Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi ngẩng đầu, chạm đúng vào gương mặt hắn.
Hắn dùng đầu ngón tay điểm nhẹ lên chóp mũi tôi.
“Vậy thì tin ngươi một lần.”
Tôi cuộn mình trong lòng bàn tay hắn, bỗng nhiên không còn muốn chạy nữa.
Không phải vì cá nướng, không phải vì ngọc ấm, cũng không phải vì linh dịch ở Chiêu Minh Điện ngọt hơn nước suối trên núi.
Mà là vì dáng vẻ x/ấu hổ nhất của tôi, họ đều đã thấy cả rồi.
Lông vàng, chân ngắn, tr/ộm gà, dặm màu, vồ cá, đá/nh rắm.
Họ đều đã thấy.
Vậy mà họ vẫn chừa cho tôi một cái ổ.
Ngoài cửa sổ tuyết rơi càng dày, chiếc chuông bạc của Sương Vĩ cuối cùng cũng được sửa xong, vang lên một tiếng trong trẻo.
Tôi nhắm mắt lại trong tiếng chuông ấy.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi nghe thấy Dung Tuyết Hành hỏi: “Ngày mai muốn ăn gì?”
Tôi mơ màng giơ móng vuốt ra, quẹt hai đường trên bàn.
A Nghiễn đẩy cửa bước vào, nhìn hai vệt vẹo vọ đó, nghiêm túc phiên dịch.
“Nó nói, cá nướng, muốn hai con.”
Sương Vĩ cười lạnh: “Đồ vô dụng.”
Tôi không mở mắt, chỉ gác cái đuôi lên tay áo Dung Tuyết Hành.
Bàn tay Dung Tuyết Hànhz hạz xuống, nhẹ nhàng ấn lên lưng tôi.
“Được.”
Toàn văn hoàn
Ai nhấn like thì giàu sang, ai bình luận thì thoát ế, ai theo dõi thì ngày mai nhặt được tiền. Không tin thì bạn cứ thử xem, dù sao tôi cũng thử rồi, giờ vẫn đang ngồi viết tiểu thuyết đây.
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 14
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook