Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
07/07/2026 08:29
Cô lao công của công ty đột ngột bị nhồi m/áu cơ tim cấp tính, tôi cõng bà ấy rồi lao về phía thang máy như người đi/ên.
Vậy mà tân Giám đốc vận hành Tưởng Yến lại chê chúng tôi “vừa bẩn vừa hôi”, hắn ấn ch/ặt nút đóng cửa không cho tôi vào.
Tôi c/ầu x/in hắn nương tay.
Hắn lại cười lạnh, gọi bảo vệ đến đ/è tôi xuống đất, thản nhiên ngồi thang máy rời đi, còn tiện tay ấn dừng tất cả các tầng để trì hoãn thời gian.
Cô lao công đã bỏ lỡ thời điểm vàng để cấp c/ứu và qu/a đ/ời ngay trên lưng tôi.
Ngày hôm sau, tại cuộc họp toàn công ty, Tưởng Yến vừa ăn cư/ớp vừa la làng.
Hắn lấy lý do “gây rối trật tự văn phòng” để đòi đuổi việc tôi, đồng thời yêu cầu bồi thường tổn thất tinh thần cho hắn.
Tôi lạnh lùng nhìn hắn, ném di vật của cô và đoạn video giám sát lên màn hình lớn.
“Giám đốc Tưởng, anh đã tự tay bức tử người mẹ ruột đã vất vả nuôi anh khôn lớn thành tài.”
“Khoản bồi thường tổn thất tinh thần này, anh định đền bù thế nào đây?”
......
“Cô Vương! Cô Vương, cô bị sao vậy?!”
Tôi vừa rửa tay xong, quay đầu lại thì thấy cô Vương, người lao công luôn niềm nở, đang đ/au đớn co quắp trên sàn gạch ướt át.
Hai tay bà ôm ch/ặt lấy ngựk, sắc mặt biến chuyển thành màu tím tái đ/áng s/ợ chỉ trong vòng hơn mười giây, miệng há hốc cố gắng hớp lấy từng ngụm không khí.
Thấy cảnh đó, phản xạ tự nhiên mách bảo tôi, đây là nhồi m/áu cơ tim cấp tính!
Hiện tại chúng tôi đang ở tầng 21 của tòa nhà văn phòng.
Thời gian là tính mạng, tôi vô thức quỳ một chân xuống đất, nghiến răng cõng người cô Vương nặng hơn sáu mươi cân lên lưng.
“Cô cố lên! Cháu đưa cô đến b/ệnh viện! Dưới lầu có trạm cấp c/ứu của B/ệnh viện số 2 thành phố!”
Tôi vốn mảnh khảnh, bình thường ngay cả bê một xô nước cũng thấy khó khăn.
Nhưng khoảnh khắc đó, sự bùng n/ổ của adrenaline đã khiến tôi bộc phát ra sức mạnh kinh người.
Cõng bà trên lưng, tôi lảo đảo lao ra khỏi nhà vệ sinh, chạy đi/ên cuồ/ng về phía khu vực thang máy.
“Tránh ra! Làm ơn tránh ra! Có người bị nhồi m/áu cơ tim!” Tôi khản cổ hét lớn dọc hành lang.
Cô Vương trên lưng ngày càng nặng, mỗi nhịp thở của bà đều phát ra những tiếng rít yếu ớt.
“Ting--”
Khi tôi lao đến góc hành lang thang máy, một chiếc thang máy dành riêng cho quản lý cấp cao vừa vặn dừng lại ở tầng 21.
“Đợi chút! Làm ơn đợi chút!”
Tôi nhìn thấy hy vọng sống, dốc toàn lực lao về phía trước.
Trong thang máy đứng một người đàn ông.
Hắn mặc một bộ vest cao cấp c/ắt may tinh tế, trên tay cầm một ly cà phê Starbucks vẫn còn bốc khói.
Đó là Tưởng Yến, Giám đốc vận hành vừa mới được bổ nhiệm vào công ty chúng tôi ngày hôm qua.
“Giám đốc Tưởng! Làm ơn ấn nút mở cửa! Cô lao công bị nhồi m/áu cơ tim, cần xuống lầu cấp c/ứu gấp!”
Tôi thở hổ/n h/ển, khoảng cách đến cửa thang máy chưa đầy ba mét.
Tuy nhiên, Tưởng Yến không những không có bất kỳ động thái nào mà còn nhíu mày đầy gh/ê t/ởm.
“Đây là thang máy dành riêng cho quản lý, nhân viên lao công và nhân viên bình thường đi thang hàng, quy tắc này mà cũng không biết sao?” Giọng Tưởng Yến đầy vẻ kiêu ngạo.
“Còn nữa, trên người các người có mùi gì thế? Vừa bẩn vừa hôi.”
Nói đoạn, hắn giơ tay phẩy phẩy đầy kh/inh miệt.
Chứng kiến cửa thang máy sắp đóng lại, tôi lao người về phía trước, dùng vai mình chặn cứng vào khe cửa thang máy đang đóng lại.
Cánh cửa kẹp ch/ặt lấy vai tôi, cơn đ/au ập đến.
Nhưng tôi nghiến ch/ặt răng, không lùi lại nửa bước.
“Giám đốc Tưởng, thang hàng đang bảo trì, thang máy khách bình thường vẫn còn ở tầng một! Cô ấy thực sự không chịu nổi nữa rồi, đây là mạng người đấy!”
“Xin anh hãy nương tay, cho chúng tôi vào với!”
Tôi sốt ruột đến mức nước mắt rơi lã chã, gần như c/ầu x/in nhìn hắn.
Cô Vương trên lưng bỗng co gi/ật mạnh một cái, trong cổ họng phát ra ti/ếng r/ên rỉ đ/au đớn yếu ớt.
“Mạng người thì liên quan gì đến tôi?” Tưởng Yến lùi lại một bước, sợ mùi trên người chúng tôi làm bẩn hắn.
“Một người quét dọn như bà ta, ch*t ở đâu chẳng được, sao cứ phải làm bẩn bầu không khí tôi đang hít thở?”
“Nếu vi khuẩn trên người bà ta lây sang tôi, hoặc làm bẩn bộ vest cao cấp hàng trăm nghìn tệ này của tôi, cô đền nổi không?”
“Anh nói tiếng người đấy à?!” Tôi gi/ận dữ bốc hỏa.
Thật không thể tin nổi đây là những lời mà một quản lý cấp cao có học thức có thể thốt ra.
“Cô dám nói chuyện với tôi như vậy sao?” Sắc mặt Tưởng Yến tối sầm lại.
Hắn ấn nút gọi thang máy, ra lệnh đanh thép cho bộ phận hậu cần ở đầu dây bên kia:
“Bộ phận bảo vệ à? Tôi là Tưởng Yến.”
“Ở cửa thang máy tầng 21 có một người đàn bà đi/ên đang cõng một bà lao công vừa bẩn vừa hôi gây rối ở đây, ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc và tâm trạng của tôi, lên đây ném chúng nó ra ngoài ngay lập tức!”
“Tưởng Yến! Anh cũng là do cha mẹ sinh ra, sao anh có thể m/áu lạnh đến thế!”
Tôi gào thét, cố gắng chen vào trong thang máy.
Nhưng đúng lúc này, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân hỗn lo/ạn.
Ba bảo vệ vạm vỡ lao ra từ lối thoát hiểm.
Người dẫn đầu chính là đội trưởng bảo vệ, kẻ vốn nổi tiếng là chuyên nịnh nọt cấp trên.
Chương 9
Chương 10
Chương 8
Chương 12
Chương 7
Chương 8
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook