Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh ta rút tay ra khỏi bụng dưới của Hứa D/ao, trong ánh mắt thoáng hiện vẻ hoảng lo/ạn rõ rệt.
"Em đừng hiểu lầm, Hứa D/ao bị đ/au bụng kinh đúng lúc lại cảm lạnh nên đ/au không chịu nổi, anh giúp cô ấy xoa bụng cho đỡ đ/au thôi."
Tôi lặng lẽ nhếch môi.
Khi tôi đ/au bụng kinh đến mức lăn lộn trên giường, tôi đặt tay Lục Ngạn lên bụng mình, nhờ anh xoa giúp.
Anh ta rút tay lại, đưa cho tôi một cốc nước nóng, bảo tôi uống nhiều nước nóng là sẽ khỏi.
Đôi chân tôi như bị đổ chì, không thể nhấc nổi bước nào.
Lục Ngạn kéo tôi ra khỏi phòng ngủ, xoay người nhẹ nhàng khép cửa lại.
"Hứa D/ao khó khăn lắm mới ngủ được, đừng làm cô ấy thức giấc."
Tôi hít sâu một hơi, quay người đến tủ quần áo lôi vali ra.
"Có thể đừng làm lo/ạn nữa không?"
Lục Ngạn gi/ật lấy chiếc vali, sắc mặt đột ngột trầm xuống, giọng nói hạ thấp xuống, như sợ làm kinh động đến điều gì đó.
"Đã giải thích cho em rồi, anh và Hứa D/ao trong sạch."
Anh ta ngập ngừng, ánh mắt lộ vẻ mất kiên nhẫn: "Hơn nữa, nếu bọn anh thực sự có thể đến được với nhau, thì còn đến lượt em sao?"
Tôi bỗng thấy mình giống như một trò cười.
Ở bên tôi là sự lựa chọn thứ hai của Lục Ngạn, là sự tạm bợ, là sự bố thí cho tôi.
Lục Ngạn, sự bố thí của anh có thể thu hồi rồi.
Lần này, là tôi không muốn tạm bợ nữa.
"Không phải làm lo/ạn, em phải đi công tác." Tôi kéo lại vali, "Chuyến bay sáng ngày kia, em về đây thu dọn đồ đạc."
"Đi công tác? Đi đâu?"
"Thụy Sĩ."
"Đi bao lâu?"
Hứa D/ao tiến lại gần, "Đây là?"
"Đi công tác, đi Thụy Sĩ, sáng ngày kia đi."
Lục Ngạn trả lời thay tôi.
Hứa D/ao nhìn Lục Ngạn, như thể trút được gánh nặng: "Vậy chẳng phải vấn đề được giải quyết rồi sao?"
Tôi ngơ ngác không hiểu.
Hứa D/ao dựa vào khung cửa:
"Muốn đi xem cực quang, cũng là xuất phát ngày kia, nhưng chỉ giành được hai vé, không biết phải nói với cậu thế nào."
Hai chiếc vé đó là của Hứa D/ao và Lục Ngạn.
Tôi mới là người thừa.
"Giờ thì tốt rồi, vấn đề không còn nữa."
Hứa D/ao bước vào, "Đợi cậu về, chúng ta lại tìm cơ hội cùng đi."
Không cần đâu, không còn cơ hội nữa rồi.
"Lục Ngạn, em cũng phải về thu dọn hành lý đây."
Lục Ngạn trách móc: "Ngoài đường gió to lại lạnh, bụng vừa xoa xong lại muốn đ/au nữa à?"
Hứa D/ao nhìn Lục Ngạn, vẻ mặt khó xử.
Một lát sau, Lục Ngạn nghĩ ra cách giải quyết.
"Em không cần về, ở đây có quần áo của em mà."
Đúng vậy, tôi ở cùng Lục Ngạn ba năm, nhưng phòng thay đồ lại là của riêng Hứa D/ao.
Ngày chuyển đến, Lục Ngạn nói chưa được sự đồng ý của Hứa D/ao nên không tiện động vào đồ của cô ấy.
Tôi hỏi anh quần áo của tôi thì sao?
Anh ta đẩy cửa một căn phòng khách, chỉ vào tủ quần áo bên trong nói, tủ đó không có ai dùng, em có thể để vào đó.
Cứ thế, quần áo của tôi nằm trong tủ ở phòng khách suốt ba năm.
Bây giờ phòng ngủ chính, Hứa D/ao cũng đã nằm vào đó rồi.
Vậy thì trả lại vật về chủ cũ đi.
Lục Ngạn khẽ thở dài, "Hay là anh giúp em dọn nhé."
Nói xong, anh xoay người định bước đi.
"Lục Ngạn."
Hứa D/ao gọi anh lại.
Rồi nhìn về phía tôi, "Anh vẫn nên giúp Nghiên Nghiên dọn đi, em tự làm được mà."
Lục Ngạn không di chuyển, quay đầu nhìn ra sau.
"Lần nào chẳng nói làm được, lần nào chẳng quên cái này sót cái kia? Cuối cùng chẳng phải anh là người dọn dẹp hậu quả cho em sao?"
Khi ánh mắt Lục Ngạn rơi vào phía tôi, anh dừng lại một lát.
"Cô ấy tự làm được, không cần anh."
Không phải không cần.
Mà là anh từng nói: Giang Nghiên, việc gì tự làm được thì đừng tìm anh.
"Được rồi, Lục Ngạn, anh vòng vo m/ắng em hậu đậu phải không, xem em đá/nh anh này."
Hứa D/ao đuổi theo Lục Ngạn, cùng nhau ra khỏi phòng khách.
Điện thoại rung lên.
"Do hãng hàng không điều chỉnh, thời gian chuyến bay dự kiến sớm hơn 15 tiếng 45 phút, xin quý khách khởi hành sớm."
Chương 5
Đến bữa tối, Lục Ngạn gọi đồ ăn ngoài.
Gọi tám chín món, bàn ăn gần như không bày hết.
Hứa D/ao mắt sáng rực: "Lục Ngạn, anh gọi món khéo thật đấy, món nào em cũng cực kỳ thích ăn."
Tôi quét mắt nhìn những món ăn đó vài lần.
Cuối cùng, chỉ cúi đầu ăn hai miếng cơm trắng.
Món nào cũng có một lớp ớt đỏ rực.
Một lát sau, Lục Ngạn đưa cho tôi một cốc nước lọc: "Giang Nghiên, em có thể thử tập ăn cay, như vậy chúng ta ăn cơm cùng nhau sẽ không phiền phức như thế này nữa."
Đôi đũa đang gắp cơm khựng lại, lồng ngựk như bị thứ gì đó chặn đứng, khó chịu vô cùng.
Lại một lần nữa.
Anh nhớ rõ từng món Hứa D/ao thích ăn, nhưng lại chẳng nhớ nổi tôi không ăn được cay.
Thậm chí còn cảm thấy tôi phiền phức.
Nực cười thật.
Tôi đẩy cốc nước ra xa một chút: "Qua ngày mai là không phiền nữa rồi."
Lục Ngạn sững sờ, nhíu mày: "Chỉ là đi công tác vài ngày, nói như thể không về nữa vậy."
Anh gắp một miếng gà cay bỏ vào bát Hứa D/ao.
Rồi nhìn tôi: "Khi nào thì về?"
"Hắt xì."
Hứa D/ao bị ớt sặc, liên tục hắt hơi mấy cái.
Lục Ngạn lo lắng đứng dậy, vỗ lưng, lấy nước cho cô ta.
Vài phút sau, Hứa D/ao mới ổn định lại.
Tôi đặt đũa xuống, đứng dậy: "Em ăn no rồi, muốn đi ngủ trước, hai người cứ ăn từ từ."
"Em vào phòng khách ngủ đi."
Tôi khựng lại: "Hả?"
Lục Ngạn ngẩng đầu: "Trời lạnh, lại muộn rồi, Hứa D/ao sẽ ở lại đây một đêm."
Không khí dần trở nên ngột ngạt.
Hứa D/ao hào phóng bày tỏ: "Để em ngủ phòng khách là được rồi."
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Chương 15
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook