Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Câu hỏi bất ngờ của Tống Hoài Chương khiến toàn thân tôi run lên. Tôi nắm ch/ặt vạt váy, cố gượng cười, chưa kịp lên tiếng thì Đông Điều Tú Nhất đã dẫn theo một đội quân tiến vào đầy phô trương.
Tống Hoài Chương lại cười: “Hóa ra là đang đợi vị khách quý của chúng ta.”
Sự chú ý của anh ta rời khỏi tôi, đám lính Nhật tản ra khắp nơi, tuần tra xung quanh, còn Đông Điều Tú Nhất với tư cách là khách quý đã lên sân khấu phát biểu.
Sân khấu sáng rực, mục tiêu rõ ràng, chính là lúc này!
Khi tiếng sú/ng đầu tiên vang lên, Đông Điều Tú Nhất đã trúng đạn, m/áu đỏ từ ngựk hắn thấm ra. Tiếp đó là đám lính Nhật tán lo/ạn, người hét lên, kẻ ngã xuống, khung cảnh trở nên hỗn lo/ạn.
Trong khoảnh khắc đèn vụt tắt, tôi thấy Tống Hoài Chương đỡ Đông Điều Tú Nhất đang bị thương đi lên lầu.
Người vẫn chưa ch*t! Tôi vội vàng đuổi theo. Tống Hoài Chương đỡ người trốn vào một căn phòng khách, ngay lúc anh ta đóng cửa, tôi đã nắm lấy tay nắm cửa. Thấy là tôi, anh ta né sang một bên để tôi vào.
Tôi đứng ở cửa, nhìn Tống Hoài Chương đỡ hắn ta đến cạnh sô pha. Hai cái bóng chao đảo trước mắt tôi, hệt như bia tập b/ắn khi luyện tập. Tôi nắm ch/ặt khẩu sú/ng nhỏ giấu trong vạt váy, đây vốn là của Thẩm Quang Tông, tôi sử dụng không hề thuần thục, nhưng đã không còn thời gian nữa.
“Đoàng!” Tôi bóp cò.
Viên đạn lại găm trúng Tống Hoài Chương. Hôm nay anh ta mặc bộ vest trắng, lúc này trên vai trái nở ra một đóa hoa m/áu, vô cùng chói mắt. Đông Điều Tú Nhất lầm bầm lầu bầu, chắc là đang ch/ửi tôi. Tống Hoài Chương vẫn nheo đôi mắt đào hoa, ý cười rạng rỡ.
“Phát sú/ng này, không đạt tiêu chuẩn của Thẩm tiểu thư rồi.”
Quả nhiên anh ta đã sớm phát hiện ra Thẩm Quang Tông chính là người ám sát sĩ quan cao cấp Nhật Bản.
Tôi không còn tâm trí nói nhảm với anh ta, tập trung tinh thần, tiến lên hai bước, lần nữa chĩa sú/ng vào Đông Điều Tú Nhất. Không ngờ Tống Hoài Chương dù đã bị thương vẫn nhảy vọt lên, trong chớp mắt đã một tay kh/ống ch/ế tôi, tay kia cư/ớp lấy khẩu sú/ng.
Tôi lại làm hỏng việc rồi, chuyện này thực sự quá khó, và tôi cũng thực sự rất vô dụng. Sự bất lực quả nhiên khiến người ta phẫn nộ. Tôi dùng hết vốn liếng để m/ắng nhiếc Tống Hoài Chương, nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy bất lực.
“Anh rõ ràng là người Trung Quốc, tại sao lại làm tay sai cho Nhật Bản?”
Anh ta không trả lời tôi, ngược lại Đông Điều Tú Nhất đang nằm vật trên sô pha nhe răng ra hiệu cho Tống Hoài Chương b/ắn tôi.
“Yo-shi, yo-shi.”
Lời Đông Điều Tú Nhất chưa dứt, Tống Hoài Chương đã phản tay b/ắn một phát vào hắn. Trúng ngay giữa mày, ch*t hẳn.
?
“Tại sao?”
“Không phải cô đã nói rồi sao, tôi cũng là người Trung Quốc.”
Ngày hôm đó, tổng cộng tám tên Nhật bị gi*t, trong đó có tên tội á/c tày trời Đông Điều Tú Nhất. Tiêu đề báo ngày hôm sau chính là “Đám cưới đẫm m/áu” này. Một làn sóng kháng Nhật trỗi dậy, công nhân học sinh xuống đường diễu hành, chiến sĩ tiền tuyến sĩ khí dâng cao, tin thắng trận truyền về liên miên.
Còn dưới sự xoay sở của con cáo già Tống Hoài Chương, cả tôi và anh ta đều được rửa sạch hiềm nghi. Cuối cùng, “tội danh” của vụ ám sát này đổ lên đầu các đồng chí của tôi, mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi và người Nhật càng thêm căng thẳng.
Lúc đó tôi mới nhận ra, Tống Hoài Chương tiếp cận tôi, cầu hôn tôi cũng có mục đích riêng giống hệt tôi. Điều anh ta muốn chính là “mượn d/ao gi*t người”. Ngư ông đắc lợi. Xem ra anh ta đến từ Trùng Khánh. Chuyện làm Hán gian là giả, nhưng dù sao cũng không phải là người cùng chí hướng.
Ngày vụ án kết thúc, tôi và anh ta cùng rời khỏi đồn cảnh sát, trên đường về tôi không nhịn được hỏi:
“Anh không sợ tôi b/án đứng anh trước mặt người Nhật sao?”
“Cô sẽ không làm vậy.”
Anh ta khẳng định chắc nịch khiến tôi càng tò mò.
“Tại sao?”
“Chúng ta không phải đồng chí, nhưng chúng ta là đồng bào.”
Tôi dừng bước, nhìn vầng trăng trên trời.
“Vậy anh có muốn trở thành đồng chí của tôi không?”
Anh ta cũng nhìn lên mặt trăng.
“Điều đó còn tùy xem cô dùng thứ gì để dụ dỗ tôi.”
Tôi quay sang nhìn anh ta.
“Tôi có thể nói cho anh một bí mật.”
“Rất sẵn lòng lắng nghe.” Anh ta gật đầu lịch thiệp.
“Chiến thắng cuối cùng thuộc về chúng ta.”
Lời tôi kiên định, anh ta lại tưởng tôi đang đùa.
“Làm sao cô biết?”
Bốn bề vắng lặng, tôi nhón chân ghé sát tai anh thì thầm:
“Vì tôi đến từ tương lai.”
Anh ta dường như bị tôi dọa sợ, ngẩn người một hồi lâu, sau đó bật cười, không nói gì thêm.
Đó là cuộc đối thoại cuối cùng giữa chúng tôi. Sau đó, hôn sự bị gác lại nhưng cũng không chính thức hủy bỏ, dường như mọi người đều đã quên. Tống Hoài Chương vẫn lăn lộn thuận buồm xuôi gió trong giới thượng lưu, tên người Nhật thay thế Đông Điều Tú Nhất cũng nhanh chóng trở thành bạn thân của anh ta.
Còn tôi vẫn canh cánh trong lòng một nhiệm vụ khác. Ngày đó người chịu trách nhiệm ám sát là một nhóm, còn một nhóm khác chịu trách nhiệm đưa vàng và th/uốc men ra khỏi Thượng Hải, chuyển đến tiền tuyến. Ám sát người Nhật chỉ là bề nổi, gây rối và đá/nh lạc hướng mới là bản chất. Nhưng chàng thanh niên mang theo vàng và th/uốc men rời đi đã mất tích. Vì tình hình càng lúc càng căng thẳng, tôi không dám đến thư cục, chỉ có thể lặng lẽ chờ đợi.
Cho đến một tháng sau, tôi “ngẫu nhiên gặp” Lão Cát trong một vũ trường. Ông ấy đưa cho tôi một lá thư, trên đó chỉ có ba chữ: Chu Thuật An.
Tôi nhìn Lão Cát, lòng bắt đầu bất an nhưng không biết nên hỏi gì, ngược lại ông ấy lên tiếng trước:
“Cậu ấy sợ cô cứ mãi không nhớ ra tên mình.”
Chương 10
Chương 12
Chương 7
Chương 5
Chương 8
Chương 9
Chương 5
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook