân giò sốt về đây, đá/nh người xong thấy đói quá."
Thúy Nhi ngẩn người, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi xuống bếp.
Chẳng bao lâu, khắp phòng đã sực nức mùi th!t.
Tôi x/é một miếng da chân giò, nhai ngon lành, lòng chẳng chút gợn sóng.
Nhìn bàn đầy thức ăn ngon, tôi nhớ đến khuôn mặt uất ức và gi/ận dữ của mẹ chồng lúc nãy.
Mẹ chồng xuất thân từ gia đình thư hương, trong xươ/ng tủy đã khắc ghi đức tính ôn lương cung kiệm nhường nhịn.
Mười lăm năm trước, công công Lục Bá gia ôm về một bé gái trong tã Iót.
Ông nói đó là con gái của thuộc hạ tử trận, không nơi nương tựa, ép mẹ chồng phải ghi tên vào gia phả nuôi như con ruột.
Thực ra, khắp phủ này ai mà chẳng biết, đó chính là con riêng của công công với người đàn bà bên ngoài ở Giang Nam.
Đứa bé lớn lên giống công công đến sáu bảy phần.
Lòng mẹ chồng biết rõ như ban ngày.
Nhưng vì cái danh tiếng hiền thục hão huyền kia, vì không muốn mất mặt mũi của Bá phủ trước mặt người ngoài, bà đành ngậm đắng nuốt cay.
Không những nhận nuôi, bà còn thực sự cưng chiều Lục Bảo Châu như bảo bối, sợ người ta nói bà ng/ược đ/ãi con mồ côi.
Kết quả thì sao? Nuôi ra một con sói mắt trắng không biết trời cao đất dày như Lục Bảo Châu.
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 15
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook