Người cha mạng của tôi mới năm tuổi, nhưng mỗi tuần đều cho tôi tám ngàn tiền sinh hoạt phí

Năm lớp 12, vì không có bố, tôi nghèo đến mức không đóng nổi 800 tệ tiền tài liệu, bị lớp trưởng công khai chế giễu: “Đồ nghèo hèn thì học hành gì nữa”.

Trong lúc tuyệt vọng, tôi tùy tiện thêm một người lạ trên WeChat, gọi anh ta là “bố” và c/ầu x/in anh ta cho tiền.

Anh ta không nói hai lời, chuyển ngay 8.000 tệ, hàng tuần đều đặn gửi tiền, thuê nhà, thuê gia sư, thuê cả chuyên gia dinh dưỡng cho tôi.

Tôi thi được 715 điểm, Đại học Bắc Kinh và Thanh Hoa tranh nhau nhận.

Cuối cùng tôi cũng lấy hết can đảm hẹn gặp anh ta, muốn tận mặt gọi một tiếng “bố”.

Trước cổng công viên giải trí, người đợi tôi chỉ là một cậu bé năm tuổi.

Cậu bé ngẩng đầu, giọng nói non nớt: “Chào chị, em là Lam Thiên, nửa năm qua chị gọi em là bố… thực ra em mới chỉ năm tuổi thôi.”

Chương 1

Lớp học rất ồn ào, tiền tài liệu đã thu hai ngày rồi mà vẫn còn bảy người chưa đóng.

Lớp trưởng Lâm Đình Đình dán danh sách lên cạnh bảng đen, dùng bút đỏ gạch bảy dấu X thật to sau những cái tên chưa đóng tiền, tên tôi đứng đầu tiên.

“Lý Vụ, rốt cuộc khi nào cậu mới đóng?” Cô ta đứng trên bục giảng, giọng nói không lớn không nhỏ, vừa đủ để cả lớp quay đầu nhìn lại, “Giáo viên nói rồi, hôm nay không đóng nữa thì sẽ báo lên khối. Nhà cậu đến 800 tệ cũng không lấy ra nổi sao?”

Tôi cúi đầu, sau gáy nóng rát.

Trong ngăn bàn vẫn còn nửa cái bánh bao, mang từ nhà đi từ sáng, túi nilon đã buộc ch/ặt nhưng mùi chua của bánh vẫn tỏa ra, quyện với mùi th/uốc sát trùng trong lớp học.

“Nghèo thế này thì còn học hành gì nữa, đi làm thuê cho xong.” Nam sinh ngồi bàn sau cười cợt, giọng nói hạ rất thấp, nhưng từng chữ đều như mảnh thủy tinh, lăn dọc theo xươ/ng sống tôi.

Tôi cắn ch/ặt th!t trong má, nếm được vị tanh mặn.

Mẹ hôm qua lại tăng ca, mười một giờ đêm mới về, đế giày dính đầy nhựa đường trên phố, lúc cởi giày phải cúi người, để lộ hai miếng cao dán trên thắt lưng.

Bà không hỏi tôi chuyện tiền tài liệu, tôi cũng không dám mở lời. Lương tháng này của bà chỉ có 2.500 tệ, trừ tiền thuê nhà, điện nước, số tiền còn lại không đủ m/ua th/uốc.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn thoại của bà nội, tôi phải trốn vào buồng vệ sinh mới dám nghe.

Bà cụ 83 tuổi bị lãng tai, hét lên như sấm vào micro: “Vụ Vụ à, bà dành dụm được 300 tệ, nhờ bà Vương hàng xóm mang qua cho con, con cầm lấy mà đóng học phí…”

Giọng bà đ/ứt quãng ở chữ “học phí”, phía sau là tiếng ho sặc sụa của cụ.

Tôi ngồi xổm cạnh bồn cầu, trán tì vào cánh cửa lạnh lẽo, nước mắt rơi xuống chiếc điện thoại cũ nát, làm trôi đi lớp bụi trong những vết nứt trên màn hình.

Đối diện là người lạ vừa kết bạn, ảnh đại diện là một bầu trời xanh, tôi không nhìn thấy vòng bạn bè của anh ta, trang cá nhân trống trơn chỉ còn mỗi chữ “Nam”.

Một sự thôi thúc muốn than vãn trào dâng, ngón tay tôi gõ phím lia lịa:

【Tôi không có bố, thực sự rất khổ, rất thảm, rất cô đơn và bất lực.】

Gửi đi rồi tôi mới hối h/ận.

Gửi những thứ này cho người lạ, có khác gì cởi trần giữa phố đâu.

Ngón cái tôi nhấn vào nút thu hồi, nhưng màn hình lúc này lại đơ cứng, tin nhắn đó cứ treo lơ lửng ngay ngắn trong khung trò chuyện.

Tôi muốn đ/ập nát cái điện thoại.

Nhưng giây tiếp theo, một bong bóng chat hiện lên cạnh ảnh đại diện bầu trời xanh.

【Vậy để anh làm bố của em nhé, em có cần gì không?】

Tôi sững sờ.

Nước mắt vẫn còn vương trên mặt, lành lạnh.

Người này thậm chí còn không biết tôi là ai, mà đã bảo muốn làm bố tôi?

Chắc là kẻ l/ừa đ/ảo, chắc chắn là muốn lừa tôi cái gì đó.

Loại người như tôi thì có gì để lừa chứ, số dư trong thẻ là 13 tệ 7 hào, thứ đắt tiền nhất trên người chính là cái điện thoại màn hình vỡ này.

Ý nghĩ đùa cợt bỗng trỗi dậy.

Tôi dùng tay áo lau sạch nước mắt, tốc độ gõ phím nhanh như muốn chọc thủng màn hình:

【Tôi không có tiền đóng tiền tài liệu, bị lớp trưởng chế giễu, nếu anh làm bố tôi, anh có thể cho tôi tiền đóng học phí không?】

【Được, cần bao nhiêu vạn tệ? Anh chuyển cho em!】

“Vạn tệ”.

Anh ta nói “vạn tệ”.

Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ đó rồi bật cười, khóe miệng kéo căng vết nước mắt đã khô, đ/au nhói.

Quả nhiên là một tên ngốc, hoặc là kẻ lấy người khác ra làm trò đùa. Một người không hề quen biết, vừa vào đã hỏi cần bao nhiêu vạn, người bình thường nào lại nói chuyện như vậy.

Tôi gửi số thẻ ngân hàng qua, thuần túy chỉ muốn xem người này diễn được đến đâu:

【Không cần bao nhiêu vạn, chỉ cần 800 tệ thôi. Ha ha, lương một tháng của mẹ tôi chỉ có 2.500, 800 tệ có thể lấy mạng bà ấy rồi.】

Tôi ngồi trong buồng vệ sinh, qua cánh cửa nghe thấy tiếng người bên ngoài hát hò, xả nước, nói cười.

Ánh nắng từ cửa sổ trời chiếu xiên vào, rọi lên gạch men, một mảng sáng trưng.

Tôi đếm những đốm sáng trên sàn, một đốm, hai đốm, ba đốm… đến đốm thứ tám mươi, điện thoại rung lên.

Tin nhắn từ ngân hàng.

【Tài khoản tiết kiệm đuôi 4731 của quý khách vào lúc 13:07 ngày 24 tháng 6 đã nhận được 8.000,00 Nhân dân tệ, số dư là 8.013,70 Nhân dân tệ.】

Ngón tay tôi cứng đờ trên màn hình.

Anh ta chuyển tám nghìn.

【Cho em trước tám nghìn, đã là bố thì anh sẽ nuôi em.】

Tin nhắn tiếp theo nhảy vào, ảnh đại diện bầu trời xanh sáng lên trên đầu khung chat, bầu trời không một gợn mây đó bỗng chốc trở nên chói mắt.

Tôi đứng phắt dậy, trán đ/ập vào cánh cửa, vang lên một tiếng “bộp” trầm đục.

Danh sách chương

3 chương
03/07/2026 14:04
0
03/07/2026 14:04
0
07/07/2026 09:43
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu