Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thấy tôi, Khương Đường lập tức lộ vẻ kinh hãi: “Chị Hứa, sao chị lại tới đây? Em cứ tưởng anh Nghiên sẽ giải thích với chị trước chứ.”
“Giải thích việc cô làm giả hợp đồng sao?”
Sắc mặt cô ta tái nhợt: “Chị đừng nói bậy. Hợp đồng được ký trước khi bác gái nhập viện, bác ấy nói tiệm cũ không có người thừa kế nên muốn giao lại cho Thẩm thị để tiếp tục phát triển.”
Thím Vương hàng xóm xách giỏ rau chen vào: “Xạo sự. Trước khi mất, Lan Nhân còn dặn tôi là tiệm này phải để lại cho Tri Hạ.”
Khương Đường nhìn thím: “Thím Vương, người già b/ệnh tình lú lẫn, nói trước quên sau là chuyện bình thường mà.”
Thím Vương tức đến mức chỉ tay vào cô ta: “Cô mới là người lú lẫn ấy!”
Xe của Thẩm Nghiên dừng lại.
Anh bước tới, nhìn bàn tay đang quấn vải của tôi trước, rồi lại nhìn tờ thông báo trên cửa: “Chuyện gì thế này?”
Khương Đường lập tức đưa ra bản hợp đồng: “Anh Nghiên, đây là điều bác gái đã đồng ý trước đó. Dòng sản phẩm mới cần có nền tảng văn hóa, tiệm cũ nhà họ Hứa là phù hợp nhất. Em định sau bữa tiệc mới nói với chị Hứa vì sợ chị ấy đ/au lòng.”
Tôi cầm lấy hợp đồng, nhìn chữ ký của mẹ ở dưới cùng, nét chữ xiêu vẹo.
Đó không phải chữ của bà.
Tôi hỏi Khương Đường: “Cô đã từng thấy mẹ tôi viết chữ chưa?”
“Đương nhiên là từng.”
“Vậy cô không biết ngón áp út tay phải của bà bị chấn thương cũ, nên nét cuối của chữ “Hứa” luôn bị khựng lại sao?”
Khương Đường cắn môi: “Chị Hứa, tâm trạng chị đang quá kích động, nên nhìn gì cũng thấy giả thôi.”
Thẩm Nghiên cầm lấy hợp đồng: “Chuyện này phải kiểm tra kỹ đã.”
Khương Đường sốt sắng: “Anh Nghiên, công nhân đã đến rồi, truyền thông ngày mai cũng sẽ đăng bài tuyên truyền. Nếu hôm nay không đổi biển, ngày mai biết ăn nói thế nào?”
Thẩm Nghiên trầm giọng: “Tôi nói là kiểm tra trước.”
Mẹ Thẩm bước xuống từ một chiếc xe khác, vịn tay Thẩm Vy, mặt đầy gi/ận dữ: “Kiểm tra cái gì mà kiểm tra? Hợp đồng giấy trắng mực đen. Hứa Tri Hạ, mẹ cô đã nhận 200 nghìn tiền đặt cọc của nhà họ Thẩm, giờ cô muốn nuốt lời sao?”
Tôi nhìn bà: “200 nghìn?”
Mẹ Thẩm cười khẩy: “Chê ít à? Cái tiệm nát đó của mẹ cô thì đáng giá bao nhiêu?”
Thím Vương m/ắng: “Bà Thẩm, bà ăn ở cho có đức chút đi. Lúc Lan Nhân còn sống, một bát nước đường bà ấy còn chẳng nỡ lấy đắt của hàng xóm.”
Mẹ Thẩm đảo mắt: “Thế nên mới nghèo đến ch*t đấy.”
Tôi bước lên một bước.
Thẩm Nghiên ngăn tôi lại: “Đừng manh động.”
Tôi nhìn anh: “Anh cũng nghĩ mẹ tôi nghèo đến ch*t nên tiệm này đáng bị các người chiếm đoạt sao?”
Thẩm Nghiên không trả lời.
Mẹ Thẩm lập tức chớp lấy thời cơ: “Nghiên à, con đừng để nó khóc vài tiếng mà bị lừa. Thẩm thị đã đổ tiền vào, Đường Đường đã thức bao nhiêu đêm làm phương án, chẳng lẽ vì một câu nói hợp đồng giả của nó mà dừng hết sao?”
Khương Đường ôm lấy bản hợp đồng, giọng r/un r/ẩy: “Chị Hứa, em biết chị có hiểu lầm về em. Nhưng em thực sự muốn phát huy hương vị của nhà họ Hứa. Một mình chị không giữ nổi tiệm đâu, Thẩm thị làm được.”
“Cô muốn phát huy hương vị nhà họ Hứa, vậy sao lại cho hương liệu giả vào mật hoa quế?”
Hàng xóm xung quanh bật cười thành tiếng.
Khương Đường đỏ bừng mặt.
Thẩm Vy phụ họa: “Chỉ là cái bánh thôi mà, chị dâu đừng có nâng cao quan điểm.”
Tôi chỉ vào tấm biển hiệu: “Thử tháo ra xem.”
Công nhân nhìn Khương Đường, rồi nhìn mẹ Thẩm.
Mẹ Thẩm gi/ận dữ: “Tháo. Có chuyện gì tôi chịu trách nhiệm.”
Công nhân giơ xà beng lên.
Bên trong cửa gỗ bỗng vang lên một tiếng động, như có vật gì đó rơi xuống.
Sắc mặt tôi thay đổi, lao tới mở cửa.
Trong tiệm, bàn thờ của mẹ bị xô lệch, ngăn kéo tủ cũ bị kéo tung, chiếc hộp sắt đựng công thức nấu ăn viết tay không cánh mà bay.
Tôi quay sang nhìn Khương Đường: “Cái hộp đâu?”
Khương Đường lùi lại nửa bước: “Hộp gì cơ?”
“Cái hộp sắt mẹ tôi để ở ngăn thứ ba trong tủ.”
Mẹ Thẩm mất kiên nhẫn: “Đồ rác rưởi ai mà thèm.”
Bếp trưởng Tiền từ sau đám đông bước ra, tay xách một chiếc hộp sắt bám đầy bụi: “Phu nhân, có phải cái này không?”
Sắc mặt Khương Đường thay đổi ngay lập tức.
Tôi nhận lấy, ổ khóa đã bị cạy hỏng, bên trong chỉ còn nửa cuốn sổ cũ, những trang quan trọng nhất đã bị x/é mất.
Bếp trưởng Tiền nói: “Vừa rồi tôi thấy trợ lý của cô Khương cầm hộp chạy ra cửa sau, tôi đuổi theo nên chỉ giành lại được cái này.”
Khương Đường thét lên: “Ông ngậm m/áu phun người!”
Bếp trưởng Tiền gi/ật phăng tạp dề: “Tôi nhịn nhà họ Thẩm đủ rồi. Tối nay món mật hoa quế giả cũng là cô bắt tôi im miệng, bảo rằng tổng giám đốc Thẩm không thể thiếu cô, ai dám phá chuyện tốt của cô là cút ngay.”
Đám đông bùng n/ổ.
Mẹ Thẩm định m/ắng tiếp, Thẩm Nghiên gi/ật lấy bản hợp đồng, nhìn chằm chằm Khương Đường: “Hợp đồng và công thức nấu ăn, rốt cuộc là sao?”
Khương Đường vừa khóc vừa lắc đầu: “Anh Nghiên, anh tin em đi. Em chỉ sợ chị Hứa không đồng ý nên muốn làm dự án trước. Hợp đồng là bác gái bảo em chuẩn bị, còn ai ký tên thì em không biết.”
Mẹ Thẩm biến sắc: “Đường Đường, con đừng nói bậy.”
Tôi bật cười: “Hay thật. Giờ bắt đầu đổ lỗi cho nhau rồi.”
Thẩm Nghiên nhìn tôi, giọng trầm xuống: “Tri Hạ, chuyện này anh sẽ cho em một lời giải thích.”
“Anh không cho được đâu.”
“Anh có thể dừng dự án lại.”
“Dừng?” Tôi chỉ vào tấm biển hiệu bị che lại, “Mẹ tôi vừa mới hạ huyệt, các người đã đến cạy cái tiệm bà để lại cho tôi. Giờ anh nói dừng, anh tưởng có thể hàn gắn lại vết cạy đó sao?”
Thẩm Nghiên không nói nên lời.
An An từ trong xe bước xuống, đứng cạnh mẹ Thẩm, ánh mắt lảng tránh về phía bàn thờ trong tiệm.
Tôi hỏi nó: “Con cũng biết hôm nay sẽ tháo tiệm sao?”
Nó không dám nhìn tôi.
Khương Đường vừa khóc vừa nói: “An An chỉ muốn giúp bố thôi, nó không biết gì cả.”
Chương 9
Chương 11
Chương 13
Chương 10
Chương 8
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook