Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/07/2026 08:46
Sau khi nhìn rõ thứ trên sàn nhà, ánh mắt cha nuôi hoàn toàn lạnh đi.
“Ta cứ ngỡ con chỉ vì tranh sủng mà giở chút tâm cơ nhỏ nhặt, không ngờ tâm địa con lại đ/ộc á/c đến thế!”
“Lấy thứ hàng kém chất lượng này ra lừa ta, có phải con mong quán cơm của ta sớm ngày đóng cửa để đ/ộc chiếm gia sản nhà họ Triệu không?”
Tôi không quan tâm đến những lời cay nghiệt của ông, ngồi xổm xuống, đưa tay định nhặt chiếc hũ nhỏ bằng đất tử sa dùng để hầm canh.
Đây là món đồ cổ mà tôi phải chạy khắp các xưởng gốm cũ mới cầu được, chỉ để hầm ra hương vị ngon nhất.
Bên trong vẫn còn chứa phần thạch canh bí truyền mà tôi đã ninh suốt ba ngày ba đêm, định hôm nay mang ra cho khách quen thưởng thức.
Ngay khoảnh khắc tay tôi sắp chạm vào chiếc hũ, cha nuôi lại giáng một cước xuống.
Chiếc hũ tử sa lập tức vỡ tan tành, miếng thạch canh bí truyền tiêu tốn bao tâm huyết của tôi bị ngh/iền n/át không thương tiếc dưới sàn nhà.
Tôi ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn cha nuôi.
Đây chính là người thân mà tôi đã dốc hết tâm can giúp đỡ suốt năm năm qua.
Triệu Vũ Hiên ở bên cạnh bật cười khẩy.
“Sao? Xót đống đồ đồng nát sắt vụn đó của mày à?”
Cậu ta liếc nhìn những vết bỏng và s/ẹo chi chít trên mu bàn tay tôi do ninh canh để lại, rồi đảo mắt.
“Đừng có trưng cái bàn tay gh/ê t/ởm đó ra để giả vờ đáng thương nữa, khổ nhục kế cho ai xem thế? Nhìn vào là thấy buồn nôn rồi.”
Tôi bình tĩnh đứng dậy, nhặt cuốn thực đơn cũ nát lên, phủi sạch bụi bẩn trên đó.
“Nếu mọi người đã tự tin như vậy, thì chúc ông chủ Triệu làm ăn phát đạt.”
Nói xong, tôi không ngoảnh đầu lại, bước thẳng ra ngoài cửa lớn.
Triệu Vũ Hiên đứng ở cửa, khoanh tay trước ngựk, cười nhạo vào bóng lưng tôi: “Giả vờ thanh cao cái gì! Rời khỏi nhà họ Triệu chúng tao, mày đến cơm cũng không có mà ăn!”
“Cứ chờ xem, không quá ba ngày, chắc chắn nó sẽ như con chó quay về...”
Lời cậu ta còn chưa dứt, biểu cảm của tất cả người nhà họ Triệu bỗng cứng đờ lại trên mặt.
Ngay cửa, một chiếc Rolls-Royce mang biển số liên tiếp Kinh A đã dừng lại trước mặt tôi.
Cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên bước nhanh xuống xe.
Trong ánh mắt sững sờ của người nhà họ Triệu, người đàn ông đi đến trước mặt tôi, cung kính cúi người.
“Lâm tiên sinh, cuối cùng cũng tìm được ngài rồi.”
Tôi nhận ra ông ấy, gật đầu nhạt nhẽo.
“Đi thôi.”
Người đàn ông cung kính mở cửa xe cho tôi, tôi ngồi vào hàng ghế sau, cửa xe đóng lại.
Chiếc Rolls-Royce phóng đi, chỉ để lại bốn người nhà họ Triệu với vẻ mặt ngơ ngác.
Trong xe, giọng người đàn ông xúc động đến mức hơi r/un r/ẩy:
“Lâm tiên sinh, tôi là quản gia của nhà họ Thẩm. Hai năm trước, ngài vô tình nấu một bát canh bên đường, c/ứu mạng lão gia nhà họ Thẩm đang mắc chứng chán ăn.”
“Lúc đó ngài nói phải chăm sóc quán cơm, không thể phân thân nên đã từ chối lời mời của nhà họ Thẩm chúng tôi.”
Khóe mắt quản gia hơi đỏ: “Mấy năm nay, nhà họ Thẩm vẫn luôn âm thầm quan tâm đến ngài. Biết tin hôm nay ngài rời khỏi nhà họ Triệu, đại tiểu thư nhà họ Thẩm lập tức ra lệnh cho tôi đến đón ngài.”
“Đại tiểu thư nói, chỉ cần ngài muốn, nhà họ Thẩm sẽ là hậu thuẫn vĩnh viễn của ngài.”
Tôi nhìn quán cơm cũ lùi dần phía sau qua cửa sổ, giọng bình thản.
“Được, đưa tôi đi gặp lão Thẩm.”
Ở phía bên kia, trong quán cơm cũ, không khí im lặng một cách quái dị trong vài giây.
Triệu Vũ Hiên là người phản ứng lại đầu tiên, cậu ta bĩu môi kh/inh bỉ:
“Xì, chắc chắn là nó thuê xe công nghệ để làm màu rồi! Ai mà chẳng biết nó nghèo rớt mồng tơi, sao có thể quen biết người đi xe Rolls-Royce cơ chứ?”
Thím hai Tôn liên tục gật đầu phụ họa: “Đúng vậy, loại biển số liên tiếp đó đến bố con còn chẳng thuê nổi, nó là con nuôi thì lấy đâu ra mà quen biết nhân vật lớn như vậy.”
Để chứng minh bản thân giỏi hơn tôi, Triệu Vũ Hiên lập tức xoay người vào bếp.
Chẳng mấy chốc, cậu ta bưng ra một đĩa lớn sashimi cá ngừ vây xanh cùng một phần tôm ngâm sống.
“Bố, danh tiếng của quán chúng ta chính là bị những món rẻ tiền của Lâm Mộc Dương làm hỏng đấy!”
“Bây giờ phải dùng loại protein cao cấp từ biển sâu, loại bỏ hết những vị khách bình dân thì quán chúng ta mới có thể hồi sinh!”
Cha nuôi nhìn đĩa hải sản đó, không chút do dự gắp một miếng sashimi nhét vào miệng.
“Vẫn là con trai ruột của ta hiểu chuyện.”
Tuy nhiên, ngay đêm hôm đó, quán cơm cũ đã trở nên hỗn lo/ạn.
Vì thiếu những món ăn tôi thường làm, rất nhiều khách quen chỉ tin tưởng món của tôi khi đến quán, thấy thực đơn thay đổi liền quay lưng bỏ đi.
Cũng có những thực khách nghe danh mà đến, nếm thử bữa tiệc hải sản gọi là cao cấp của Triệu Vũ Hiên, họ cau mày rồi đứng dậy rời đi ngay lập tức.
Khách hàng thất thoát hơn một nửa.
Sổ sách của quán liên tiếp báo động đỏ hai lần, thâm hụt rất lớn, cần gấp rút bổ sung vốn.
Chú hai Triệu bắt đầu hoảng lo/ạn, vội vàng đòi gọi kế toán.
Triệu Vũ Hiên lại chặn lại, đầy tự tin lấy tài liệu tiếng Anh trong điện thoại ra.
“Chú hai, chú hoảng cái gì! Đầu bếp nói rồi, protein cao cấp đang tái định hình tệp khách hàng của quán đấy!”
“Thâm hụt sổ sách là hiện tượng tốt, cho thấy lượng khách bình dân mà Lâm Mộc Dương thu hút cho quán trước đây đang bị ép phải rời đi!”
Chương 9
Chương 10
Chương 8
Chương 12
Chương 7
Chương 8
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook