Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Các tiểu thư và công tử trong Hầu phủ đều sợ vị đường huynh này của họ.
Nàng tự nhiên cũng sợ vị biểu ca này của mình.
Hôn kỳ đã cận kề, Tạ Tễ Yến đề nghị với lão phu nhân đón biểu muội vào Hầu phủ, tránh việc sau khi cưới biểu muội không thích nghi được.
Thực ra là vì đã lâu rồi chàng không được gặp biểu muội.
Biểu muội đến Hầu phủ, nói chuyện vui vẻ với tất cả mọi người.
Chỉ riêng với vị phu quân sắp thành hôn là chàng, nàng lại chẳng có lấy một lời.
Sau khi tan làm, Tạ Tễ Yến biết tin Chu Họa đã trở về Thượng thư phủ.
Thậm chí ngay cả một lời chào cũng không nói với chàng.
Chàng tìm đến Thượng thư phủ, nghe thấy biểu muội khóc lóc đòi từ hôn với mình.
Nàng nói, nàng chẳng hề thích chàng chút nào.
Những ngón tay buông thõng bên sườn chàng siết ch/ặt lại, khớp xươ/ng trắng bệch.
Lông mi dài rũ xuống, che đi nỗi chua xót đang cuộn trào trong đáy mắt.
Cô mẫu không đồng ý, chàng coi như chưa từng nghe thấy chuyện này.
Sau khi gả tới đây, chàng sẽ đối tốt với biểu muội.
Biểu muội rồi sẽ thích chàng thôi.
Chàng tự nhủ với lòng mình như vậy.
Rời khỏi Thượng thư phủ.
Sau khi về nhà, Tạ Tễ Yến phát hiện chiếc túi thơm biểu muội thêu lại xuất hiện trên người Tạ Văn Cữu.
Chàng vẫn luôn đinh ninh rằng chiếc túi thơm đó là Chu Họa tặng cho mình.
Tạ Tễ Yến sa sầm mặt mày, đường hoàng đưa tay ra đòi.
"Đưa đây!"
Tạ Văn Cữu vừa ngạc nhiên vừa ngơ ngác.
Đòi đồ người khác mà sao có thể hùng hổ vô lý đến thế cơ chứ?!
"Cái gì?"
"Túi thơm."
Tạ Tễ Yến vươn tay ra cư/ớp, Tạ Văn Cữu vội đưa tay ra che chắn.
"Đây là biểu muội tặng ta."
Hai người vì một chiếc túi thơm mà động thủ.
Trên mặt cả hai đều bị thương.
Bầm dập mặt mũi quỳ trước mặt lão phu nhân.
Lão phu nhân quở trách họ suốt nửa canh giờ, còn ph/ạt cả hai quỳ trong từ đường.
Sau khi thành hôn, Tạ Tễ Yến tự biết biểu muội không yêu mình.
Động phòng chỉ khiến biểu muội càng thêm chán gh/ét chàng mà thôi.
Chàng muốn biểu muội cũng thêu cho mình một chiếc túi thơm.
Biểu muội lại bảo chàng rằng nàng không biết nữ công.
Đồ nói dối!
Rõ ràng là không muốn thêu cho chàng!
Tạ Tễ Yến vốn định cho Chu Họa thời gian thích nghi, chậm rãi chờ đợi Chu Họa yêu mình.
Dù sao so với Tạ Văn Cữu, chàng vẫn là "lửa gần rơm".
Chàng chạy đôn chạy đáo lo liệu việc của Chu phủ đến rã rời chân tay.
Chẳng ngờ cuối cùng vẫn nhận lại một tờ hòa ly thư.
Ý nghĩ lúc đó của chàng thực sự rất đi/ên rồ.
Chàng chỉ muốn dùng xích sắt khóa ch/ặt biểu muội của mình trên giường.
Chương 9
Chương 10
Chương 8
Chương 12
Chương 7
Chương 8
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook