Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Mưa Ngọc Muộn
- Chương 13
“Ta không nguyện ý quay lại cung trung, nhớ lại những chuyện đã qua.”
“Nhớ lại những lần người thờ ơ, những lời người trách cứ, sự rời đi đầy mặc nhiên của người, và những nỗi uất ức không thể thốt thành lời khi ta làm hoàng hậu.”
“Nhớ lại khi người đã làm thiên tử, vì những sủng phi khác nhau mà nổi gi/ận với ta, tranh cãi với ta.”
“Nhớ lại những phi tần cậy vào sự sủng ái của người mà dùng lời lẽ đ/âm chọc, trăm phương ngàn kế h/ãm h/ại ta.”
“Nhớ lại việc người biết rõ ta không muốn người nạp tiểu muội vào cung, nhưng vì nhất thời mới mẻ mà vẫn sách phong nàng ta.”
“Nhớ lại đứa trẻ mất đi trong giấc mộng cứ mãi khóc lóc hướng về ta sau khi ta sảy th/ai.”
Cách năm năm, diện mạo Hạ Hành vẫn như xưa, thanh tuấn vô song.
Trong cơn sốt cao, đôi mắt ấy thêm hai phần mê mang.
Sự dịu dàng nơi đáy mắt lại nhiều đến mức như muốn nhấn chìm người đối diện.
Ta quay mặt đi, khẽ nói: “Ta và bệ hạ, từ hai lòng thấu hiểu, đi đến hai lòng ly tán.”
“Từ phu thê đến đế hậu, con đường này đã đi mười năm, ngăn cách bởi bao nhiêu người và việc, đã chẳng thể nào quay đầu lại được nữa.”
Ta và người từng là đôi phu thê tôn quý nhất thiên hạ.
Nhưng giữa đế hậu, xưa nay chưa bao giờ chỉ là phu thê.
Những tình nghĩa kết tóc thuở nào.
Đối với ta và người, đều đã tiêu tan hết thảy sau nhiều năm gắn bó.
Phu thê thuở thiếu thời luôn thích hẹn ước bạc đầu.
Nhưng thế nhân sở dĩ thường hẹn ước như vậy.
Chính là bởi vì, người kết tóc thuở thiếu thời thì nhiều.
Người có thể nắm tay nhau đến bạc đầu, lại ít đến vô cùng.
Hạ Hành dù sao cũng là thiên tử.
Không thể lưu lại bên ngoài quá lâu.
Ngày người rời khỏi Việt Châu.
Đúng vào cuối xuân, mưa phùn như tơ.
Người bước ra từ dưới chiếc ô lớn màu vàng rực rỡ ấy.
Chặn đường ta đang trên đường tới y quán.
“Hãy tiễn ta một đoạn đi.” Người nói, “Sau này, cũng chẳng biết khi nào mới có thể gặp lại.”
Ta lặng lẽ không lời.
Người nghiêng đầu nhìn một cái, rồi mở lời: “Dù không tiễn ta, cũng hãy tiễn Hựu nhi đi.”
“Những năm này... nó cũng rất nhớ nàng.”
“A nương.” Thiếu niên nhìn ta, “Những lời con nói với người năm đó, có lẽ đã làm người tổn thương.”
“Con vẫn luôn muốn nói với người một tiếng, xin lỗi.”
“Khi đó con còn nhỏ.” Ta nói, “Lại không được nuôi dạy bên cạnh ta và phụ hoàng con, không thể cảm nhận được tình thương của cha mẹ.”
“Sống cùng Quốc sư trên núi, không bước vào trần thế, không hiểu những nhân tình thế thái kia.”
“Cho nên, ta chưa từng trách con.”
“Cũng thay mẫu thân cảm tạ Quốc sư, những năm qua, đã phiền ông ấy rồi.”
Hựu nhi gật đầu đáp ứng.
Ta tiễn họ đến tận cổng thành.
Khi sắp rời đi, Hạ Hành lấy đi chiếc ô giấy dầu trong tay ta.
Trên ô là hoa văn do chính tay ta vẽ.
Không phải hoa lê vốn yêu thích sau khi đính ước.
Cũng không phải hoa mẫu đơn vốn là thứ hoàng hậu nên dùng trong cung.
Hạ Hành nhìn một lát, cũng không nhận ra được, chỉ có thể nói: “Loài hoa này rất đẹp.”
“Cứ để lại cho ta, sau này dùng để che mưa.”
Mưa xuân lất phất, đều bị ngăn lại ngoài ô.
Người cầm ô, xoay người lên xe ngựa.
Ta lại nhìn thấy, dưới ô rõ ràng có những giọt nước rơi xuống.
Nhìn kỹ lại, không phải mưa xuân, từng giọt từng giọt đều là lệ của người ly biệt.
Nơi xa, hoa lê đã nở hết.
Theo mưa xuân, từ trên cành rơi rụng xuống bùn đất.
Ta bỗng nhớ lại năm đó.
Chép lại những câu thơ về hoa lê, thành một tập thơ đính ước.
Trong những câu thơ đã chép, có một câu nói rằng.
Hoa lê tàn muộn nhất, sao ngày về lại chẳng định kỳ.
Ta rủ mắt, nhìn thấy bên đường, có những bông hoa dại màu vàng mới nở, đang đung đưa trong mưa.
Chịu mưa dập gió vùi, nhưng vẫn nở rộ xinh đẹp.
Hoa lê là loài hoa nở muộn nhất vào mùa xuân.
Nhưng sau khi hoa lê tàn đi.
Vẫn còn vô số ngày hè, ngày thu, ngày đông.
Ngày xuân ngắm hoa, ngày hè chèo thuyền.
Ngày thu leo núi, ngày đông đạp tuyết.
Quãng đời còn lại, xuân hạ thu đông.
Đều là những ngày tươi đẹp.
Chương 13
Chương 9
Chương 10
Chương 8
Chương 12
Chương 7
Chương 8
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook