Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi đã đ/ộc thân 13 năm rồi, thêm 3 năm nữa cũng chẳng sao.
Một tiếng sau.
Tôi đến chùa Kê Minh cổ.
Khói hương nghi ngút, không gian tràn ngập thiền ý, dòng người qua lại tấp nập.
Tôi đi theo bảng chỉ dẫn, vào cổng từ cửa Nam.
Sau khi thắp ba nén hương được tặng và khấn một nguyện ước nhỏ, tôi chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc này, vai tôi bị ai đó vỗ nhẹ từ phía sau.
“Chào bạn, trùng hợp quá!”
Tôi quay đầu nhìn lại, không ngờ đó chính là vợ của Phó Thư Niên!
Nhìn gương mặt thanh tú, xinh đẹp của cô ấy, tôi không khỏi thấy căng thẳng.
“Trùng hợp thật.”
Cô ấy mỉm cười, đôi mắt cong cong: “Mình tên là Ôn Tuyền.”
Tôi vội đáp: “Thẩm Tri Đồng.”
Ôn Tuyền gật đầu: “Mình biết, mình nghe Thư Niên kể rồi, bạn là bạn học cấp ba của anh ấy.”
Sắc mặt tôi cứng đờ, nhưng không hề phản bác: “Ừm.”
Thấy vậy, Ôn Tuyền tự nhiên nắm lấy tay tôi: “Bạn có ngại trò chuyện một chút không? Mình muốn biết Phó Thư Niên thời cấp ba là người như thế nào.”
Phó Thư Niên thời cấp ba... Ký ức trong tôi chợt ùa về.
“Phó học trưởng rất ưu tú, hồi đó anh ấy không chỉ là hội trưởng hội học sinh mà còn luôn đứng đầu khối.”
“Anh ấy làm gì cũng rất giỏi. Học tập tốt, thể thao giỏi, đối xử với mọi người cũng rất tốt, thầy cô và bạn bè ai cũng quý mến anh ấy.”
Tôi vẫn nhớ như in năm lớp 10, mỗi lần bị người khác b/ắt n/ạt, đều là Phó Thư Niên đứng chắn trước mặt bảo vệ tôi.
Vì chuyện đó, anh ấy còn từng bị đám c/ôn đ/ồ bên ngoài trường đá/nh cho một trận.
Ôn Tuyền nghe xong, ánh mắt lấp lánh: “Hồi đó chắc nhiều nữ sinh thích anh ấy lắm nhỉ?”
Tôi gật đầu: “Ừm, nhiều lắm.”
Đến mức tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao một Phó Thư Niên ưu tú và chói sáng như vậy lại có thể để mắt đến một đứa tầm thường như tôi.
Ôn Tuyền đột nhiên hỏi: “Còn bạn thì sao?”
Tôi sững người, thành thật trả lời: “Hồi đó mình cũng từng thích anh ấy, nhưng đó đều là chuyện quá khứ rồi.”
Sợ Ôn Tuyền để ý, tôi vội nói dối: “Hơn nữa, bây giờ mình đã có bạn trai rồi.”
Ôn Tuyền không hề gi/ận, cô ấy nắm tay tôi, lẩm bẩm: “Không sao cả, thực ra nếu gặp Phó Thư Niên thời niên thiếu, mình cũng sẽ thích anh ấy thôi.”
“Bởi vì bản thân anh ấy đã là một người rất tốt, rất tốt rồi.”
Nghe những lời này, tôi không kìm được hỏi: “Có thể cho mình hỏi, bạn và Phó học trưởng đã đến với nhau như thế nào không?”
Ôn Tuyền suy nghĩ một chút rồi đáp: “Ngày đầu tiên mình đi thực tập năm cuối đại học, mình suýt muộn giờ nên vô tình đ/âm sầm vào Thư Niên.”
“Anh ấy vội vàng đỡ mình dậy. Khoảnh khắc ngước nhìn anh ấy, mình thấy anh ấy quá đỗi điển trai, hệt như chàng hoàng tử bạch mã trong lòng mình vậy.”
“Sau đó mình mới phát hiện anh ấy là đàn anh cùng trường. Chúng mình tiếp xúc lâu ngày, rồi một hôm, anh ấy tỏ tình với mình.”
“Bạn không biết đâu, ngày tỏ tình đó, anh ấy nắm tay mình mà run bần bật... lòng bàn tay anh ấy đầy mồ hôi...”
“Sau đó chúng mình hẹn hò hai năm, rồi kết hôn sinh con như bao người khác.”
Nghe Ôn Tuyền kể về quá khứ của cô ấy và Phó Thư Niên, khoảnh khắc này, tôi bỗng thấy lòng nhẹ nhõm.
Suốt 13 năm qua, những tình cảm thầm kín giấu trong lòng giờ đây chẳng còn ý nghĩa gì khi nói ra nữa.
Con người không nên quá ích kỷ, dù sao từ đầu đến cuối cũng chỉ là đơn phương từ phía tôi, không nên gây thêm phiền toái cho cuộc sống của họ.
Tôi chân thành chúc phúc: “Hai bạn nhất định phải mãi mãi bên nhau nhé.”
Ôn Tuyền cũng đáp lại: “Bạn cũng vậy, cũng phải hạnh phúc bên bạn trai của mình mãi mãi nhé.”
“Ừm.”
Tôi gật đầu thật mạnh.
Đúng lúc này, Phó Thư Niên cầm hai chuỗi hạt bước nhanh tới.
“Tiểu Tuyền, anh m/ua được vòng rồi này.”
Anh nhìn thấy tôi, không khỏi ngạc nhiên: “Thẩm Tri Đồng, sao cậu cũng ở đây?”
Ôn Tuyền cười giải thích với anh: “Chúng mình tình cờ gặp nhau, còn đang trò chuyện về chuyện hồi cấp ba của anh đấy.”
Nghe vậy, Phó Thư Niên cầm hai chuỗi hạt tinh xảo lên, đưa chiếc có đính viên đ/á hình trái tim cho Ôn Tuyền.
Còn chuỗi kia, anh đưa cho tôi.
“Anh tình cờ m/ua được hai chuỗi.”
“Thẩm Tri Đồng, nghe nói vòng tay ở chùa Kê Minh có thể cầu duyên, cái này tặng cậu.”
Tôi ngẩn người, vội vàng đón lấy: “Cảm ơn anh.”
Phó Thư Niên cười nhạt.
Sau đó, anh nắm tay Ôn Tuyền rồi nói với tôi: “Chúng tôi còn phải đến bảo tàng Nam Kinh, không trò chuyện thêm được nữa, đi trước đây.”
Tôi gật đầu: “Được.”
Tôi lặng lẽ nhìn Phó Thư Niên và Ôn Tuyền nắm tay nhau rời đi.
Sau khi hai người họ đi xa, tôi lại lấy cuốn sổ tay màu xanh nhạt đó ra, lật mở.
Tôi đá/nh một dấu tích sau lịch trình “Chùa Kê Minh”.
Rồi nhìn đến lịch trình tiếp theo là “Bảo tàng Nam Kinh”, tôi nhớ đến lời Phó Thư Niên vừa nói.
Một lúc lâu sau, tôi tự nhủ: “Anh đã đến bảo tàng rồi, vậy thì mình không đến nữa.”
Không phải là tôi không nhận ra sự cảnh giác của Phó Thư Niên lúc nãy.
Tôi cũng đá/nh một dấu tích sau dòng “Bảo tàng Nam Kinh”.
Sau đó, tôi bắt taxi trở về khách sạn.
Về đến nơi, trời đã muộn nhưng tôi mãi không sao chợp mắt được.
Tôi mở mạng xã hội, lướt video.
Bỗng nhiên, ánh mắt tôi dừng lại ở một bài đăng.
“Nghe nói vòng tay chùa Kê Minh linh lắm! Mình tin chắc mình và anh ấy nhất định là chính duyên.”
Đính kèm là hình ảnh một chiếc vòng tay hình trái tim.
Chương 22
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook