Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Lần sau đừng làm thế nữa, dù có c/ứu người thì cũng phải đảm bảo an toàn cho bản thân trước đã.” Trần Sâm nói từng chữ một.
Tôi gật đầu: “Dạ, em biết rồi. Anh đừng gi/ận.”
Cách đó không xa, Phó Thư Niên nhìn cảnh tượng này, bỗng nhiên nhớ lại thời cấp ba.
Rốt cuộc tại sao anh lại từng thích Thẩm Tri Đồng?
Bởi vì Thẩm Tri Đồng chưa bao giờ cân nhắc thiệt hơn.
Nhớ năm lớp 12, Thẩm Tri Đồng nhìn thấy một đứa trẻ rơi xuống ao, anh đã ngăn cô lại nhưng cô vẫn bất chấp nguy hiểm lao xuống c/ứu người.
Người như cầu vồng, gặp rồi mới biết là có thật.
Đứa trẻ vì được c/ứu kịp thời nên đã sớm tỉnh lại. Mẹ đứa bé ôm con, quỳ trước mặt tôi cảm ơn: “Cô gái, cảm ơn cô, cảm ơn cô đã c/ứu con tôi.”
“Không có gì đâu, chị mau đưa cháu đến b/ệnh viện kiểm tra đi.” Thấy đứa bé ổn, tôi dịu dàng nói.
“Được.”
Đợi họ rời đi, tôi mới để ý đến Phó Thư Niên ở phía xa. Tôi không nói gì cả, cứ thế cùng Trần Sâm về nhà.
Trên đường về, Phó Thư Niên không kìm được lấy điện thoại ra. Anh nhìn vào tài khoản Wechat đã bị hủy từ lâu trên màn hình, ánh mắt tối sầm. Anh thử khôi phục lại tài khoản, nhưng vô ích vì số điện thoại liên kết năm xưa đã bị anh bỏ dùng từ lâu. Không thể tìm lại được nữa.
…
Phía bên kia, sau khi được Trần Sâm đưa về nhà, tôi bị cảm sốt. Nằm trên giường, trong cơn mê man, tôi thấy bố mẹ đang nhìn mình đầy trìu mến.
“Bố, mẹ…”
Đã bao nhiêu năm rồi tôi không được nhìn thấy họ, hốc mắt tôi nhòe đi, nắm ch/ặt lấy tay bố mẹ: “Bố, mẹ, hai người đến thăm con sao?”
Bố mẹ không nói gì, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu tôi. Tôi siết ch/ặt tay họ: “Đừng đi nữa, đừng bỏ con lại một mình. Được không ạ?”
Trong cơn mê, tôi dường như nghe thấy bố trả lời: “Được.”
Lúc đó tôi mới hạnh phúc nhắm mắt lại. Nhưng người đang ngồi cạnh giường tôi lúc này không phải bố, mà là Trần Sâm. Anh hết lần này đến lần khác dùng khăn ấm lau người giúp tôi hạ sốt, lại pha th/uốc cảm, th/uốc hạ sốt rồi đưa đến tận miệng tôi.
Đến bốn giờ sáng, cơn sốt hạ dần. Nhìn Trần Sâm đang gục đầu bên cạnh, tôi bỗng nhớ đến lời mẹ dặn trước lúc lâm chung: “Tri Đồng, sau này chỉ còn lại một mình con thôi. Nếu có thể, hãy tìm một người chăm sóc con thật tốt.”
Lúc đó tôi không hiểu, tại sao lại phải ký thác việc chăm sóc bản thân vào một người không cùng huyết thống. Nhưng giờ nhìn Trần Sâm, tôi mới hiểu tại sao mẹ lại muốn tôi kết hôn trước khi rời xa thế gian. Có người đồng hành, sẽ không còn thấy cô đơn nữa.
“Tỉnh rồi à?” Trần Sâm nghe tiếng động, ngẩng đầu nhìn tôi: “Còn chỗ nào khó chịu không? Có cần đến b/ệnh viện không?”
Tôi lắc đầu: “Không cần đâu, hạ sốt rồi, em thấy đỡ hơn nhiều rồi.”
Trần Sâm đưa tay lên trán tôi kiểm tra, x/ác nhận nhiệt độ đã bình thường mới yên tâm bỏ tay xuống: “Vậy anh về trước đây.”
“Vâng.” Tôi gật đầu.
Nhưng khi Trần Sâm định ra cửa, anh lại dừng bước: “Anh ngủ ở phòng khách nhé, nếu em bị sốt lại thì gọi anh.”
“Vâng.” Tôi lại gật đầu.
Đợi Trần Sâm ra ngoài nghỉ ngơi, tôi định ngủ tiếp nhưng điện thoại trên tủ đầu giường cứ reo liên tục. Cầm lên xem, là tin nhắn của Phó Thư Niên:
“Thẩm Tri Đồng, hôm nay thấy em c/ứu người, anh lại nhớ đến thời cấp ba của chúng ta.”
“Giá mà có thể quay lại thời cấp ba thì tốt biết mấy.”
“Thẩm Tri Đồng, em phải hạnh phúc nhé, hãy tìm một người yêu em thật lòng.”
Tôi nhìn những dòng tin nhắn này, thấy kỳ lạ. Phó Thư Niên bị sao vậy? Chẳng phải trước đó anh ấy đã quên hết mọi chuyện đã qua rồi sao?
Lần này, tôi vẫn không trả lời.
Ngày hôm sau, tôi dậy từ sớm. Thấy Trần Sâm vẫn đang mặc bộ quần áo bị ướt hôm qua nằm trên ghế sofa phòng khách, tôi định tìm một bộ đồ cho anh thay tạm. Trong lúc lục tủ quần áo, tôi vô tình lật ra một chiếc áo đồng phục nam màu xanh nhạt được bảo quản rất kỹ.
Tôi kéo khóa áo, nhìn vào phần cổ bên trong. Trên đó có viết một cái tên bằng bút dạ: Phó Thư Niên.
Đây là chiếc áo năm lớp 12, sau khi anh làm bẩn, tôi mang về giặt rồi cất đi. Sau đó anh sang Mỹ, không còn cơ hội để trả lại. Giờ chắc anh cũng chẳng cần nữa.
Tôi đặt chiếc áo lên giường, rồi mở ngăn kéo dưới cùng của tủ quần áo. Bên trong là một chiếc hộp giấy vuông vức, không bám một hạt bụi nào, dù mép hộp đã hơi cũ. Đây là chiếc hộp tôi từng rất nâng niu, thường xuyên lấy ra xem nên mới trở nên như vậy.
Tôi nhẹ nhàng mở nắp hộp. Bên trong chứa đầy những món đồ đủ loại. Tôi xem từng món một: những con hạc giấy và hũ sao giấy tôi gấp cho Phó Thư Niên 13 năm trước mà chưa từng gửi đi; một chiếc lá vô tình rơi trên người anh mà tôi đã ép thành tiêu bản; một đôi găng tay dày đeo vào ngày tuyết rơi; chiếc vòng tay anh tặng trong lần hẹn hò đầu tiên; và cả cuốn sách tham khảo toán học anh từng dùng…
Ngày xưa, tôi đã thực sự dành hết tâm tư để yêu một người.
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook