Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Phương Lâm Chu cũng không né tránh, cứ thế chịu mấy cú đ/ấm của hắn, khóe miệng rướm m/áu, thế nhưng lại nở một nụ cười đi/ên cuồ/ng: "Ta không có được, ngươi cũng đừng hòng có! Ha ha ha ha... ngươi và ta, chẳng ai có kết cục tốt đẹp cả!"
Sau ngày hôm đó, An Tuân nh/ốt mình trong phòng, mặc cho quận chúa có khóc lóc c/ầu x/in hay đ/ập cửa thế nào, hắn nhất quyết không chịu bước ra ngoài nửa bước. Chỉ duy nhất một lần trong yến tiệc thưởng hoa, nghe tin ta cũng sẽ tới, hắn mới chịu chủ động xuất hiện.
Chẳng biết Quốc công phủ đã tốn bao nhiêu lợi lộc, nhờ vả bao nhiêu mối qu/an h/ệ, cuối cùng cũng giúp hắn gặp được ta. Cái vẻ ý khí phong phát ngày nào giờ đã tan thành mây khói, trong đáy mắt chỉ còn lại một mảng u ám đục ngầu. Hắn nhìn ta, giọng khàn đặc đến khó nghe: "Thời Vũ... không phải ta đã bảo nàng ngoan ngoãn đợi ta sao? Tại sao nàng lại gả cho Tống Kỳ Niên? Hắn... hắn có phải đã ép buộc nàng không?"
"Ta sẽ đi c/ầu x/in Thánh thượng, cầu ngài ban cho hai người hòa ly. Nàng gả cho ta, làm vợ ta, có được không?"
Ta nhíu mày lùi lại nửa bước: "An tiểu công gia, phu quân ta chưa từng ép buộc ta. Gả cho ngài ấy, ta hoàn toàn tự nguyện."
"Không thể nào!" An Tuân đột ngột tiến lên một bước, đôi mắt đỏ ngầu, "Người nàng thích nhất trước kia rõ ràng là ta, nàng và ta... nàng và ta đã sớm có thực chất vợ chồng, hắn không thể nhân đạo, làm sao cho nàng hạnh phúc được? Thời Vũ ngoan, lúc trước là ta không biết trân trọng, khiến nàng ở bên ngoài bị người ta chỉ trỏ. Giờ đây danh tiếng ta cũng không còn tốt đẹp gì, nàng và ta mới là xứng đôi! Nàng hòa ly với hắn, gả cho ta đi, được không--"
Tống Kỳ Niên không biết đã tìm tới từ lúc nào, sắc mặt âm trầm như mực, không nói một lời liền nhấc chân đạp thẳng vào ngựk An Tuân. An Tuân chưa kịp nói hết câu, cả người đã bay ngược ra ngoài, "bộp" một tiếng đ/ập mạnh vào tường rồi trượt xuống đất, phải co người ho khù khụ hồi lâu mới lấy lại được hơi thở.
Ta trốn sau lưng Tống Kỳ Niên, siết ch/ặt lấy tay áo ngài. Ta nhìn An Tuân đang nằm trên đất nói: "An tiểu công gia, phu quân ta đối xử với ta rất tốt, cũng cho ta được hạnh phúc. Không giống như lúc ở bên ngài, lúc nào cũng phải giả vờ một bộ dạng yêu ngài đến tận xươ/ng tủy."
Tống Kỳ Niên lại không có tính khí tốt như vậy, ánh mắt ngài nhìn An Tuân như thể đang nhìn một đống x/ác ch*t: "Nếu còn để ta thấy ngươi quấy rầy phu nhân của ta, ta sẽ cho ngươi biết chữ 'ch*t' viết như thế nào."
Tống Kỳ Niên là kẻ th/ù dai, nói là làm. An Tuân từ đó cũng không còn dám quấy rầy ta nữa.
...
Sau đó không lâu, Phương Lâm Chu đỗ trạng nguyên. Ngày cưỡi ngựa dạo phố, phong quang vô hạn. Phụ thân nảy sinh ý định, muốn gả Thẩm Thường Hoan cho hắn. Thẩm Thường Hoan tuy không mấy nguyện ý, nhưng danh hiệu trạng nguyên phu nhân quả thực rất hấp dẫn, cộng thêm phụ thân gây áp lực, nàng ta cũng nửa đẩy nửa thuận mà đồng ý.
Thế nhưng chẳng ai ngờ được, Phương Lâm Chu dạo phố xong không đi dự Quỳnh Lâm yến, mà lại dẫn một người về Hầu phủ. Người đàn ông đó bị trói ch/ặt như đò/n bánh tét, ném xuống đất giữa chính sảnh, cả người nhếch nhác, tóc tai rối bời che khuất nửa khuôn mặt, miệng bị nhét giẻ không thể phát ra tiếng.
Mẫu thân chỉ liếc nhìn một cái, chiếc chén trà trong tay "loảng xoảng" rơi xuống đất. Thẩm Thường Hoan vẫn chưa hiểu chuyện gì, chỉ tay vào người đàn ông dưới đất mà gào lên oán trách: "Phương Lâm Chu! Ngươi lôi một gã đàn ông về đây là ý gì? Chẳng lẽ ngươi không muốn cưới ta, nên cố ý tìm cớ để làm người ta gh/ê t/ởm?"
"Phải."
Chữ đó vừa thốt ra, vẻ kiêu ngạo trên mặt Thẩm Thường Hoan lập tức cứng đờ.
"Vài tháng trước khi cô mẫu nhắc đến chuyện hôn sự, ta đã không muốn rồi." Phương Lâm Chu nhìn lướt qua khuôn mặt Thẩm Thường Hoan, "Người ta muốn cưới từ đầu đến cuối chỉ có Thời Vũ!"
Phụ thân sắc mặt trầm xuống, vỗ mạnh lên tay vịn ghế khiến chén trà nảy lên: "Phương Lâm Chu! Ngươi lại vo/ng ơn bội nghĩa đến thế sao? Được, ngươi đã không muốn cưới con gái ta, vậy thì chuyện công danh sự nghiệp sau này, ngươi cũng đừng hòng ta giúp ngươi xoay xở lấy nửa phần!"
Phương Lâm Chu bật cười khẽ hai tiếng, sau đó tiếng cười càng lúc càng lớn, càng lúc càng đi/ên cuồ/ng, cười đến cuối cùng lại trào ra nước mắt.
"Cô phụ."
Giọng hắn đầy mỉa mai: "Nếu ngài biết đứa con gái mà ngài nâng niu trong lòng bàn tay suốt mười mấy năm trời, lại là con của cô mẫu và người đàn ông bên ngoài, liệu lúc này ngài còn làm ra được bộ dạng bảo vệ này không?"
Phụ thân trợn tròn mắt, cả người cứng đờ tại chỗ. Mẫu thân liên tục xua tay, giọng r/un r/ẩy: "Không... không có chuyện đó... Phương Lâm Chu, ngươi đi/ên rồi!"
Phương Lâm Chu không thèm để ý đến bà, ngồi xổm xuống trước mặt người đàn ông bị trói ch/ặt kia, túm lấy tóc hắn, ép hắn phải ngẩng mặt lên.
Khoảnh khắc khuôn mặt đó lộ ra--
Mẫu thân "á" lên một tiếng k/inh h/oàng, cả người trượt khỏi ghế, r/un r/ẩy không thành hình. Thẩm Thường Hoan sững sờ. Nàng ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đó, rồi theo bản năng đưa tay sờ lên má mình, đồng tử co rút lại.
Cả sảnh đường ai nấy đều nhìn ra.
Người đàn ông kia tuy phong trần tiều tụy, nhưng đường nét lông mày, sống mũi đều gần như đúc từ một khuôn với Thẩm Thường Hoan. Cha con đôi khi còn chẳng giống nhau đến thế. Nhưng hai người này đứng cạnh nhau, bất cứ ai nhìn vào cũng phải thốt lên một câu: là con ruột.
Chương 13
Chương 9
Chương 10
Chương 8
Chương 12
Chương 7
Chương 8
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook