Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cũng khó trách cô bé hiểu lầm, vết bầm trên mặt con rắn đen vẫn còn chưa tan. Tôi ngượng ngùng vỗ vỗ đầu Điểm Điểm.
“Em gái nhỏ, đừng hiểu lầm, nói ra có thể em không tin, nhưng chính con rắn trong tay em đã gọi chị đến đấy.”
“Nó thấy trạng thái của em không tốt nên rất lo lắng, tất nhiên chúng chị cũng rất lo cho em, nên mới canh giữ ở đây suốt hai ngày.”
Cô bé không hề nghi ngờ, ngược lại còn ôm ch/ặt lấy con rắn đen mà khóc òa lên. Tôi vội vàng tiến lên an ủi.
“Nếu em không phiền, có thể tâm sự với chị, con rắn trong tay em cũng rất quan tâm đến em đấy.”
Nhờ có con rắn đen, Lâm Uyển Hân rất dễ dàng trút bỏ phòng bị. Hóa ra cô bé luôn bị áp lực từ gia đình ruột th!t. Bố mẹ cho cô hai lựa chọn: Một là ki/ếm tiền gửi về nhà, hai là lấy chồng để lấy sính lễ. Nhưng cô mới 18 tuổi, số tiền làm thuê ít ỏi đến bản thân còn chẳng nuôi nổi, nói gì đến 2000 tệ mỗi tháng mà gia đình yêu cầu. Cô không muốn về quê lấy chồng, nhưng lại chẳng thể chống lại sự ép buộc của bố mẹ. Nói đến đây, Lâm Uyển Hân không kìm được nỗi uất ức trong lòng, bật khóc nức nở.
Tôi vỗ vỗ Đường Bao, nó hiểu ý ngay.
“Cứ xem đi Vãn Vãn, không con người nào cưỡng lại được sự mềm mại đâu, tới đây!”
Một cục bông to đùng chen vào lòng cô bé. Lâm Uyển Hân dở khóc dở cười, đến cả nước mũi cũng chảy ra. Cô cuối cùng cũng thoát khỏi nỗi đ/au buồn. Tôi xoa đầu cô bé.
“Em gái nhỏ, đến tiệm của chị làm việc đi, 2000 tệ mỗi tháng đó chị sẽ trả thay em.”
“Chị không thể thay em quyết định, nhưng nhiều khi, m/áu mủ ruột rà chưa chắc đã đáng giá, ngược lại con vật trong tay em mới đáng giá. Em còn nhỏ, cứ từ từ suy nghĩ, trước khi em nghĩ thông suốt, mọi giông bão chị sẽ chắn thay em.”
Lâm Uyển Hân lại rơi lệ. Cô không hiểu tại sao một người lạ lại có thể vô điều kiện làm đến mức này vì cô. Tôi chỉ vào con rắn đen trong tay cô.
“Cũng không phải vô điều kiện đâu, nó đã trả giá bằng mật rắn của mình rồi, nhưng nếu em làm việc tốt, chị có thể không lấy!”
Lâm Uyển Hân làm việc rất nghiêm túc, sợ rằng chỉ cần tôi không vui là sẽ lấy mật của con rắn đen. Tôi không giải thích. Cô ấy hiện tại đang cần một sợi dây liên kết để giữ vững tâm trí, và con rắn đen chính là sợi dây đó. Nó cũng theo cô đến tiệm, mỗi ngày rảnh rỗi lại cuộn tròn trên người Lâm Uyển Hân, trốn trong áo để làm mát cho cô, còn tiện hơn cả điều hòa.
Có cô ấy gia nhập, tôi cuối cùng cũng thảnh thơi hơn một chút, mỗi ngày đều có thêm thời gian trêu chọc Điểm Điểm, xoa nắn Đường Bao. Mọi thứ đều đang phát triển thịnh vượng. Lâm Uyển Hân cũng dần trở nên cởi mở hơn. Thế nhưng, hôm nay, bố mẹ cô lại tìm đến tận cửa, mở miệng ra là đòi 5000 tệ.
“Uyển Hân, em trai con sắp vào đại học rồi, nhà không có tiền, con là chị phải gánh vác trách nhiệm này.”
“Bố mẹ đã tìm cho con một mối tốt rồi, đừng làm cái công việc này nữa, b/án mấy thứ đồ cho chó mèo thì ki/ếm được bao nhiêu tiền?”
Thấy hai lão già sắp động tay động chân, tôi trực tiếp chắn ở giữa.
“Tôi là chủ của cô ấy, không có sự cho phép của tôi, cô ấy không được rời đi. 5000 tệ tôi có thể trả thay, cầm tiền xong xin mời hai người rời đi ngay lập tức.”
Ngay khi tôi định lấy tiền, Lâm Uyển Hân ngăn tôi lại.
“Lâm Vãn tỷ tỷ, những lời chị nói hôm đó, em đã nghĩ thông suốt rồi. Họ quả thực không xứng đáng, sau này em sẽ không cho họ một xu nào nữa. Có tiền này thà m/ua thêm chuột lớn cho con rắn đen còn hơn.”
“Bố mẹ, đây là lần cuối cùng con gọi hai người như vậy. Dù hai người có đồng ý hay không, từ nay về sau chúng ta c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ. Xin đừng làm phiền công việc của con, nếu không con sẽ không khách khí đâu.”
Hai lão già nghe vậy liền nổi cơn thịnh nộ, vung tay định đá/nh người. Tôi, Điểm Điểm và Đường Bao lập tức muốn ngăn cản, nhưng Lâm Uyển Hân còn nhanh hơn. Cô nhẹ nhàng vung nắm đ/ấm phải, ngay giây sau, một con rắn đen dài hai mét chui ra từ ống tay áo cô.
“Hai lão già, nhìn chiêu này, Xà Hình Điêu Thủ!”
Con rắn đen mỗi người t/át một bạt tai, rồi nhanh chóng rút về ống tay áo, chỉ để lộ cái đầu to lớn.
“Xì xì~ Xì xì xì~”
“Bác trai, bác gái, cái t/át lần này là cảnh cáo, lần sau con sẽ để nó cắn thật đấy.”
“Tất nhiên hai người có thể tìm cách bắt con về, nhưng con chắc chắn sẽ tìm vài con rắn đ/ộc cắn ch*t hai người. Hai người phòng được nhất thời, con không tin hai người phòng được cả đời.”
“Đến đây, ai sợ ai, hai người không để con yên ổn, vậy thì tất cả đừng hòng sống!”
Cơ thể to lớn của con rắn đen quả thực rất đ/áng s/ợ. Hai lão già cuối cùng cũng lủi thủi bỏ chạy, không bao giờ dám đến tìm Lâm Uyển Hân nữa. So với số tiền đó, rõ ràng họ coi trọng mạng sống của mình hơn.
Tiệm thú cưng Lâm Vãn trở lại bình yên. Lâm Uyển Hân cần mẫn làm việc, con rắn đen cần mẫn làm điều hòa, Đường Bao cần mẫn ăn và ngủ, Lâm Vãn cần mẫn làm phụ huynh. Còn Điểm Điểm của chúng tôi, lại lên diễn đàn để đăng tiếp câu chuyện của nó, và nhân vật phản diện lần này chính là hai lão già bỏ chạy kia.
Chương 6
Chương 14
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook