Phồn hoa tựa khói, mộng vỡ tan tành

Phồn hoa tựa khói, mộng vỡ tan tành

Chương 2

07/07/2026 12:01

Tần Tụng vốn là người thâm trầm, không thể nào không biết.

Chỉ là anh ta không muốn biết mà thôi.

Anh ta sẽ luôn vì đứa trẻ mà giữ lại chút tình cảm đặc biệt dành cho mẹ ruột của nó.

Ngày xuất viện, cô y tá kỳ lạ hỏi tôi:

“Chồng chị đâu?”

Tôi rũ mắt, nhìn điện thoại.

Cách đây vài phút, Tần Tụng gửi đến: 【Tri Lý nói mẹ nó bị ốm rồi.】

【Em yên tâm, anh sẽ không đi gặp người phụ nữ đó đâu, chỉ sắp xếp bác sĩ cho cô ta thôi.】

Tôi nhắm mắt, thở dài một hơi.

“Chồng tôi ch*t rồi.”

Cô y tá ngẩn người một lúc, cuối cùng hiểu ý nhếch môi: “Chúc mừng chị.”

Sau khi cơ thể hồi phục, tôi bắt đầu tiến hành kiểm kê tài sản.

Năm đó, nhà họ Trình rót vốn 900 triệu vào nhà họ Tần, việc phân chia tài sản không phải là chuyện dễ dàng.

Tôi ôm xấp tài liệu bước ra khỏi công ty, trên đường về thì bị tắc đường.

Chiếc xe kẹt đúng ngay đoạn đường trước cổng một trường mẫu giáo.

“Bố! Hôm nay đổi thành bố đến đón con à!”

Tôi siết ch/ặt vô lăng, nhìn qua gương chiếu hậu thấy Tần Tri Lý chui vào ghế sau.

Đây là xe của Tần Tụng.

Nó chẳng thèm nhìn xem ai đang ngồi ở ghế lái đã chui tọt vào.

Khi nhìn thấy người ngồi ở ghế lái là tôi, mặt nó tái mét.

“A, dì…”

Đúng lúc này, một người phụ nữ lao đến phía sau, ôm lấy nó vào lòng.

“Cô muốn làm gì, tại sao lại muốn b/ắt c/óc con tôi!”

“Cô tự mình mất con thì đừng có động vào con tôi, Tri Lý nó đâu có cố ý!”

Tôi nheo mắt lại.

Tôi nhận ra cô ta, Ứng Vãn Vãn, mẹ ruột của Tần Tri Lý.

Đôi mắt Tần Tri Lý đảo một vòng, rồi vùi đầu vào lòng cô ta.

“Mẹ ơi, những ngày mẹ không ở đây, dì này toàn đá/nh con!”

“Dì ấy còn không cho con ăn cơm, không cho con gần gũi bố!”

Ứng Vãn Vãn trợn tròn mắt:

“Cô thật lòng dạ đ/ộc á/c, sao có thể ng/ược đ/ãi con tôi! Thằng bé tuy không phải do cô sinh ra, nhưng cũng là cục cưng mà tôi vất vả nuôi nấng đấy…”

Xung quanh đều là những người mẹ đến đón con tan học.

Nghe thấy những lời này, họ tức gi/ận ném hết rau củ quả trong tay vào người tôi, xì xào bàn tán:

“Chậc, mẹ kế mãi mãi không bằng mẹ ruột, chỉ biết b/ắt n/ạt đứa trẻ không có mẹ ruột bên cạnh thôi!”

“Nói đúng đấy, nhìn mái tóc xoăn của người đàn bà kia kìa, nhìn là biết hạng tiểu tam lên ngôi, hất cẳng người mẹ đàng hoàng của đứa nhỏ đi rồi!”

Ứng Vãn Vãn ôm Tần Tri Lý, tiếng khóc nghe vô cùng tủi thân.

Tôi đóng cửa xe lại, bực bội rút vài tờ khăn giấy lau tóc.

Tôi gửi tin nhắn cho Tần Tụng: “Đến đây một chuyến.”

Bên kia đã xem nhưng không trả lời.

Tôi nhắn tiếp một câu: “Trường mẫu giáo của Tần Tri Lý.”

Anh ta nhanh chóng nhận định vị, mười phút sau đã có mặt.

Sau khi tìm hiểu tình hình, anh ta lạnh lùng nhìn hai mẹ con đang ôm lấy nhau bên cạnh.

Ứng Vãn Vãn nuốt nước bọt, sợ hãi nói:

“Xin lỗi anh, Tụng, em chỉ vì quá lo cho con nên mới hiểu lầm vợ anh…”

Tần Tụng không nhìn cô ta, chỉ nói với tôi:

“Biết em chưa hả gi/ận, bảo cô ta xin lỗi em đi.”

Ứng Vãn Vãn hiểu ý, cúi đầu khép nép: “Xin lỗi phu nhân Trình.”

Tần Tụng nhanh chóng phất tay, để cô ta đưa đứa trẻ đi.

Tôi gõ ngón tay lên vô lăng, mỉa mai: “Thế là xong rồi sao?”

Tần Tụng nhìn theo bóng lưng cô ta rời đi.

Một lúc lâu sau mới thở dài:

“Dù sao cô ấy cũng là mẹ của đứa trẻ, em đừng làm khó cô ấy quá đáng.”

Tôi thu hồi ánh mắt.

Lông mi khẽ run lên không thể nhận ra.

Khi mới biết đến sự tồn tại của Ứng Vãn Vãn, Tần Tụng từng nói với tôi:

“Năm bị bỏ th/uốc, anh mới mười chín tuổi.”

“Người phụ nữ đó chỉ vì tiền, nếu để anh gặp lại cô ta, anh nhất định sẽ khiến cô ta không được ch*t tử tế.”

Thế mà giờ đây, anh ta lại gặp lại.

Nhìn đôi mắt giống hệt đứa trẻ kia, trái tim anh ta không tự chủ được mà mềm đi.

Ngày gặp lại sau bao năm xa cách, lại còn mang theo ánh mắt vương vấn không rời.

Tôi thở ra một hơi, cảm thấy lồng ngựk khó chịu, nhấn ga rời đi.

Trời bắt đầu đổ mưa, gió xiên theo hơi nước chui vào cửa sổ xe, đọng lại ướt át trên hàng mi.

Đúng lúc này, điện thoại sáng lên.

Tôi lau mắt, là tin nhắn từ đội ngũ của nhà họ Trình.

【Tiểu thư, đã kiểm kê xong nhân sự, có thể chuẩn bị rút khỏi nhà họ Tần bất cứ lúc nào.】

Tôi dứt khoát gõ một dòng chữ:

【Được, ngày mai đi luôn, càng nhanh càng tốt.】

Trở về nhà, tôi bắt đầu đối chiếu tài liệu, so đi so lại các chi tiết phân chia tài sản trong đơn ly hôn.

Tôi từng yêu cầu Tần Tụng ký một bản thỏa thuận tiền hôn nhân.

Ai có con ngoài giá thú, kẻ đó phải ra đi với hai bàn tay trắng.

Ngày đó, pháo hoa rợp trời cảng Victoria, dù tôi yêu cầu gì anh ta cũng gật đầu đồng ý hết.

Tôi vẫn nhớ cảm giác tim đ/ập thình thịch ngày hôm đó.

Nhưng giờ đây, tôi dường như không thể đồng cảm với chính mình của ngày xưa nữa.

Tần Tụng mở cửa phòng từ bao giờ.

Cổ tay áo anh ta vương chút mùi nước hoa lạ.

“Vẫn còn gi/ận sao?”

“Tối nay Tri Lý đã đưa về bên chỗ mẹ nó rồi.”

Anh ta nhẫn nại: “Anh biết em thích trẻ con, anh sẽ cố gắng thuyết phục Tri Lý gọi em là mẹ.”

Tôi không ngẩng đầu lên, chỉ nói:

“Nó mãi mãi không bao giờ là con của tôi.”

Ánh mắt Tần Tụng lạnh đi.

Anh ta dựa vào bên cửa sổ, châm một điếu th/uốc.

“Trình Lê, anh không hiểu, tại sao em lại không thể dung thứ cho Tri Lý như vậy?”

“Dường như ngay từ đầu, em đã không thích nó rồi.”

Anh ta sai rồi.

Là Tần Tri Lý không thích tôi.

Ngay khi mới gặp mặt, tôi cũng từng chuẩn bị cho nó một món quà.

Danh sách chương

4 chương
03/07/2026 13:57
0
03/07/2026 13:57
0
07/07/2026 12:01
0
07/07/2026 12:01
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu